nh là tổng giám đốc Lâm anh
minh thần võ của chúng ta, hắn tiến lại gần cái thứ nho nhỏ đó, dùng ánh mắt chan chứa tình yêu thương nhìn chằm chằm vào nó.
Lâm Dương: Bé ngoan, không được làm ồn nghe chưa?
Bảo bối: *chớp chớp mắt*
Lâm Dương: Con không nói gì tức là đồng ý rồi đó *cười gian manh*
(Nguyệt: Con bé mới sinh sao biết nói chứ? Ăn gian quá! >_< Lâm Dương: *lườm*)
Lâm Dương nhẹ nhàng vén chăn lê, nằm xuống ôm cô vào trong lòng. Ừm, thơm
quá, mềm mại quá, lâu lắm rồi không được ôm cô như thế này, hắn sắp chết mất rồi.
“Ưm…” Qúy Linh khẽ rên lên, đột nhiên cô cảm thấy thật
ngộp thở. Mà…hình như có cái gì đang liếm môi cô, Qúy Linh đưa lưỡi ra
khẽ liếm một vòng không ngờ lưỡi cô lại bị cái gì đó cuốn lấy, Cô từ từ
mở mắt ra…
“Anh…Tại sao lại ở đây?” Qúy Linh không thể giấu được sự kinh ngạc trong đáy mắt.
Lâm Dương bày ra vẻ mặt đáng thương nhìn cô và nói: “Đã mấy ngày rồi em
không thèm nhìn anh lấy một cái, em thật thiên vị mà chỉ lo cho hai đứa
nó.”
Hắn nói xong liền gục đầu vào hõm cổ cô, nếu nhìn bên ngoài thì có vẻ giống một đứa bé đáng thương nhưng thật ra…Ý, hôm nay cô ấy
mới đổi sữa tắm à, không giống mùi lúc trước, nhưng không sao, miễn là
trên người cô thì hắn có thể chấp nhận hết.
“Lâm Dương, anh không nên vào phòng em như vậy, dù sao chúng ta…” Qúy Linh còn chưa nói hết
thì môi cô đã bị chặn lại, Lâm Dương bá đạo càn quét trong miệng cô, bàn tay cũng không yên phận mà len lỏi vào bên trong.
Qúy Linh kinh
sợ, bóng đen trong kí ức lại một lần nữa hiện về, hắn càn quét khắp
người cô, hắn đánh cô, nhục nhã cô…hắn…hắn…Qúy Linh bất lực khóc nấc
lên.
Nghe thấy tiếng cô khóc nghẹn ngào, Lâm Dương hoảng sợ nhìn
vào gương mặt cô. Chẳng lẽ cô vẫn còn bị quá khứ ám ảnh ư? Không được!
Hắn không thể cô cứ bị kìm hãm trong bóng tối như thế.
Lâm Dương hôn lên từng giọt nước mắt của cô, nhẹ nhàng chậm rãi tiến về bên tai cô: “Anh sẽ không làm em đau, em tin anh chứ?”
Hắn nhìn thẳng vào trong mắt cô, chăm chú, dịu dàng pha một chút chờ mong,
Qúy Linh ngỡ ngàng trước những hành động của hắn, cô không biết mình
phải làm gì nên chỉ có thể nhìn hắn.
Lâm Dương nhìn thấy sự ngỡ
ngàng trong mắt cô, hắn chạm nhẹ vào môi cô từ từ chậm rãi rồi dần dần
mãnh liệt hơn, cuồng dã hơn nữa. Sau đó, hắn hôn dọc xuống cổ cô rồi
xuống đến bầu ngực nở nang. Cách một lớp áo, hắn cắn nhẹ vào hạt trâu
nhỏ, thỏa mãn khi nghe cô rên nhẹ một tiếng. Miệng hắn lần lần tiến đến
hàng cúc áo trên áo cô, bỗng…
“Oa….oa….oa…”
Đứa bé kế bên
khóc nấc lên, Qúy Linh hoàn hồn, cô vội vàng đẩy Lâm Dương ra, ôm đứa bé vào trong lòng, cẩn thận từng li từng tí kiểm tra xem con bé bị gì. Khi cô còn chưa biết được nguyên nhân thì đứa bé đã ngọ nguậy vào ngực cô,
cái miệng nhỏ nhắn khẽ cắn cắn. À, thì ra, cô khẽ mỉm cười. Sau đó xoay
người lại cho bảo bối ăn no.
