Nhặt Được Yêu Nghiệt Ma Vương

Nhặt Được Yêu Nghiệt Ma Vương

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324481

Bình chọn: 7.5.00/10/448 lượt.

ang vì quá tức giận mà ôm ngực.

- Dương Đằng con nói xem lí do vì sao? Vì sao hả?

Người đang ngồi trên ghế salong cũng chính là Dương Đằng, cả người

thơ thẩn trên mặt không có 1 tia cảm xúc, 2 mắt nhìn về phía vô định, đờ đẫn trả lời:

- Không có lí do gì cả, cảm thấy mình không đủ năng lực quản lí thì nhường thôi.

- Không đủ năng lực quản lí? Có thật là vậy không hay là con muốn mẹ tức chết thì con mới vừa lòng.

- Mẹ nghĩ sao thì tùy, nhưng con đã nhường thì sẽ không lấy lại được đâu.

Thơ thẩn đứng dậy không tức giận không đau lòng, Dương Đằng quay lại đi lên phòng nhưng vô thức nói lên lời:

- Mẹ đừng đi gặp hắn hãy nhớ tuyệt đối không được đi gặp hắn.

Tức giận để lời nói đó sang 1 bên, bà Lâm quát ầm lên:

- Dương Đằng đứng lại còn chưa xong đâu.

Liên Thảo đứng dưới cầu thang khó hiểu nhìn bộ dáng đờ đẫn của anh

mình cứ như người mất hồn nhưng lại không tài nào hiểu được vì sao. Vội

chạy lại gần mẹ nói:

- Mẹ đừng giận dữ quá, mẹ không để ý thấy anh Dương Đằng rất lạ sao?

- Lạ gì chứ? Nó chắc chắn bị người ta bắt mất hồn rồi nếu không sao có thể nhường lại công ty dễ dàng như thế.

- Bắt mất hồn? Rất có thể lắm.

- Con cũng định lú lẫn theo nó à. Thời đại này lấy đâu ra yêu ma qủy

quái mà bắt mất hồn chứ. Thôi con lên phòng đi để mẹ 1 mình suy nghĩ 1

chút.

- Dạ, con lên phòng.

Dứt lời dù không đành lòng để mẹ ở lại 1 mình nhưng cô phải nhanh

chóng lên phòng vì chắc chắn Vân Phong sẽ giúp cô nói rõ ràng vì sao?

Đẩy cửa phòng bước vào đập vào mắt cô là anh đang dựa đầu vào cửa sổ

nhìn ra ngoài. Ánh sáng làm cô cảm thấy như anh đang toả hào quang, mỉm

cười vui vẻ cô lại gần:

- Anh đang nhìn gì mà chăm chú như vậy?

Khẽ ngẩng mặt lên nhìn cô, anh bất giác hỏi:

- Dương Đằng sảy ra chuyện gì sao?

- Em cũng không biết anh ấy đã gặp chuyện gì nhưng chắc chắn là không tốt rồi.

- Sao nói vậy?

- Anh ấy lúc nào cũng đờ đẫn, cứ như người mất hồn ấy.

- Không phải cứ như mà là xác định đã bị bắt mất hồn.

- Vậy..vậy bây giờ phải sao?(lo lắng hỏi)

Cô thật không nghĩ tới mình đoán bừa cũng đúng. Nói vậy linh hồn của anh trai cô đang bị ai nắm giữ?

- Có lẽ phải tìm được tên qủy đoạt phách đó.

- Có lẽ phải tìm được tên qủy đoạt phách đó(trầm giọng lên tiếng)

- Lại là qủy, nhưng chúng ta biết đi đâu tìm hắn bây giờ?

- Ta biết chắc chắn có 1 kẻ sẽ biết.(chắc nịch trả lời)

Nghe anh trả lời chắc chắn như vậy cô vô cùng mừng rỡ, tiến lại gần hỏi:

- Kẻ đó là ai?

