ng lĩnh kỵ binh Bạc Nhân tiến sát hoàng
cung. Bắt vị hoàng đế kia.” Đoan Mộc Thanh Lam đảo con mắt, “Chuyện còn
lại giao cho ngươi, được rồi, mẫu thân của các ngươi thích tơ lụa Vệ
quốc, tơ lụa trong cung đình là tốt nhất, những chiến lợi phẩm còn lại
ban cho các chiến sĩ hăng hái chiến đấu.” An ủi người thân của các binh
sĩ bị chết, ban thưởng cho các binh sĩ lập được chiến công, tài phú
trong hoàng cung Vệ quốc cũng dư dả. “Nếu chung ta đã bị coi là dã lang, vậy thì làm những việc dã lang nên làm.”
“Nhi thần tuân chỉ, nhi thần muốn dẫn Ngũ ca cùng đi.” Đoan Mộc Dĩnh
được Đoan Mộc Thanh Lam cho phép, hắn giục ngựa đi tới bên cạnh Đoan Mộc Tuyết, nói với Đoan Mộc Tuyết, “Ngũ ca, phụ hoàng muốn chúng ta cướp
sạch quốc khố của Vệ quốc, bắt vị tiểu hoàng đế kia.”
“Hảo, Luyện Luyện, chúng ta phát tài rồi!” Đoan Mộc Tuyết cười ha hả
nói với Trầm Luyện, sau đó quay lại nói với Bạch phát ma y: “Ta phát tài trở về sẽ cùng ngươi tiếp tục bài bạc!”
Đoan Mộc Thanh Lam rất muốn đánh chết thối tiểu hài tử này, hắn nhìn
Trầm Thanh Dung, Trầm Thanh Dung đang nghĩ nhi tử của mình không khác gì kẻ lừa đảo, thanh danh của hắn theo thời gian đã bị nhi tử này hủy hết. Đoan Mộc Thanh Lam thấy biểu tình của Trầm Thanh Dung, trong lòng thống khoái một chút, người không may không chỉ có một mình ta.
Đoan Mộc Dĩnh, Đoan Mộc Tuyết cùng Hạ Pháp thống lĩnh kỵ binh Bạc
Nhân xen lẫn trong quân đội Tề quốc, quân đội dẫn đầu phá khai cửa thành phía Tây, chạy ào vào đô thành. Đoan Mộc Dĩnh dẫn người chạy ở phía
trước, bách tính đều sợ đến đóng cửa trốn trong nhà. Gặp phải binh sĩ Vệ quốc, binh sĩ Tề quốc giết không tha. Đoan Mộc Dĩnh một đường chém
giết, đi qua vài đường cái hỗn loạn, rốt cục vọt tới hoàng cung đầu
tiên. Cấm Vệ quân cùng binh sĩ Tề quốc giằng co, Đoan Mộc Dĩnh nói với
Hạ Pháp: “Bạc Nhân các ngươi từng là thích khách, nhất định có thể trở
mình vượt qua cung tường, chúng ta dẫn người làm bộ tiến công, các ngươi tìm kiếm nơi phòng thủ yếu mà đi vào.” Đoan Mộc Tuyết dẫn người cùng
cấm vệ quân Vệ quốc triển khai chiến đấu, Đoan Mộc Dĩnh quan sát động
tĩnh, chỉ cần Hạ Pháp thành công, bọn họ lập tức chạy ào vào.
