– Bà chủ không kịp nữa rồi, chúng ta nhanh chóng rời khỏi đây thôi.
Bà Lâm thấy vậy liền đi đến chỗ lão quản gia trông ra ngoài. Đôi mắt mở lớn đầy sợ hãi, cơ thể bỗng chốc run lên.
– Bà chủ còn không mau chạy đi.
– Không được còn Dương Đằng nữa, tôi không thể bỏ nó ở lại.
– …tôi mặc kệ bà đó.
Dứt lời lão quản gia vội vàng theo đoàn người chạy thoát khỏi lũ thây ma đang đuổi sau. Chưa đầy 5 phút căn biệt thự vắng lặng chỉ còn lại
mình bà Lâm đứng đó trơ trọi.
Vội vàng chạy lên lầu 2 đập cánh cửa phòng Dương Đằng.
– Dương Đằng mau mở cửa, không hay rồi mau mở cửa nhanh lên.
Nhưng dù cho bà Lâm có gắng sức đập cửa bao nhiêu thì người trong phòng cũng không đi ra mở cửa.
Đập cửa không được bà Lâm dồn hết sức phá cửa. Bà có bị lũ thây ma ăn thịt cũng chẳng sao cả nhưng những đứa con của bà không thể chịu kiếp
nạn này được.
“RẦM”
Cuối cùng cánh cửa cũng bị bà phá bỏ, vội chạy vào trong, đập vào mắt bà Dương Đằng đang ngồi quay mặt vào tường không nhúc nhích.
– Dương Đằng con làm sao vậy? Mau trả lời mẹ đi.
Bà Lâm hoảng sợ lay Dương Đằng liên tục hy vọng rằng nó sẽ tỉnh lại.
Nhưng lay mãi vẫn vậy, chạy ra mở cửa sổ nhìn xuống lũ thây ma đó đã đi
đến biệt thự này rồi phải làm sao đây?
Quay mặt nhìn Dương Đằng phía sau, bà Lâm trong lòng đã dấy lên 1
quyết định mạo hiểm, bà sẽ làm con mồi lôi kéo lũ thây ma đi hướng khác, Dương Đằng là đứa con lối dõi cho Dương gia nó phải sống.
Nhanh chóng chạy ra khỏi phòng, bà Lâm quay mặt lại nhìn Dương Đằng
lần cuối rồi vội vàng bỏ chạy xuống dưới nhà. Lao ra đường trước mặt lũ
thây ma bà gào lên:
– Lũ xác chết chẳng phải muốn ăn thịt người sao? Đuổi theo ta mà ăn thịt đây này.
Nói xong bà liền quay mặt bỏ chạy, và bà đã đoán đúng lũ thây ma đồng loạt đuổi theo bà. Nước mắt khẽ chảy, nhìn căn biệt thự màu trắng phía
sau: Dương Đằng thoát nạn rồi.
Nơi Qủy Cốc trận chiến giữa 2 người và linh vật thứ 5 diễn ra vô cùng căng thẳng. Cả 2 thật không nghĩ tới nó lại mạnh đến vậy.
Vân Phong và Qủy Huyết liên hồi tung chưởng đánh về phía nó chỉ là
tốc độ của nó quá nhanh nên dễ dàng tránh được chưởng lực của 2 người.
Nó phi thân lên cao, cái miệng đỏ máu há lớn, 1 lực hút mạnh mẽ xuất hiện hút tất cả những thứ xung quanh nó.
Cả 2 nhanh chóng vận công trụ lại dưới mặt đất, chỉ cần lơ lỏng 1 chút thôi cũng rất có thể bị nó hút vào.
Thấy lực hút còn yếu, nó liền gia tăng lực hút mạnh hơn, hút bằng được 2 người họ.
“RÀO” “RÀO” “RÀO”
Lực ban đầu cả 2 còn cố chịu được nhưng với lực hút hiện tại muốn trụ vững thật là quá khó. Cũng chính vì thế cả 2 nhanh chóng bị hút vào
miệng nó.
“Không thể cứ vậy để nó nuốt sống được, ta đã hứa với Liên Thảo sẽ an toàn trở về, ta phải giữ được mạng trở về”
Suy nghĩ như vậy Vân Phong liền nhanh chóng tìm cơ hội thoát khỏi lực hút này, 1 tay giữ chặt chiếc răng nanh lớn, 1 tay gắng sức kéo Qủy
Huyết ra khỏi vòm miệng của nó.
Vật vã mãi mới thoát khỏi, ôm chặt chiếc răng lớn, Qủy Huyết quay sang phía Vân Phong cảm kích nói:
– Lần này thật sự cảm ơn ngươi.
– Không cần cảm ơn, bây giờ ta với ngươi dùng pháp lực phá hết đám răng này đi.
– Ngươi thật nham hiểm, phá hết răng nó thì nó ăn bằng gì, ta nghĩ chẳng có hàm răng giả nào ứng vừa miệng nó đâu.
– Nếu ngươi sợ nó đói thì ở lại làm mồi sống cho nó đi, ta sẽ không cản.
– Ta còn chưa lấy vợ sao có thể phí hoài thế được. Ta sẽ bẻ cái răng này trước.
Dứt lời Qủy Huyết ngưng kết nội lực dồn sức mạnh xuống 2 tay bẻ mạnh chiếc răng đó ra.
– Ta không mất công bẻ từng cái như ngươi mà phá 1 loạt luôn.
Nói xong Vân Phong liền nhanh chóng tung 1 chưởng đá gãy vài cái răng 1 lúc.
Con linh vật gầm lên hất văng cả 2 người ra xa, đôi mắt đỏ máu đầy
giận dữ nó lao đến 2 người như 1 mũi tên lao nhanh may là cả 2 tránh
kịp.
Hai người nhanh chóng tách 2 bên phân tán chú ý của nó rồi đồng loạt
tấn công, chưởng xanh đỏ không ngừng được phát ra mãnh liệt như cuồng
phong.
…..#…..#…..
Lại nói về bà Lâm 1 mình bỏ chạy vô định hướng, phía sau lũ thây ma ngày càng bám sát lại gần.
Chạy vào 1 cái gõ hẻm nhỏ chỉ đủ rộng cho 1 người giang tay thì bà
Lâm đã không thể chạy nổi nữa, chạy suốt gần nửa tiếng đã là cùng cực
sức chịu đựng của cơ thể rồi. Quay mặt lại đằng sau thấy lũ thây ma chỉ
còn cách mình 5m, lần này có chạy cũng chẳng kịp rồi.
Lùi lại phía sau vài bước, dù đã xác định mình sẽ chết nhưng nghĩ tới thành miếng mồi cho lũ thây ma ăn thịt thì không thể không sợ hãi.
3 cái thây ma tiến tới vồ về phía bà, bất giác vì sợ hãi mà thét lên:
– AAAAAAA
Nhắm nghiền mắt 1 chốc không thấy gì, bà khẽ hé mở mắt thì đập vào
mắt bà chính là cái thây ma nữ đó, so với ngày hôm qua thì hôm nay cơ
thể bị tàn phá hơn nhiều.
Cái thây ma đó đang dùng chính thân thể mình che chắn cho bà khỏi lũ thây ma phía sau.
Chặn đường xô lũ thây ma ra phía sau, mặc kệ chúng đang cào rách, xé
thịt cô đau đớn. Nhưng Liên Thảo không quan tâm, kiểu gì cũng chết cô
muốn mình được bảo vệ cho mẹ 1 lần:
– Mẹ mau chạy nhanh lên, chạy nhanh lên đi con sắp không chịu nổi rồi.
– Liên Thảo là con thật rồi