Lâm Dương trừng mắt nhìn đứa bé
trong ngực cô còn ai đó thì chỉ mở đôi mắt to tròn ra nhìn hắn một cách
vô tội như muốn nói: Con còn là con nít mà, đói bụng thì phải khóc thôi.
“Nói! Đây là chuyện gì?” Bùi Dập Viễn tức giận đập tờ báo xuống mặt bàn.
“Trời ơi! Có chuyện gì vậy ba? Con còn muốn ngủ đó.” Bùi Ngân Diệp ngáp ngắn ngáp dài uể oải dựa vào ghế.
Tối qua cô đi chơi bar đến gần 3 giờ sáng mới loạng choạng về đến nhà. Vậy
mà mới sáng sớm ba đã lôi đầu cô dậy chỉ vào một tờ báo tầm phào chứ.
Thật là bực mình!
“Ngủ, ngủ, ngủ suốt ngày chỉ là ngủ. Thằng đàn ông của cô làm nhà ta thật mát mặt.”
Bùi Ngân Diệp nghe vậy mới chậm rãi cầm tờ báo lên coi. “Oanh” một tiếng,
đầu cô như nổ tung ra. Tiêu Dương, thật sự là Tiêu Dương sao? Tại sao
hắn lại thê thảm như vậy? Người không ra người, quỷ không ra quỷ. Còn
nữa, cái gì đây, cái đó của hắn bị cắt mất rồi sao?
Hắn bị người
nào đó vất ngay trước trụ sở cảnh sát, bên cạnh còn có một máy thu âm
ghi lại chứng cứ hắn thông đồng với Bùi Ngân Diệp hãm hại người khác.
Rất nhanh chóng, toàn thể giới nhà báo như tập trung lại trụ sở đó, muốn moi cho được tin tức từ Tiêu Dương. Nhưng cảnh sát canh phòng quá cẩn
mật nên bọn họ cũng không moi được thêm tin tức gì. Cho nên… Bọn họ đổi
mục tiêu… Tiến đến Bùi gia
Thành ra bây giờ trước cửa Bùi Ngân Diệp là một mảnh hoảng loạn.
Bùi Ngân Diệp ở trong lòng thề rằng, cô phải tìm ra cho được kẻ nào dám cả
gan xen vào chuyện của cô. Cô phải cho hắn chết không kịp ngáp. Lửa cháy phần phật ánh lên trong con ngươi của Bùi Ngân Diệp.
Nhưng sự đời đâu phải lúc nào cũng như ý mình. Bùi Ngân Diệp không biết cô sắp phải chịu một tai họa chết người.
Lâm Dật nhìn tờ báo khinh bỉ: “Chỉ có nhiêu đây sao, quá tệ!”
Ai, cũng không thể trách ba già của cậu được. Dạo này ba già của cậu dục
hỏa công tâm không được thoải mái nên chỉ nghĩ được có nhiêu đây, Có
phải bây giờ, đến lượt cậu ra tay không?
Lâm Dật nợ một nụ cười lạnh.
“Á! Các ngươi là ai?” Bùi Ngân Diệp vùng vẫy cố gắng chạy thoát thân nhưng
không được. Cô đã bị một nhóm người tóm lấy. Trước khi kịp kêu lên cứu
mạng thì trước mắt cô đã tối sầm lại.
“Tạt nước” Lâm Dật lạnh lùng nói.
“Aò” một thau nước xối
