Old school Easter eggs.
Nhật Ký Dạy Chồng Của Hổ Cái

Nhật Ký Dạy Chồng Của Hổ Cái

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326893

Bình chọn: 8.00/10/689 lượt.

á năm mươi giây. Thế nhưng, khi tôi kéo chiếc cửa

chống trộm ra lại chỉ thấy độc nhất một người đàn ông.

Quanh đó có mỗi nền xi măng trống rỗng, xa hơn một chút là khu trồng cây làm

xanh hóa khu nhà. Nhanh như Lưu Tường1 thì cũng phải để lại cái bóng chứ?

1 Lưu Tường: Vận động viên Điền kinh của Trung Quốc đã được lưu tên trong

lịch sử Điền kinh Thế giới.

Mẹ ơi! Việc bắt gặp quả tang không thành công rồi.

Nghĩ đến đây, sát khí vốn phừng phừng trong tôi bỗng nguội đi già nửa. Có

thần tiên thì ắt có yêu ma, quỷ quái. Cho dù là ai thì loài người nhỏ bé như tôi

cũng đều không đấu nổi.

Hơn nữa, bắt gian phải bắt cả đôi, giờ thì không còn bằng chứng, tôi lấy cớ

gì mà trút giận.

- Tiểu Tường, em làm gì ở đây vậy?

Thương Ngô nhìn tôi từ trên xuống dưới vẻ dò xét, hắn tỏ ra ngạc nhiên, về

tài diễn xuất không lộ bất kỳ sơ hở nào thì hắn đúng là bậc cao thủ.

Tôi tức điên lên, hận là không thể hoạn ngay tại trận đồ cầm thú này.

Tuy nhiên, lần nào trước mặt hắn, tôi cũng luôn bối rối, không biết có phải

do ảnh hưởng thời còn bé từ kiếp trước để lại hay không:

- Tôi... tôi thấy muộn rồi mà anh vẫn chưa về, đang định đi đón...

- Đón ta? - Thương Ngô khẽ nhíu mày: - Ăn mặc như thế này sao?

Tôi cúi đầu nhìn, bên trong chiếc áo sơ mi rộng của hắn là bộ đồ lót gợi tình

lúc ẩn lúc hiện, còn cả cặp đùi trắng nõn. Thôi, không nói nữa.

Hắn lại chỉ vào thứ tôi đang cầm chặt trong tay:

- Em cầm chiếc vợt cầu lông này làm gì?

- ... Để đối phó với đồ háo sắc...

- Đối phó ư? - Hắn cười hì hì: - Ta thấy, em là người dụ dỗ thì đúng hơn?

Thái độ của Thương Ngô cuối cùng cũng kích thích phẩm chất coi thường cái

chết của tôi, tiếp đó tôi chưa kịp phục hồi trạng thái, hắn đã cởi áo khoác

ngoài ra rồi quấn vào người tôi, nói:

- Về nhà thôi.

Thật mất mặt! Thật vô dụng! Thật uổng cho nữ giới thế kỷ Hai mươi mốt!!! Mong

các chị em đừng coi thường tôi...

Cứ tự oán, tự thương, tự giận, tự hờn, tự bi, tự nộ như vậy, tôi ngoan ngoãn

bị Thương Ngô dắt về.

Vào đến cửa, hắn nhìn quanh căn phòng được trang hoàng như mới và cả chai

nước nho cùng với nến trên bàn rồi kề sát tai tôi, khẽ cười, nói:

- Không đợi được à?

Hơi ấm từ miệng hắn phả ra khiến tôi xao động, vội lùi lại một bước, nhìn hắn

hỏi:

- Anh cho "chim nhỏ" đi dạo xong rồi à?

-... Hả?

- Hả với hả cái gì? Ở trong cái "tổ" đó thoải mái lắm phải không?

- Tổ nào? - Thương Ngô chớp chớp mắt: - Tổ Chim là ở Bắc Kinh1, hơn nữa không

được phép vào trong đó.

