g lắc đầu, lại chuyển ánh nhìn lên mặt biển
nhấp nhô sóng trào.
Ngữ Thiên và anh đứng kề vai, cô ta nói, “À, anh biết
không, màn hình điện thoại của cô Lục là hình của anh đấy.”
An Thành ngẩn người.
Ngữ Thiên lại giơ máy chụp cảnh biển, nói vu vơ:
“Nhưng mà bộ dạng đó của anh trông thật xấu, mặc bộ đồ thể thao kỳ quái. Thật
ra lúc đó em cảm thấy cô ấy thật lòng yêu anh, bởi vì một người lấy hình một
người khác làm hình nền, thì chắc trong lòng phải có người đó rồi. Tiếc là sau
cùng hai người vẫn không ở bên nhau.”
Sóng biển lại từng đợt từng đợt xô bờ, chạm vào chân,
cảm giác thật mát lạnh.
Cõi lòng nguội lạnh của An Thành lại bỗng dưng dậy sóng, anh bắt đầu nhớ đến người đó.
Buổi tối, bãi biển bên ngoài cửa sổ bao trùm trong
bóng đêm, chỉ loáng thoáng nghe được tiếng sóng vỗ từng cơn.
An Thành nhận được điện thoại từ Thiếu Phi.
Giọng Thiếu Phi hơi sốt ruột: “Anh, em đã điều tra ra
ai là người hại ba em rồi”
“Là ai?”
Thiếu Phi ngưng một chút rồi mới tiếp lời: “Kha Cẩn
Niên”
An Thành rùng người.
Thiếu Phi ngại ngần nói lên suy nghĩ của mình: “Anh,
có khi nào Hân Nhan rời khỏi anh là vì Kha Cẩn Niên lấy chuyện này ra uy hiếp
cô ấy không? Em trước sau cũng không tin Hân Nhan là người lăng nhăng, cô ấy
vốn rất chung thủy trong chuyện tình cảm.”
Trong khoảnh khắc đó, không biết cảm giác gì xâm chiếm
lấy An Thành, như nước biển thấm vào tim, vừa mặn vừa đắng.
Anh chợt nhớ đến từng vẻ mặt của cô xuất hiện trước
mặt anh gần đây, vẻ mặt ngại ngần muốn nói lại không dám, muốn bước đến lại rụt
rè, bước chân chần chừ mỗi khi trông thấy anh, nỗi buồn ẩn giấu sâu trong mắt.
Lúc nói cô nói “hãy dẫn em đi” với anh, cô
vừa hồi hộp, vừa mong chờ, vừa thom thóp lo sợ.
Lúc anh bảo cô phá thai, ánh mắt cô vừa đau buồn vừa
bất lực, như một đứa bé lạc đường, không biết nên làm thế nào.
Cô trông như giỏi che giấu cảm xúc, thực ra lại thường
bị bán đứng bởi biểu cảm trên gương mặt mình.
Và điều tệ hại chính là đến tận bây giờ anh mới hiểu
ra.
Trong khoảng khắc đó, An Thành chợt tự khẳng định
trong lòng, việc Hân Nhan chia tay anh, nhất định là do Kha Cẩn Niên lấy chuyện
của cậu anh ra uy hiếp cô.
Cô gái này thật là, nhìn cứ như không quan tâm đếm đếm
xỉa tới, thật ra trong lòng lại hiền lành đến ngu xuẩn.
Sao anh đáng chết đến nỗi quên mất điều này chứ.
Sau khi cúp máy, An Thành tìm số điện thoại của Hân
Nhan, lúc bấm danh bạ tìm số của cô, tay của anh cứ run lên bần bật.
Điện thoại được kết nối, âm báo nghe thật dài, anh
chưa từng cảm thấy thời gian lại dài dằng dặc như bây giờ.
Nhưng một giây, hai giây, ba giây đã qua, bên tai vẫn
chỉ nghe mỗi tiếng âm báo chuông, cô mãi không bắt máy.
Lòng An Thành trĩu nặng.
Từ lúc đầu xuân đến nay, đây là trận mưa đầu tiên có
sấm chớp đổ xuống thành phố S.
Hân Nhan mới mua thức ăn từ siêu thị đi ra, cô bung dù
ra, bước đi trong mưa.
Ngọn đèn vàng vọt soi giọt mưa như thắp lên những ánh
đèn nhỏ li ti khiến cho đêm mưa lạnh buốt thêm phần ấm áp.
Cô ngân nga lời của một bài hát, mượn tiếng mưa gõ lên
chiếc dù tạo thành nhịp điệu.
Mấy ngày gần đây, tâm trạng của cô ngày càng thư thái hơn. Cẩn Niên vẫn như lúc trước vì cô mà căng
thẳng với gia đình không ít, vào những ngày này, khi có thời gian sẽ gọi điện
ân cần hỏi thăm cô, nghe ra giọng anh ta có vẻ mệt mỏi.
Khi ấy Hân Nhan cũng khích lệ anh ta vài câu: Cẩn Niên, anh
vì tôi mà làm cho nhà cửa xào xáo, có đáng không? Anh không thấy mệt mỏi sao?
Cẩn Niên nói: Vì em, có mệt mỏi hơn nữa anh vẫn
muốn kiên trì. Em chờ anh, Hân Nhan, anh nhất định giải quyết tốt mọi việc.
Hân Nhan đáp: Kết thúc rồi, Cẩn Niên. Chờ tòa
án mở xét xử, tôi sẽ thừa nhận hết mọi chuyện, đặt dấu chấm hết cho
chuyện giữa chúng ta. Tôi vứt bỏ tất cả, bao gồm cả tôn nghiêm của bản thân,
đổi lại anh tha cho tôi đi, như vậy không được sao?
Cẩn Niên trầm mặc một lúc: Ở bên anh khó
đến vậy sao?
Hân Nhan cười: Đúng vậy, vì tôi đã yêu người
khác rồi.
Sau đó, Cẩn Niên liền cúp máy.
Nhưng chuyện giữa cô và
anh ta vẫn không có hồi kết, giống như trận mưa này, cứ rỉ rả mãi không ngừng.
Điện thoại vang lên, Hân Nhan cầm máy lên xem, là một
dãy số lạ.
Bấm nút nghe liền nghe được giọng nói quen thuộc: “Chị
Hân Nhan.”
Hân Nhan cuối cùng cũng đợi được người cô đã chờ từ
lâu.
Vừa che dù bước đi, vừa trả lời điện thoại, Hân Nhan
từ tốn nói: “Vy Vy, tôi chờ điện thoại của em lâu lắm rồi”.
Vy Vy khẽ cười, giọng lạnh tanh: “Dạo này chị sống thế
nào? Mùi vị trở thành người nổi tiếng thế nào hả chị Hân Nhan?”
“Tại sao em ép tôi đến đường cùng?” Giọng nói của cô
vô cùng bình thản, không có chất vấn cũng không có phẫn nộ.
Vy Vy cười lạnh một tiếng: “Tại sao à? Chị còn không
biết sao? Vì Hân Duyệt. Chị cùng Kha Cẩn Niên hại chết Hân Duyệt, nó còn trẻ
như vậy, các người nhất định sẽ gặp quả báo”.
Hân Nhan im lặng.
Bên tai chỉ nghe tiếng mưa tí tách rơi, cùng tiếng sấm
đùng đùng trên bầu trời vần vũ, nghe thật não nề.
Vy Vy đã mất kiên nhẫn, chất vấn cô: “Lục Hân Nha