Khẽ mỉm cười anh nhẹ nhàng kéo cô vào lòng ôm chặt:

- Muốn tìm qủy phải đi hỏi qủy,

- Nói vậy kẻ đó chính là Liên Thành, hắn cũng là qủy chắc chắn sẽ biết về con qủy đó.

- Thông minh hơn nhiều rồi đấy.(ghé sát tai cô nói)

Anh ghé sát cô nói thì thầm như vậy bất giác khuôn mặt khẽ ửng hồng

lên vô cùng xinh đẹp. Ai mà biết được nơi đó lại nhạy cảm như vậy chứ.

Ngượng ngùng cô úp khuôn mặt vào lồng ngực ấm áp của anh.

Nhìn cô ngượng ngùng như vậy thật sự rất dễ thương bất giác cơ thể

anh theo khuôn mặt ửng hồng của cô mà nóng dần lên. Chợt nhớ lại lần

trước chưa kịp chè cháo gì thì bị Dương Đằng phá đám. Bây giờ còn không

tranh thủ còn chờ đến lúc nào. Cũng khó trách nam nhân mà đứng trước

người mình yêu ai mà chẳng biến thành sói.

Liên Thảo không biết “hiểm họa” đang đến gần mà vẫn cứ vô tư úp mặt

vào nơi ấm áp đó, đâu chỉ có vậy cô còn khẽ rụi rụi làm nũng như 1 con

mèo nhỏ. Chỉ đến khi cảm nhận được bàn tay của ai đó không yên phận thì

mới bừng tỉnh:

- Tay anh đang đặt ở đâu vậy?(tròn mắt nhìn truy vấn)

Anh mỉm cười nhưng không trả lời tiếp tục công tác hoạt động. Đúng là mới đầu nó chỉ đơn thuần là 1 cái ôm nhẹ nhàng sau đó cơ thể trong anh

thay đổi nên cái ôm đó cũng bắt đầu bị biến tấu đi.

Bàn tay của anh như có điện nó lướt qua đến đâu là lại làm cô sởn gai ốc đến đó. Mới đầu chỉ vuốt ve cái eo nhỏ xinh cái này thì cô có thể

chấp nhận nhưng mon men lên đó thì không được.

Vội vàng gạt bỏ bàn tay đó ra chỉ lên 1 chút nữa thôi là nó đã chiếm

được nơi nó cần đến. Nhưng xem ra ai đó dai như đỉa mặc cô có gạt bỏ thế nào thì vẫn không chịu buông tha.

Xem ra đã đến lúc rồi. Không để cô kịp trở tay anh khẽ cúi xuống bế

cô lên đi về phía giường. Sau 1 hồi luật động không thành công cơ thể

anh cũng khó chịu lắm rồi, lần này để xem ai có thể cứu cô thoát khỏi ma chảo của anh.

- Anh làm gì vậy buông em ra?(giãy dụa cố gắng thoát ra)

- Em mà còn giãy dụa nữa là ngã xuống đất đó.

- Ngã xuống đất còn hơn là ngã trên giường. Không buông ra là em thét lên đó.

- Thét ư? Em không không nói thì ta cũng quên mất.

Nhếch miệng cười anh nhẹ phẩy tay 1 cái kết giới được giăng ra bao trùm cả căn phòng. Cười nhẹ hướng cô nói:

- Bây giờ em có thể gào thét thoải mái không có ai nghe thấy đâu.

Tròn mắt nhìn anh, lần này thì xong rồi chỉ ít thời gian nữa thôi thì cô sẽ bị anh ăn tươi nuốt sống cho mà xem. Nhìn chằm chằm khuôn mặt đã

yêu nghiệt giờ lại gian tà nữa, dù biết là không thể nhưng cô vẫn hét

toáng lên:

- Aaaaaaa…

- Ta đã làm gì em đâu mà hét lên dữ dội vậy, ta nghĩ em lên giữ giọng(vừa nói vừa đặt cô nhẹ nhàng xuống g


XtGem Forum catalog