chút vậy, khá hay.”
Quả thực, lời này vừa nói ra, lão gia tử sắc mặt lập tức thay đổi, vặn vẹo gương mặt nói: “Đừng mà! Đừng mà! Ta không đổi đâu! Trở về thì trở về, nhưng mà tiểu Ninh
nhi, ngươi nhẫn tâm nhìn bộ xương già này phải nai lưng ra làm việc
sao?”
Bùi Mạch Ninh hừ lạnh một tiếng nói: “Một khi đã như vậy, cứ quyết
định vậy đi, ngài nên nhanh trở về. Lục phán quan còn phải tiếp tục tu
dưỡng, nên chuyện Địa phủ chỉ có một mình ngài gánh.” Nói xong, lần này đổi lại là nàng cấp tốc chặt đứt liên lạc, không để ý tới tiếng gào của lão gia tử bên kia.
“Thế nào rồi?” Cơ hồ bọn họ vừa nói chuyện xong, Phong Khinh Tuyệt liền xuất hiện.
Bùi Mạch Ninh có vẻ mệt mỏi gật gật đầu, vài ngày nay thật là nàng có hơi mệt.
“Làm xong, lão gia tử sẽ về đến. Nhưng mà, muội không rõ Quỷ Vương
lần này sẽ trốn đi nơi nào. Lão gia tử đã già, chuyện này chúng ta phải
giải quyết, Quỷ đế những ngày gần đây cũng đi phương Tây du ngoạn hưởng
tuần trăng mật, xem ra chúng ta vẫn phải tiếp tục lao lực.” Khuôn
mặt Bùi Mạch Ninh trong sáng thuần khiết nhưng lạnh lùng không hề gợn
sóng, trong mắt lại có chút ủ rũ. Chỉ tiếc, nàng từ bây giờ sẽ không thể nghỉ ngơi.
Phong Khinh Tuyệt lại càng không có lấy một tiếng thở ra. Hắn thế nào mà lại cảm thấy, lần này trở về, chính là để đến “làm công ích” giúp. Bất
quá, nếu không tham gia thì biểu muội này chắc chắn sẽ không tha cho
hắn. Hazza, số khổ!
Trời thăm thẳm mờ mịt, trước mắt chỉ là một màu trắng xoá.
Thở ra một làn hơi ấm, lập tức bị từng trận gió lạnh thổi tan , bước
chậm trên tuyết, Bùi Mạch Ninh níu chặt áo lông chồn trên người, đôi mi
thanh tú nhíu lại. Vì có thân xác của người phàm nên từng trận rét lạnh
nàng đều cảm giác được, thật không hiểu là tốt hay xấu nữa.
“Ninh nhi, lạnh không?” Vừa nghĩ tới
đây thì một tiếng nói ấm áp vang tới. Vòng tay rộng lớn của người đó ôm
lấy nàng, hơi thở cũng vô cùng ấm áp khiến nàng không kiềm được thỏa mãn thở dài một hơi.
“Ừ, ta không sao.” Bùi Mạch Ninh mỉm cười, trong mắt có màu nhu hòa.
Phong Khinh Tuyệt im lặng nhếch môi, toàn thân vẫn mặc theo phong cách
thời trang mùa xuân. Cổ áo hơi thấp, lộ ra da thịt mạch sắc, chậc chậc,
thật đúng là tới chỗ nào cũng đều là tướng bộ yêu nghiệt.
“Ta nói, vợ chồng các ngươi có muốn nói chuyện tình ý thì nên chọn nơi phù hợp, đợi đến khi xuống núi, có phải dễ chịu không?” Phong Khinh Tuyệt nhẹ giọng khinh khi nói.
“Biểu ca ghen tị sao? Dựa vào điều kiện của biểu ca, tìm được một nữ nhân xứng lứa vừa đôi hình như có chút khó khăn.” Bùi Mạch Ninh ngoài cười nhưng trong không cười nói. Ý kia nếu phiên
dịch ra, không phải chính là muốn nói trên đời này khó tìm được cô gái
nào hoàn hảo để thành một đôi với huynh sao?
Phong Khinh Tuyệt nghe vậy, lập tức lắc đầu thở dài: “Ngược lại, đúng như người ta hay nói “lấy tay bắt cá”, nữ nhi gả ra ngoài cũng như bát nước đổ đi không lấy lại được.” Tràn đầy ai oán.
Bùi Mạch Ninh buồn cười lắc đầu. Trong lúc nàng còn đang suy tư, bầu
trời bắt đầu rơi tuyết mịn. Bùi Mạch Ninh giựt giựt khóe miệng, ngẩng
đầu trừng mắt nhìn Phong Khinh Tuyệt. Biểu ca thật đúng là có cái mồm
quạ đen.
“Này Tinh linh tộc rốt cuộc là ở nơi nào?” Nhìn những bông tuyết
bay phiêu tán trên không, Phong Khinh Tuyệt hắn tuy rằng không sợ lạnh,
nhưng lãng đãng tiêu sái như vậy, cũng thật làm cho người ta khó chịu.
“Biểu ca, huynh không phải nói huynh đã từng đi qua rồi hay sao?” Bùi Mạch Ninh cắn răng nghiến lợi nói, phải biết rằng, bọn họ đi theo hướng dẫn của Phong Khinh Tuyệt.
Tư Không Thu Trạm cũng nghi ngờ nhìn Phong Khinh Tuyệt. Phải biết rằng,
kiều thê của hắn đã sắp bị lạnh đến đóng băng lại rồi, cái mũi thì đỏ
bừng, tuyết thì rơi ngày càng nhiều, gió cũng thổi mạnh đến tê tái.
Phong Khinh Tuyệt ngượng ngùng sờ sờ cái mũi. Hắn lúc trước cũng chẳng
qua là đi nhầm mà xông vào thôi, hiện thời ai còn nhớ rõ chỗ đấy là nơi
nào nữa.
“Haiz, thương thế của Lục phán khá nghiêm trọng, không tìm được Quỷ
Vương thì lại càng thêm phiền muộn. Chúng ta phải tìm được linh dược của Tinh linh tộc để cứu Lục phán quan trước đã. Biểu ca, huynh đừng cản
trở nữa có được không?” Bùi Mạch Ninh càng lạnh hơn, cả người cũng bắt đầu run lên.
“Hay là chúng ta tìm một chỗ sưởi ấm trước đi.” Tư Không Thu Trạm nhíu nhíu mày, chà xát tay nàng, vất vả một hồi mới khiến nàng ấm lại, bắt đầu nghiêm túc nói.
Phong Khinh Tuyệt không ý kiến. Một lát sau, họ tìm thấy ở Tuyết Sơn có
một sơn động bỏ hoang. Ba người liền đi vào, tạm lánh ngọn phong tuyết
ngoài kia.
Hai tên đại nam nhân tuy không sợ lạnh, nhưng vẫn làm lửa trại.
“Biểu muội, muội có sao không? Hiện tại yếu như vậy thì đừng có ra gió.” Phong Khinh Tuyệt nhướn nhướn mày, thập phần nghiêm túc hỏi, không có nửa điểm châm chọc nàng.
Bùi Mạch Ninh cắn cắn cánh môi đã trở nên trắng bệch, đôi mi thanh tú nhíu lại, ủy khuất nói: “Muội cũng không biết nữa.Có thể là do thân thể này.” Linh hồn cùng thân thể hòa hợ
