thì nàng sẽ chết, không
phải vì nôn mửa mà chết thì cũng là chết do đói hoặc khát.
“Hôm nay khá hơn chút nào không?” Sáng sớm, Diêu Thuấn Bình nắm tay nữ nhi đi vào phòng thăm nàng.
Ban đầu tất nhiên không có tùy ý như vậy, dù sao cũng là người đọc
sách, vẫn có chút cố kỵ lễ giáo nhưng tình huống của nàng ngày càng trầm trọng, trong lúc như vậy thì sẽ không ai chú ý…
Giống như lúc này, đứng trước giường nàng, tuấn nhan tràn ngập vẻ lo lắng chăm chú nhìn nàng.
Sao lại gầy như vậy?
Như vậy nàng và đứa con trong bụng thực sự không có vấn đề gì sao?
Diêu Thuấn Bình lo lắng mà Mục Khuynh Tâm thấy hắn như vậy thì không kiềm được cất tiếng khóc.
Chuyện này không giống nàng, hoàn toàn không giống nàng.
Bình thường Mục Khuynh Tâm không hay khóc, nhưng lúc này, nàng không thể kiềm nén được nữa.
Không ăn được, đói muốn chết mà vẫn nôn mửa không ngừng, sự tra tấn
này đã vượt quá khả năng chịu đựng của nàng, hơn nữa còn làm nàng chật
vật không chịu nổi, mà có nữ nhân nào không thích mình xinh đẹp đâu chứ.
Cho dù Mục Khuynh Tâm được xưng tụng là đệ nhất mỹ nhân của giới tự
hoa, cho dù nàng đang mang thai, cho dù cái bụng của nàng đã lớn thì
nàng vẫn để ý tới dáng vẻ của mình, làm cho mình luôn sạch sẽ, tinh
tươm, làm cho bản thân nàng khi nhìn thấy bóng mình trong gương cũng
phải hài lòng.
Nhưng bây giờ thì sao?
Chỉ cần nghĩ, nàng cũng biết mình bây giờ rất đáng sợ chứ đừng nó là soi gương, mà nàng cũng không đủ can đảm để làm chuyện đó.
Bởi vì nàng căn bản không có khí lực đi xuống giường.
Bị tra tấn liên tục như thế, cho dù là thân thể là đầu óc, Mục Khuynh Tâm cũng đã đến giới hạn chịu đựng, đã vậy lúc này Diêu Thuấn Bình lại
ngọc thụ lâm phong đứng trước mặt nàng, thật đúng là đánh cho nàng một
cước chí mạng, làm cho nàng gục ngã hoàn toàn.
“Đừng khóc, không có việc gì .” Diêu Thuấn Bình hoảng tới mức tay
chân luống cuống, đang tính tiến lên nhưng nghĩ tới gì đó lại dừng lại,
thần sắc cứng ngắc đứng yên tại chỗ mà an ủi nàng.
Tiểu Tập Chi giãu khỏi tay cha, bộ dáng nho nhỏ chạy vội tới bên
giường, cố sức leo lên nhưng không thành công thì nức nở bi ai hô to “
nương…”
Một tiếng này làm cho lòng của Mục Khuynh Tâm thêm tan nát, lúc này
nàng cũng muốn ôm tiểu oa nhi mềm mại kia vào lòng lắm nhưng mà một chút khí lực đều không có thì làm sao mà không muốn khóc cho được.
Trước tình cảnh đó, Diêu Thuấn Bình không thể không ra tay giúp đỡ
tiểu Chi nhi leo lên giường, hai mẹ con liền ôm nhau khóc lóc rất thương tâm.
Đối mặt với tình cảnh này, Diêu Thuấn Bình chỉ có thể thở dài.
Áp lực trong lòng lại thêm lễ giáo khiến cho hắn chỉ có thể làm kẻ qua đường.
“Đừng khóc .” trong tình huống này, nếu không muốn bị xem như người
thừa, Diêu Thuấn Bình chỉ có thể tận lực biểu đạt tâm ý và chứng tỏ sự
tồn tại của mình với các nàng.
Hắn không mở miệng thì thôi vừa lên tiếng đã bị chú ý, làm cho Mục
Khuynh Tâm vốn không khống chế được tâm trạng, vừa nức nở vừa đột nhiên
thốt lên
“Đều là ngươi không tốt!”
Trong lúc một lớn một nhỏ đang ô ô khóc thì đôi mắt đen của Diêu
Thuấn Bình híp lại, âm thầm cân nhắc những lời của Mục Khuynh Tâm, không phải là hắn nghe lầm chứ? Còn Mục Khuynh Tâm thì lại không phát giác ra mình đã nói gì.
Tình cảnh này rất giống như nước lũ tràn bờ, cảm xúc bão hòa đến cực
điểm cần phải tuôn ra cho nên nàng hồn nhiên không để ý mình đã nói gì,
chỉ cảm thấy vừa ủy khuất lại mệt mỏi, không khỏe và đói khát đan xen
vào nhau …
“Đều là ngươi! Đều là ngươi! Đều là ngươi làm hại!”
Mỗi một câu, mỗi một từ thật có lực, cho nên không phải hắn nghe lầm, cũng không phải hắn nghĩ sai, là nàng nói thật, nàng đang trách hắn.
Khuôn mặt luôn nhã nhặn, có lễ không tự giác mà hiện lên vẻ lo lắng.
Nàng……
Nhớ ra sao?
***********************************
Hết thảy đều là ngoài ý muốn!
Trời đất chứng giám, câu này là lời nói thật, rất, rất thật.
Năm đó, vì nghĩa vụ mà hắn lại theo lệ mỗi năm một lần đi vào trong núi để thăm người thân.
Men theo dòng nước chảy xiết nhìn thấy một thiếu nữ bị nước cuốn trôi đã là chuyện ngoài ý muốn, phát hiện ra nữ tử đó là đệ nhất mỹ nữ trong giới tự hoa Mục Khuynh Tâm càng làm cho Diêu Thuấn Bình ngoài ý muốn
hơn.
Đối với nữ tử này, hắn không phải hoàn toàn xa lạ, dù sao mấy năm
trước bọn họ cũng từng gặp mặt trong hội thi thơ do Mục gia tổ chức.
Nếu hỏi có ấn tượng gì với cô gái này không thì Diêu Thuấn Bình chỉ có hai từ: phiền toái.
Phiền toái!
Lần đó, nếu không vì sợ bị cho là chảnh thì hắn căn bản sẽ không tham gia hội thi thơ, nhưng vì hắn là Diêu Thuấn Bình, vì để phù hợp với
hình tượng cho nên hắn phải tham gia. Cũng trong đêm đó, chuyện ngoài ý
muốn liên tiếp xảy ra, hắn bị người ta làm cho choáng váng rồi nhét vào
giường, bị ép nghe một hồi đông cung sống, sau đó còn nháo đến căn phòng phát cháy, làm cho hắn không thể xông ra ngoài, còn thuận tiện cứu
người.
Xảy ra sự cố, nàng thân là chủ nhân vì cấp bậc lễ nghĩa nên phải tự
mình đến xin lỗi nhưng cũng không thể vãn hồi được gì, nàng cùng với
những sự hỗn loạn trước đó đối với
