The Soda Pop
Nhật Ký Nuôi Bà Xã

Nhật Ký Nuôi Bà Xã

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323441

Bình chọn: 7.00/10/344 lượt.

chí còn có điểm

phiền chán, tin tức đính hôn được truyền ra, cô phải đối phó với truyền

thông quấy rầy, còn phải chuẩn bị lễ phục cho tiệc đính hôn, trang sức,

trang điểm,... may mắn là vụ phát thiếp mời đều giao cho trợ lý, bằng

không cô tin rằng mình sắp phát điên rồi, kế hoạch theo tiến độ này là

cô nghĩ ra nhưng mấy việc trong đó lại khiến cô thấy rất phiền.

Càng làm cho cô không biết nói gì là Tư Khấu Ngọc này, anh ta đang thay đổi

hình tượng công tử phong lưu một cách chóng mặt, mấy bông hoa bên người

anh ta như biến mất chỉ trong một đêm, giới truyền thông cũng không còn

săn lùng tin tình cảm của anh, trừ bỏ công tác xã giao, anh ta hiện tại

đích thực là một người đàn ông tốt, mỗi ngày đều đúng giờ đến đón cô tan tầm, cùng cô ăn cơm, xem phim, đi dạo phố, hẹn hò như bao cặp tình nhân khác, lại còn lấy lí do phải diễn như vậy mới trông giống thật, khiến

cho cô không cách nào cự tuyệt. (đã bảo a rất có tính thê nô mà :v)

Có một người cộng tác chuyên nghiệp như vậy, cô càng phải phối hợp diễn

cho tốt, ít nhất, trong vở kịch này, cô ỷ vào anh rất nhiều, tuy rằng cô cảm thấy cuộc sống thanh tịnh của mình bị phá vỡ cũng thấy rất phiền.

Sau giữa trưa ánh mặt trởi trở nên dịu hơn, nhẹ nhàng chiếu vào văn phòng.

Hàn Thủy đang vùi đầu vào công việc của mình, cả căn phòng im lặng,

thỉnh thoảng có âm thanh lật giấy và tiếng bút viết sột soạt. Lúc này

bỗng vang lên tiếng chuông di động, phá vỡ sự yên tĩnh của căn phòng.

Hàn Thủy nhìn qua thông báo trên màn hình di động, do dự vài giây cuối cùng cũng nhấc máy, "Hàm Phàm."

"Hàn Thủy, hiện em có rảnh không, chúng ta nói chuyện một chút được chứ?" Rõ ràng là làm chung trong một công ty, cự ly rất gần vậy mà khi nghe qua

điện thoại lại cảm thấy thật xa cách, Hàn Thủy bỗng có chút hoảng hốt.

"Đang nghe sao?"

"Được." Nhẹ nhàng đáp một tiếng, Hàn Thủy cúp điện thoại.

Chuyện Dụ Hàm Phàm muốn nói đương nhiên cô biết là gì, trên thế giới này ngoại trừ mẹ cô, có lẽ chỉ có Dụ Hàm Phàm là quan tâm cô nhất, nhưng điều đó

còn quan trọng sao? Anh đã không còn thuộc về cô nữa rồi.

Vài phút sau, Dụ Hàm Phàm xuất hiện tại cửa phòng làm việc của Hàn Thủy.

"Hàm Phàm, có chuyện gì sao?" Từ khi Hàn Thủy về nước đến nay, tuy rằng hai

người mặt ngoài nói chuyện vẫn như trước đây, nhưng lại luôn ẩn ẩn một

bức tường ngăn cách.

Dụ Hàm Phàm muốn nói lại thôi.

"Như thế nào? Đối với em còn có chuyện gì không thể nói sao?"

"Vì sao lại đính hôn nhanh như vậy?"

Hóa ra là anh lo lắng chuyện này, trong lòng Hàn Thủy nhẹ nhàng thở ra,

cuối cùng cũng có người hỏi cô vì sao lại ra quyết định này, người khác

thì chỉ nhìn kết quả mà không hề hỏi trong lòng cô thật ra nghĩ thế nào.

Nhưng là có một số việc cô cũng không muốn kéo Dụ Hàm Phàm vào.

"Em đính hôn, tất cả mọi người đều vui vẻ, vậy không phải là tốt sao?" Chỉ

cần cô đính hôn, mọi người đều cao hứng, chỉ có mình cô là không, à cũng không hẳn là như vậy, chí ít cô cũng có thể thoát khỏi cái nhà kia, hơn nữa, cô cũng có thêm lợi thế để lật đổ Cam Chi Ngư rồi đuổi bọn họ ra

khỏi Hàn thị, như vậy không phải rất tốt sao?

"Hàn Thủy, rốt cuộc em muốn làm gì?" Vẻ mặt Dụ Hàm Phàm có chút ngưng trọng.

Hàn Thủy thở dài một hơi, "Sao anh không hỏi xem bố và vợ tương lai của anh muốn gì?"

"Anh chỉ hi vọng em được hạnh phúc, chứ phải đính hôn chỉ vì một lí do nào

khác, hiểu không?" Trong mắt Dụ Hàm Phàm khó có được nghiêm túc, "Không

nên nói như vậy về ba và chị em, dù sao bọn họ cũng là người thân của em mà."

"Ba? Chị?" Cô hừ một tiếng, "Hàm Phàm, sao anh vẫn còn ngây thơ như thế, rốt cuộc là ai đã đẩy em đến con đường này, người khác có

thể không biết nhưng anh thì không thể không biết."

Trên mặt Dụ

Hàm Phàm xuất hiện vẻ xấu hổ, "Hàn Thủy, em quá cực đoan rồi, có rất

nhiều chuyện không phải như vẻ bề ngoài em thấy đâu, nhưng mặc kệ thế

nào thì anh cũng hi vọng em sống tốt, cũng hi vọng bọn họ được như thế." (tuy rằng a này cx kp xấu n thật sự ta k thích a này 1 tí nào ==)

Có lẽ câu cuối cùng mới là trọng điểm đi, chỉ có Dụ Hàm Phàm mới hiểu rõ

cô nhất, anh biết rõ Hàn Thủy là người như thế nào, biết rằng cô sẽ

không hành động mà không có lí do, cho nên anh lo lắng, mới đến khuyên

bảo cô.

Cam Thiến San có tài đức gì mà lại may mắn có được một

người đàn ông ưu tú như vậy trân trọng? (à vì mụ ta có tài quyến rũ đàn

ông??? Xp mn cho ta dc phỉ nhổ mụ này ==)

Vào giờ khắc này Hàn Thủy cảm thấy rất ghen tị.

"Em hiểu rồi, anh yên tâm đi." Hàn Thủy tựa vào ghế, nhắm mắt lại, ý đồ đuổi khách rất rõ ràng.

Dụ Hàm Phàm ảm đạm rời đi, đối với việc Hàn Thủy có nghe theo lời khuyên

của mình hay không anh hoàn toàn không nắm chắc, giờ phút này anh mới ý

thức được, Hàn Thủy đã không còn là cô bé luôn ỷ lại anh năm đó nữa,

không còn tin tưởng anh, cũng không còn không hề phòng bị ở trước mặt

anh, cô đã có chủ kiến riêng của chính mình, cô bây giờ đối với anh mà

nói, như một màn sương mù, hoàn toàn không thể biết được cô đang nghĩ

gì.

Thời điểm đi ra ngoài, trên hành lang có một người đàn ông

cao lớn đang chậm r