Cuối cùng, cơn giận của tôi cũng bùng phát:

- Tôi không nói là người ở trong đó, mà là "chim nhỏ", là "con chim nhỏ"

không yên phận của anh đó!

Không ngờ Thương Ngô lại gật đầu:

- Tối nay, đúng là nó không yên phận lắm...

- ... Vậy tôi sẽ khiến nó mãi mãi an phận!

Tôi tức giận cầm cây vợt cầu lông lên định hành hung "Con chim nhỏ", hắn thì

chỉ dùng hai đầu ngón tay đã tước được vũ khí của tôi, rồi tiện thể kéo người

tôi lại, khiến tôi hoàn toàn trở thành tù binh không còn sức phản kháng.

Hai cánh tay Thương Ngô quấn chặt kẻ không hề sợ chết mà vẫn luôn giãy giụa

là tôi, giọng hắn khe khẽ, pha l.m hóm hỉnh:

- Giờ em hãy thành khẩn khai báo, vì sao ban nãy em lại xuống dưới lầu?

Sự việc đã đến bước này, tôi cũng chẳng cần do dự, giấu giếm làm gì:

1 Sân vận động Quốc gia Bắc Kinh có tên là Sân vận động Tổ Chim, được hoàn

thành tháng 3 năm 2008. Đây là sân vận động thi đấu chính của Thế vận hội mùa hè

2008 và là nơi diễn ra lễ khai mạc và bế mạc Thế vận hội này.

- Để bắt gian.

- Có phải em đã nhìn thấy gì không?

- Gian phu dâm phụ.

Hắn khẽ thở dài, quay tôi một vòng, sau đó lại đối diện với tôi, sắc mặt hắn

trông vui vui:

- Em trông thấy cô ta ôm ta rồi sao?

Tôi giận dữ.

Hắn lại còn dùng giọng điệu rẻ mạt để nói ra cái việc nhơ nhuốc này. Thật vô

liêm sỉ!

Cơn thịnh nộ của tôi chưa kịp bộc phát thì hắn đã nói tiếp:

- Vậy chắc hẳn em không trông thấy ta đẩy cô ta ra?

Tôi ngẩn người.

Còn có cả việc này nữa sao? Chẳng lẽ tôi mới chỉ nhìn thấy màn dạo đầu mà

chưa được chứng kiến cảnh cao trào?

Thương Ngô không hề để ý đến vẻ ngu ngốc lúc này của tôi:

- Lúc đó là như thế này có đúng không? - Hắn vừa nói vừa nhấc hai cánh tay

của tôi đặt lên cổ hắn.

Tôi thẫn thờ gật đầu.

- Tay của ta đặt ở đây, đúng không?

Hắn vừa nói vừa đặt hai tay lên vai tôi.

Tôi thẫn thờ gật đầu tiếp.

- Động tác tiếp theo là... - Thương Ngô vừa dùng lực đẩy một cái, tôi lập tức

bị lùi ra sau khoảng một gang tay: - Là như vậy. Em đã rõ chưa hả?

Tôi thẫn thờ tiếp tục gật đầu.

Hắn cười vẻ hài lòng, ôm tôi về vị trí cũ rồi gõ cằm lên trán tôi, nhẹ nhàng

nói:

- Tiểu Tường, đây là lần đầu tiên ta thấy em ghen, ghen vì ta, trông rất đáng

yêu, ta rất thích.

Khi đã biết rõ chân tướng, tôi chợt thấy xấu hổ, ngại ngùng. Nhưng đã hỏi thì

phải hỏi cho rõ ràng, không thể hàm hồ được:

- Rốt cuộc cô gái đó là ai?

- Đó là Mạc Linh, thầy tế của tộc ta.

Trời đất, quả nhiên không phải là người, mà là một ron hổ cái!

- Cô ta có quan hệ gì với anh?

- Quan hệ đồng tộc.

Tôi lạnh lùng hứ một tiếng:

- Chả lẽ ôm ấp là