ật không có một chút lương tâm nào à?
Sao lại có thể dễ dàng yêu cầu anh dẫn cô đi, rồi lại
tùy tiện coi như cô không nói gì cả.
Lần này anh thật sự hận cô đến mức không thể hận hơn
thế nữa.
Cho dù cô có tự nguyện theo anh, cũng còn phải xem anh
có đồng ý dẫn cô đi hay không!
Hôm gặp mặt ở bữa tiệc rượu, anh đã hỏi cô có muốn
theo anh không, khi đó cô lại trả lời rằng Cẩn Niên đang đợi cô. Lúc ban đầu là
tự cô từ chối, sao bây giờ lại van xin anh?
Nhớ lại câu nói hồi nãy của Vu Vy Vy: chị Hân Nhan cứ
thích một chân đạp mấy thuyền, một lúc dây dưa với nhiều người, em đoán, Kha Cẩn
Niên không cần chị ấy nữa rồi, chị ấy sẽ quay lại với anh thôi.
Thực sự cô là loại người đó sao?
An Thành hất tay Ngữ Thiên, bước từng bước lớn đến
trước mặt Hân Nhan, kéo cổ tay cô: “Cô đi theo tôi.”
Mặc kệ ánh nhìn hiếu kỳ của nhiều người, anh kéo cô
tới một góc khuất.
Gần như thô bạo ép cô sát tường, bóp cằm cô, mặc kệ cô
đau đớn nhíu mày, anh cười nhạt: “Lục Hân Nhan, cô xem tôi là gì? Gọi là đến,
xua là đi sao? Kha Cẩn Niên không cần cô, giờ cô nhớ đến tôi rồi à?”
Cô nhắm mắt lại, lần đầu tiên rơi nước mắt trước mặt
anh. Đó là giọt nước mắt cố nén bấy lâu, nén đến không được nữa…
Vẻ nguỵ trang cứng cáp giờ đây đã không còn nữa.
Cô lúng túng quệt nước mắt, bối rối nói: “An Thành,
xem như em không nói gì, để em đi.”
“Đủ rồi!” Anh đột ngột hét lên một tiếng, tức giận nện
một đấm vào vách tường.
Nghe thấy cả nghe tiếng gió vù vù của nắm đấm.
Nắm đấm nện vào tường cũng như một đòn nện vào cõi
lòng của cô.
Một giây sau, anh bóp mạnh lấy cằm cô, rồi thô bạo hôn
lấy môi cô. Hung hăng cạy mở hàm răng của cô, ngấu nghiến một cách mạnh bạo,
mùi máu bắt đầu lan tỏa trong vòm miệng hai người. Cô run rẩy, nước mắt chảy
xuống khóe miệng, cố gắng thoát khỏi gông cùm xiềng xích của anh, thế nhưng anh
lại mặc kệ, nỗi hận tràn ngập tâm trí lẫn trái tim anh khiến anh chỉ muốn cắn
cho cô đau, cho cô nếm thử mùi vị đớn đau tột cùng đó là thế nào.
Không biết qua bao lâu, cô mới thôi giẫy giụa.
Hai bàn tay bưng kín mặt, cô chầm chậm ngồi xổm xuống,
không kìm được mà nức nở khóc, đau khổ nói: “An Thành, sao anh đối xử với em
như vậy…em đã có thai với anh…”
Nghe được lời cô nói, anh bàng hoàng và sững sờ.
Thật lâu sau, anh mới có thể thốt lên trong ngạc
nhiên: “Có thai?”
Cô vẫn ngồi chồm hổm trên mặt đất khóc như mưa.
Trong khoảnh khắc lúc ấy, cô thật mong anh sẽ dìu cô
dậy và ôm vào lòng, sau đó an ủi cô: Hân Nhan, vì em, vì đứa con, anh
sẽ dẫn em đi.
Chỉ cần anh nói một câu, cô sẽ đi theo anh, không do
dự, mặc kệ tất cả, xem như đây là việc làm ngang bướng duy nhất trong đời cô.
Song An Thành lại im lặng lạ thường, buông tiếng cười
lạnh nhạt: “Ai biết đứa con là của tôi hay của Kha Cẩn Niên?”
Cô không ngờ anh lại nói một câu như vậy
Những ngày qua cô đã nghe biết bao câu nói khó nghe,
song tất cả cũng không bằng câu nói của anh khiến cõi lòng cô nát tan vụn vỡ.
Bỗng chốc lời nói hóa thành một cánh tay, kéo cô vào trong bóng tối sâu thẳm và
không lối thoát…
Cô ngẩng đầu, trên mặt còn hằn vệt nước mắt, vẻ mặt
như không thể tin nổi: “Không ngờ anh lại cho rằng…” Chưa dứt lời, cô lại cười
chua chát, “Em thật ngốc. Đã như vậy mà còn muốn anh dẫn em rời khỏi, đáng lý
phải tìm Cẩn Niên, sao lại tìm anh cơ chứ.”
Câu này là cô tự nói với mình, nhưng hiển nhiên đã làm
An Thành nổi giận.
Chỉ cần cô chịu hạ mình nói vài lời dễ nghe với anh,
như vậy anh sẽ bỏ qua tất cả, và dẫn cô đi.
Thế mà đến giờ phút này, cô còn tưởng nhớ đến Kha Cẩn
Niên
Anh thực sự chỉ là người dự bị.
An Thành mở ví, lấy tấm thẻ tín dụng ra, ném trước mặt
cô, tàn nhẫn nói: “Cho dù đứa bé là của ai đi nữa, nghĩ tình cô cũng quen với
tôi một thời gian, thẻ này coi như tôi bù đắp cho cô. Hãy phá thai đi, sau này
đừng làm phiền tôi, từ nay không ai nợ ai.”
Từng chữ một như dao đâm vào tim cô, chúng mọc rễ, mọc
thành cành quấn thật chặt tim cô, khiến lòng cô quặn đau từng cơn.
An Thành quay lưng, không đoái hoài gì đến bộ dạng rã
rời của cô, tuyệt tình rời đi.
Hân Nhan lại đến tiệm bánh ngọt mà An Thành đã từng
dẫn cô đến.
Kêu một cái bánh tiramisu, cô ăn thật chậm, cảm nhận
mùi vị trong từng mẩu bánh.
Nhưng ăn gần xong, thì cô lại cảm thấy muốn nôn. Mấy
hôm nay, cô liên tục gặp phải các triệu chứng buồn nôn khi mang thai, ăn một ít
đồ ngọt là muốn nôn ngay. Cô cố kiềm chế cảm giác nôn mửa, cố gắng nuốt hết
miếng bánh.
Sau khi ăn vào, sống
mũi bỗng dưng cay cay, sự chua xót dâng trào từ sâu trong lòng, và
rồi cô không nhịn nổi bật tiếng khóc.
Tiếng khóc to dần như loa âm thanh, đến nỗi vang khắp tiệm bánh ngọt, khiến cho
mọi người xung quanh giật mình hoảng hốt.
Anh
hãy dẫn em đi.
Cô phải dũng cảm biết bao mới thốt ra được mấy chữ
này, thế mà anh không những mặc kệ, còn ném xuống đất, giẫm lên, nghiền nát đến
thảm thương, dơ bẩn đến không tài nào nhận ra bộ dạng đẹp đẽ vốn có.
Hân Nhan nghĩ, có lẽ là cô tự chuốc lấy mà thôi.
Cô đã tổn thương An Thành nhiều đến vậy, sao còn mong