thể nhìn thấy bầu trời xanh thẳm bên ngoài, đôi khi
có một hai chú chim bay lượn trên bầu trời cao. Cô cứ nhìn miết một chỗ không
biết là đang nghĩ đến chuyện gì.
Ngoại trừ lúc biết mình bị sinh non, tâm trạng không
khống chế được khóc ầm ĩ một lần, sau lần đó cảm xúc của cô rất ổn định, cũng
rất phối hợp điều trị, chỉ là không hề nói một câu nào.
Trong khi đó, An Thành nhất quyết ở lại chăm sóc cho
cô. Cô dường như xem anh không tồn tại, coi anh như không khí vậy. An Thành
cũng không bỏ cuộc, luôn nói chuyện với cô, thường xuyên hỏi cô có muốn ăn cơm
hay không, có cảm thấy chỗ nào không khoẻ, nếu không thì có muốn xem ti vi hay
nghe nhạc không. Cô chỉ trả lời bằng cách lắc hay gật đầu mà không hề nói một
câu.
Cô dường như biến thành một người khác, cứ như một đứa
bé không có bất cứ một cảm xúc nào.
Trong lòng An Thành rất lo lắng, anh biết rõ cô đang
giận anh, đi gặp bác sĩ hỏi thăm bệnh tình của cô, bác sĩ cũng lắc đầu: “Bản
thân bệnh nhân không muốn mở miệng nói chuyện, chúng tôi cũng không có biện
pháp nào khác, chỉ có thể chờ đến khi cô ấy gỡ bỏ được gúc mắc trong lòng.
Trong khoảng thời gian này, tâm trạng của bệnh nhân không thể chịu được kích
động mạnh.”
An Thành không biết nên làm như thế nào, chỉ biết phấp
phỏng lo lắng trong lòng.
Tô Vãn và Thiếu Phi cách ba ngày lại đến thăm Hân Nhan
một lần, nhưng bất cứ ai cô cũng không mở miệng nói chuyện. Đôi khi vết thương
khiến cô đau đớn nhưng cô cũng chỉ chau mày, không hề rên lên một tiếng.
Tô Vãn cùng An Thành ra bên ngoài nói chuyện, lo lắng
hỏi: “Hân Nhan cứ tiếp tục như vậy, có khi nào mắc bệnh trầm cảm không?”
An Thành thở dài: “Tôi cũng không biết nên làm thế nào
nữa. Đều là lỗi của tôi, cô ấy không để ý đến tôi, tôi cũng hiểu.”
Hốc mắt Tô Vãn đỏ lên: “Sao Hân Nhan lại phải chịu
nhiều đau khổ vậy chứ.”
Nghe thấy câu này, An Thành cảm thấy đau lòng, thất
thần một lúc lâu.
Bỗng dưng nhớ đến lúc về quê của Hân Nhan, bác gái của
cô dẫn anh vào một căn phòng, thở dài một tiếng rồi nói: “Đứa bé Nhan
Nhan này, từ nhỏ đã chịu nhiều khổ sở. Ba mẹ ly hôn từ lúc nó còn rất nhỏ nên
nó vẫn mong muốn có một gia đình trọn vẹn, Tiểu An, cháu đừng làm cho nó thất
vọng.”
Anh chỉ hận không thể một nhát đao phanh thây mình ra.
Cẩn Niên cũng đến bệnh viện mấy lần, nhưng đều không
có vô phòng mà chỉ đứng ngoài nhìn Hân Nhan từ xa.
Mặc dù An Thành hận Cẩn Niên thấu xương nhưng anh biết
rõ Hân Nhan nhất định không muốn cả hai xảy ra xung đột, do đó chỉ có thể kiềm
nén lửa giận hừng hực trong lòng mình. Lúc trước hai người đã từng đánh nhau
một trận trước cửa phòng bệnh, anh đã đánh Cẩn Niên vài đấm và anh ta cũng đánh
trả không ít.
Cẩn Niên tựa người vào cửa nhìn về phía Hân Nhan, nhẹ
giọng hỏi: “Cô ấy vẫn không chịu nói chuyện?”
An Thành nói: “Một câu cũng không chịu nói.”
Cẩn Niên thở dài, hơi bàng hoàng: “Cô ấy hiện giờ rất
giống như một năm trước. Tôi đưa cô ấy từ bệnh viện trở về nhà, cô ấy đối với
tôi cũng không có phản ứng, không nói với tôi một câu. Sau đó cô ấy chỉ nói một
câu, rằng cô ấy hận tôi.”
An Thành cười lạnh: “Anh đáng bị thế.”
Cẩn Niên cười khẽ: “Anh đừng nên đắc ý vội, lúc đó là
cô ấy hận vào tôi, hiện tại lại là anh. Cô ấy cũng không muốn nói chuyện với
anh, rõ ràng muốn nói cô ấy cũng hận anh.”
An Thành giận tái mặt, muốn xông lên nắm cổ áo Cẩn
Niên nhưng mắt thấy Hân Nhan nằm trên giường bệnh nên đành phải dằn cơn giận
xuống, thấp giọng nói: “Kha Cẩn Niên, cả đời này anh đừng mơ có thể cướp cô ấy
khỏi tôi.”
Cẩn Niên vẫn mỉm cười như trước, chỉ vào cửa phòng:
“Tôi muốn vào trong gặp cô ấy một lát.”
An Thành tuy không vui nhưng vẫn gật đầu, chỉ nói:
“Cẩn thận đừng làm cô ấy kích động.”
Cẩn Niên nhìn anh một cái: “Yên tâm tôi có kinh nghiệm
hơn anh.”
Có tiếng bước chân vọng đến.
Hân Nhan tưởng đó là An Thành, vẫn không ngoảnh đầu
lại, mắt vẫn nhìn chăm chú ra phía cửa sổ.
“Hân Nhan.”
Người đó đi đến bên giường bệnh cất tiếng gọi khẽ.
Thân thể cô run lên, từ từ quay mặt lại, nhìn người có
vẻ ngoài nhã nhẵn kia.
Cẩn Niên.
Anh ta ngồi xuống bên cạnh cô, quan sát cô một lúc
lâu, sau đó vươn tay muốn vén mấy sợi tóc mai ra phía sau tai cho cô.
Vốn tưởng rằng cô sẽ né tránh nhưng cô chỉ bình tĩnh
nhìn anh ta không hề nhúc nhích.
Ngược lại làm cho anh ta không dám hành động thiếu suy
nghĩ. Tay ngừng giữa không trung, cuối cùng anh ta cũng vén những sợi tóc mai
ra phía sau tai cho cô, thốt lên một câu: “Anh xin lỗi.”
Đây là lời xin lỗi từ tận đáy lòng anh ta, tiếc rằng
đã khá trễ.
Hân Nhan nhìn anh ta không hề chớp mắt.
Cẩn Niên cúi đầu xuống, nắm lấy tay trái của cô, cầm
tay cô trong tay của anh ta, mười ngón tay đan vào nhau.
Anh ta nói tiếp, giọng nói khẽ khàng: “Anh hại em chịu khổ hai lần. Anh cho rằng kéo
em về bên cạnh anh, như vậy là đã có được em, nhưng trong lòng của em không hề
có hình bóng của anh, dù anh có làm gì cũng đều vô ích. Thật xin lỗi, hiện giờ
anh mới hiểu được điều này sau khi em sau bị tổn thương nặng nề. Hân Nhan từ
nay về sau anh sẽ khô