ruy ra người này thì chắc chắn sẽ hiểu được toàn bộ vấn
đề” nàng lớn mật suy tính, một bộ dáng ngựa chết thành ngựa sống.
“Tốt, ta sẽ chuyển cáo tổng đà chủ.” Môn sinh Minh môn nhận lời, sau
đó lấy từ trong túi áo ra một vật “ nhị cô nương, ngoài trừ các vật dụng thì tổng đà chủ còn công đạo phải đưa riêng dược vật này cho cô nương”
“Đây là?” Mục Khuynh Tâm cảm thấy nghi vấn.
“‘Bất ổn cửu choáng váng choáng váng’.” Môn sinh nói.
Bất ổn cửu choáng váng choáng váng?
Cái quỷ gì?
Thấy Mục Khuynh Tâm trầm mặc, môn sinh giải thích “ đây là dược vật
nổi danh của Minh môn, vô sắc vô vị, chỉ cần cho vào nước hoặc khi khẩn
cấp quăng về phía địch nhân thì người này chỉ đi được thêm chín bước sẽ
nhất định té xỉu”
“Thương ca cho ta là có dụng ý gì”
“Tổng đà chủ phân phó , nhị cô nương thân ở dị tộc, tình huống hiện
tại không rõ thế nào, cho dù không nguy hiểm tính mạng nhưng để đảm bảo
vạn nhất, vẫn nên giữ dược này để phòng thân”
“Không sợ ta sẽ tự gây mê chính mình sao?” Mục Khuynh Tâm cảm thấy buồn cười.
“Nhị cô nương từng dùng tiên linh đan do môn chủ đặc chế, đã bách độc bất xâm cho nên thuốc này đối với nhị cô nương không có tác dụng gì, vì thế tổng đà chủ mới yên tâm giao nó cho nhị cô nương”
“Điều này cũng đúng.” Gật gật đầu, Mục Khuynh Tâm dĩ nhiên hiểu được, trả lời:“Phiền toái thay ta cám ơn Thương ca, thuốc này ta nhận.”
Thời kỳ mang thai qua là buồn tẻ và không thú vị chút nào, vốn tưởng
rằng ngày được giải phóng đã sắp đến, không ngờ trời không chiều lòng
người.
Bình an mang thai một thời gian, một ngày, sáng sớm tỉnh lại thì phong vân biến sắc…
Sáng sớm rời giường, phun.
Ăn sáng phun
Vốn tưởng rằng do nhất thời không khỏe, nhưng khi Diêu Thuấn Bình
khẩn trương quan tâm, nàng lại cố nén cảm giác buồn nôn và vô lực, chỉ
nói là do ngủ không ngon nên có chút không thoải mái.
Kết quả……
Buổi trưa uống canh gà, phun.
Tôm cá tươi, phun.
Thậm chí là canh rau đạm bạc cũng phun.
Trước giờ chưa từng bị như vậy nên Mục Khuynh Tâm đành vô lực kiên
trì, ùy ý để Diêu Thuấn Bình xử lý, làm cho Phúc Phúc đưa nàng về phòng.
Phòng bếp dưới sự phân phó của Diêu Thuấn Bình lại nổi lửa lần nữa,
không bao lâu một chén canh lạt như nước lã được mang đến phòng của Mục
Khuynh Tâm.
Nôn!
Tin tức xấu này làm cho Diêu Thuấn Bình đang đứng chờ ngoài cửa cũng phải nhăn mi.
Không bao lâu, Tôn đại phu còn chưa ăn hết bữa cơm đã được thỉnh lại đây.
“Không có việc gì, nhị tiểu thư chỉ là nôn oẹ.”
Lời này vừa ra, cả đám người chen chúc trong phòng cùng đưa mắt nhìn lão nhân gia.
Bị cả đám nhìn chằm chằm làm cho Tôn đại phu có chút không được tự
nhiên, bổ sung “ ốm nghén, nôn mửa là chuyện bình thường trong quá trình mang thai”
Nôn mửa đến toàn thân không còn chút khí lực, may mà “ tri kỷ” của
nàng vì quan tâm mà cũng theo vào, đưa ra nghi vấn “ nàng lúc trước đều
rất tốt”
“Diêu công tử có điều không biết, khi mang thai vì thể chất mỗi người khác nhau mà phản ứng cũng sẽ khác nhau” Tôn đại phu giải thích “ tuy
rằng đa phần đều bị nôn mửa trong thời gian đầu mới mang thai, nhưng
cũng có người giống như Mục tiểu thư, đến giai đoạn giữa mới xảy ra”
“Nhưng mà nàng ngay cả canh lạt cũng đều phun ra, trước kia…” dừng
một chút Diêu Thuấn Bình lại nói rất hợp lý “ trước kia thường nghe
người ta nói, phụ nữ có thai đều thích ăn chua không phải sao?”
“Đó cũng chỉ là quy tắc chung, cũng không phải tuyệt đối, thực tế
phải tùy thuộc vào thể chất của mỗi người “ Tôn đại phu nghĩ nghĩ rồi
lại nói tiếp “ phải biết rằng, cùng là một người nhưng lần mang thai đầu tiên với những lần sau cũng chưa chắc giống nhau, huống chi lại là
những người khác nhau, cho nên khẩu vị trong lúc mang thai cũng không
thể đánh đồng được”
Nghe vậy, Diêu Thuấn Bình mày mặt nhăn càng sâu .
Phúc Phúc nghe này trong chốc lát, chỉ có một vấn đề:“ vậy bây giờ tiểu thư của ta có thể ăn cái gì”
“Cái này phải tùy thuộc vào Mục cô nương” Tôn đại phu cũng không có ý cách “ ta sẽ điều chế phương thuốc giúp nàng tăng cảm giác thèm ăn, nếu nàng muốn ăn cái gì mà không tổn hại tới đứa nhỏ thì cứ để cho nàng ăn”
Nói xong Tôn đại phu cáo từ, mà quá trình mang thai gian khổ của Mục Khuynh Tâm như mới vừa bắt đầu
Nuôi con mới biết lòng cha mẹ.
Mang thai, bị nôn mửa đến chết đi sống lại, Mục Khuynh Tâm mới biết chuyện mang thai gian khổ tới mức nào.
Khẩu vị nặng một chút, phun
Hương vị nồng một chút, phun.
Thịt, phun
Cá, phun
Tôm, phun
Ngao sò ốc hến, phun
Ba ngày qua, Mục Khuynh Tâm ăn cái này phun, ăn cái kia cũng phun, muốn bổ sung thể lực, uống chút canh hầm cũng phun.
Đừng nói là phun ra mật mà nàng ngay cả mật cũng không còn để mà phun, cả người vừa chật vật, vừa đau khổ.
Nàng không thoải mái như vậy thì Liễu cô ở tại phòng bếp như gặp phải sự khiêu chiến lớn nhất trong cuộc đời làm bếp của nàng, cả ngày cả đêm không ngừng nêm nếm, thử đủ loại thức ăn và khẩu vị, hi vọng có thể
chiến thắng cuộc chiến nôn nghén.
Mục Khuynh Tâm không biết Liễu cô rốt cuộc có thể thành công hay
không, nàng chỉ biết nếu cứ tiếp tục như vậy