“Vâng, điện hạ.” Hạ Pháp nở nụ cười, chuyện này quen việc dễ làm, Hạ
Pháp và Kỳ Duyên thống lĩnh một ngàn người giục ngựa đi đường vòng ,
thấy một chỗ binh sĩ phòng thủ ít hơn, Hạ Pháp ra hiệu, năm trăm chiến
sĩ Bạc Nhân xuống ngựa, lấy cung nỏ, nhắm ngay vào thủ vệ cấm quân trên
tường cao, năm trăm chiến sĩ Bạc Nhân còn lại lấy ra móc sắt được chế
tạo để leo lên tường thành, cố sức quăng móc sắt trên tường thành, sau
đó rất nhanh leo lên phía trước. Binh sĩ trên tường thành phát hiện liền hướng bên này trợ giúp, người còn chưa tới đã bị Hạ Pháp chỉ huy Bạc
Nhân phía dưới dùng tiễn bắn chết . Chiến sĩ rất nhanh bò lên trên tường thành, Hạ Pháp cùng Kỳ Duyên thống lĩnh những chiến sĩ Bạc Nhân ở dưới
tiếp túc bò lên trên tường cao, Kỳ Duyên vô cùng quen thuộc với địa hình hoàng cung Vệ quốc, Kỳ Duyên nhìn thoáng qua cung tường, hắn từng ở đây vài năm, phong cảnh vẫn như trước, chỉ là vật còn người mất.
Đoan Mộc Dĩnh cùng kỵ binh của Đoan Mộc Tuyết còn đang làm bộ công
kích đại môn, chợt nghe bên trong một trận đại loạn, đại môn chậm rãi
mở, Đoan Mộc Dĩnh và Đoan Mộc Tuyết nhìn nhau cười, Đoan Mộc Tuyết cao
giọng quát: “Vàng bạc tài bảo, bản vương tịch thu!”
“…” Đoan Mộc Dĩnh cảm giác hảo mất mặt, sao hắn lại là ca ca của ta, ta không quen biết hắn.
Tiểu hoàng đế Hạng Ngự Phong trốn ở trong cung của mẫu thân, nghe
được bên ngoài nói nhao nhao ồn ào, tiếng kêu thảm thiết không ngừng
truyền đến. Thái hậu ôm chặt lấy Hạng Ngự Phong, hai tay nàng run, tim
đập loạn. Hạng Ngự Phong bị nhiễm sự lo sợ của nàng, hắn là người chưa
từng trải qua những sóng gió như vậy, sợ đến dựa sát trong lòng mẫu
thân. Một thiếu niên hoàng đế cùng Đoan Mộc Dĩnh xấp xỉ tuổi tác, hắn
được phụ mẫu hắn bảo hộ rất tốt, trong đôi mắt trong suốt chỉ có sự
hoảng sợ. Đại môn bị đá văng, hắn thấy một người xấp xỉ hắn, một thiếu
niên vóc người nhỏ nhắn xinh xắn, trong tay thiếu niên đó cầm một đại
đao huyết sắc, cái chuôi đao cực không tương xứng với dung mạo mỹ lệ của thiếu niên. Bên người thiếu niên là một vị tướng quân có mái tóc vàng,
vị tướng quân này tựa như thiên thần, phía sau bọn họ có rất nhiều chiến sĩ mang áo giáp da trâu. Hạng Ngự Phong bị những chiến sĩ trên người
đầy máu này làm sợ hãi, hắn thất kinh đứng ở bên người mẫu thân. Thái
hậu liếc mắt nhận ra Kỳ Duyên, nàng như bắt được một hi vọng, lập tức
chạy qua quỳ trên mặt đất, cầu xin: “Van cầu ngươi buông tha chúng ta,
Kỳ Duyên đại nhân nể tình trước đây, ngươi buông tha chúng ta a.”
Trong lòng Kỳ Duyên mọc lên một tia thương hại, Đoan Mộc Dĩnh đứng
bên cạnh hắn, hắn nên làm cái gì. Hắn khom lưng nâng thái hậu dậy, thoải mái nói: “Người không nên sợ, chúng ta sẽ không thương tổn các ngươi.”
Đoan Mộc Dĩnh đánh giá Hạng Ngự Phong, chưa nói đến Hạng Ngự Phong
cùng Trình Thu Vũ có vài phần tương tự, đã thấy con mắt cực kỳ giống.
“Vị này là Vệ
