n Ngộ Bạch gật đầu, quay
người đóng cửa và đi ra ngoài.
Lương Phi Phàm ngồi lên chiếc tủ
đầu giướng, hai chân gác lên nhau một cách thoải mái, nụ cười lạnh lùng
trên khóe miệng dường như có thể làm đông cứng ánh mắt của Cố Minh Châu. Cố Minh Châu hít một hơi thật sâu để kìm nén nỗi bất an và sự sợ hãi
trong lòng, rồi nhanh chóng sắp xếp lại suy nghĩ.
“Tôi nghĩ là… Cố Yên cố ý muốn trốn anh.”
“Chị nói nhảm!”
“Cả trong và ngoài phòng có rất nhiều người canh gác, nếu không phải vì Cố Yên tự nguyện thì không ai có thể đưa em ấy đi được.”
“Vậy chị có thể nói cho tôi biết, tại sao cô ấy muốn bỏ đi không?” Lương Phi Phàm đứng dậy, đi đến trước mặt Cố Minh Châu, ánh mắt như dao sắc cứa
lên mặt cô, từng chiếc lông tơ trên lưng Cố Minh Châu như muốn dựng cả
lên, thì ra trên đời này đúng là có sát khí. “Tôi cũng rất muốn biết tại sao Cố Yên lại muốn bỏ đi?” Trong chuyện này, chắc có công lao lớn của
cô – Cố Minh Châu?
“Đừng đổ tội cho tôi. Trong lòng anh rõ hơn
ai hết vì sao Cố Yên bỏ đi. Lương Phi Phàm, trên đời này, anh và tôi là
người hiểu rõ Cố Yên nhất. Anh có dám tự hỏi lòng mình mà không hổ thẹn
rằng, Cố Yên không phải do anh ép phải bỏ đi không? Từ sau khi cha tôi
ốm, từng ngày, từng giờ tôi thấy Cố Yên thay đổi. Tuy em ấy vẫn bướng
bỉnh và ngạo mạn, có lúc không biết lý lẽ, nhưng em ấy không còn là một
đứa trẻ không biết suy nghĩ như trước đây nữa. Em ấy đã học được cách
quan tâm đến những người xung quanh như thế nào? Em ấy đã trưởng thành
rồi.”
“Tôi không phủ nhận.” Lương Phi Phàm lạnh lùng khẳng định
lời Cố Minh Châu. Tâm trạng anh cũng dần bình tĩnh lại. Sự thay đổi của
Cố Yên trong thời gian vừa qua, anh cũng cảm nhận được rất sâu sắc.
Cố Minh Châu càng bình tĩnh hơn: “Sự việc đã đến nước này, nói thẳng ra
thì là do Lương Phi Phàm anh nhát gan. Anh sợ Cố Yên không yêu anh, nên
anh tìm mọi cách để Phương Diệc Thành phải biến mất, không cho họ gặp
nhau.Nhưng liệu anh có hiểu chuyện này không, nếu như Phương Diệc Thành
tồn tại trong lòng Cố Yên, thì dù anh có mài xương anh ta ra thành bột
thì anh ta vẫn ở vị trí đó. Còn điều này nữa, tôi đã từng nói với Cố
Yên, và tôi cũng đã muốn nói với anh, nhưng đáng tiếc là không kịp… Đừng chiều chuộng Cố Yên quá mức như vậy. Lương Phi Phàm, có những việc ngay cả bản thân em ấy còn không tự tha thứ cho mình được, nhưng riêng với
anh thì… em ấy lại bao dung đến vậy. Dù anh có cố tình hay vô ý làm em
ấy đau lòng, thì em ấy vẫn tha thứ cho anh.” Trời dần tối, những cơn gió lạnh trong đêm đông đập vào cửa sổ. Thần sắc của Lương Phi Phàm thay đổi liên tục. Cho dù Cố Minh Châu cố tỏ ra cứng rắn, nhưng sau lưng vẫn toát mồ hôi đầm đìa. Đột nhiên cô thấy khâm
phục em gái mình, bởi đối diện với Lương Phi Phàm cả ngày là một chuyện
đáng sợ làm sao!
“Thời gian và sự chia ly là phương thuốc hữu
hiệu để anh bình tĩnh lại. Tôi hiểu ý nghĩa của việc Cố Yên bỏ đi là như vậy. Tôi không biết anh có cùng suy nghĩ với tôi hay không. Tôi về đây, anh cứ suy nghĩ kỹ đi.” Nhìn thấy Lương Phi Phàm trầm tư, Cố Minh Châu
quyết định rút lui, nhẹ nhàng bước ra ngoài.
Lát sau Trần Ngộ
Bạch gõ cửa vào, lặng lẽ ngồi bên cạnh Lương Phi Phàm, lặng lẽ nhìn
người đàn ông mà cậu ta tín phục nhất trên đời.
Không khí trong
phòng nặng trĩu, Trần Ngộ Bạch bình thường nổi tiếng là người biết kiềm
chế, nhưng giờ đây ngay lập tức có thể nổi nóng, tung hê mọi thứ. Anh ta không xác định được anh cả sẽ làm gì tiếp theo. Việc không xác định
được này khiến anh ta càng như ngồi trên đống lửa. Nhưng anh ta là một
thuộc những người trong ban giám đốc của Lương thị, là anh em cùng vào
sinh ra tử của Lương Phi Phàm, lúc này đây, anh phải làm cái gì đó.
“Chú ba!” Lương Phi Phàm sốt ruột châm một điếu thuốc, hít một hơi, rồi dụi tắt.
“Dạ?”
“Lại ép giá của Hồng Cơ xuống hai mươi phần trăm nữa, dùng vốn dự phòng của
Lương thị. Ngày mai, trước khi trời tối, anh phải ngồi trong phòng giám
đốc của Hồng Cơ.”
“Vâng!”
“Nói với Lý Vi Nhiên và Tần Tống thả hết toàn bộ số người bị chặn trên biển. Tăng gấp đôi số người của Yến Hồi.”
“Vâng!”
“Tạm thời như vậy đã.” Lương Phi Phàm phẩy tay, anh muốn ngồi lại một mình.
“Thế thôi ạ?” Trần Ngộ Bạch vẫn chưa đi mà tiến gần thêm một bước. “Hết rồi
ạ? Anh à, anh không sai người đi xử lý Phương Diệc Thành nữa sao? Không
biết chừng Cố Yên khi nghe tin này lại quay trở về? Hoặc là, nghe thấy
tin này lại muốn hủy hoại mạng sống? Cũng tốt thôi, sống không thấy
người, chết sẽ thấy thây.”
Đôi mắt Lương Phi Phàm đột nhiên sắc
lạnh, ngẩng đầu nhìn Trần Ngộ Bạch với vẻ lạnh lùng. Trần Ngộ Bạch không tỏ chút sợ hãi, ngồi xuống bằng với Lương Phi Phàm: “Cố Yên có thể mất
tích, thì có thể sẽ không về nữa… Sáu anh em chúng ta đã trải qua biết
bao nguy hiểm, nhưng không có lần nào giống lần này, khiến chân tay em
luống cuống. Bây giờ, chắc anh cũng biết là… Lương Phi Phàm anh không
phải là vạn năng… Anh à, anh nghĩ là cả đời này sẽ mất Cố Yên sao?”
Sự tức giận trong mắt Lương Phi Phàm như muốn đè lên Trần Ngộ Bạch. Anh
gồng mình, nắm lấy v