i một hơi cả
đoạn dài, sau đó ngừng lại, yên lặng nhìn tôi. "Nha Nha, em tin cũng tốt mà không tin cũng tốt, anh chỉ nói, là anh tin mình sẽ giải quyết tốt
việc này, em có bằng lòng ở lại bên anh không?"
Cứ cho là lần này anh nói rất chân thành đi, nhưng tôi vẫn lắc đầu: "Chúng ta quen nhau
đâu phải một hai ngày, nếu thật có thể giải quyết tốt được, anh đã giải
quyết trước từ sớm rồi, đâu có để chúng ta phải bước tới đường này, việc ấy, tự thân nó là bế tắc, anh có giải thích thế nào thì nó cũng chết ở
đấy thôi."
"Không đúng," Trình Gia Gia quả quyết phủ định, "Nha
Nha, em không thử thì làm sao biết nó là bế tắc, làm sao biết không giải quyết nó được. A Nam bên đó em không cần phải xen vào, anh đã giải
thích rồi, hơn nữa nó phải về ngay thành phố A, em sau này không cần
phải đối mặt với nó, Tiểu Thanh anh cũng mắng rồi, nó không dám tới chọc em nữa đâu."
Tôi lắc lắc đầu, anh thật là khờ, nói Gia Thanh có
chọc tôi hay không làm gì, tôi giờ vừa nháng thấy Gia Thanh thì đã phiền tới đau đầu, tôi căn bản là không muốn gặp lại cô ta, phỏng chừng Gia
Thanh đại tỷ cũng thế, nếu tôi còn cùng hoang tưởng với anh, thì với tôi hay với Gia Thanh đều là tra tấn.
Tôi nhìn Trình Gia Gia ngồi
trên sofa đang tính mở miệng, thì cửa phòng nghỉ mở ra một chút, bóng
Ứng Nhan hiện ra ngay cửa, hắn thò đầu vào quét quanh phòng một cái, tôi đứng chỗ khuất, hắn nhất thời không phát hiện, tôi phỏng chừng là hắn
đang tìm tôi, nên buông việc tư cao giọng tiếp đón: "Ở đây, anh tìm tôi
à?"
Ứng Nhan lúc này mới nhìn thấy tôi đứng cạnh sofa, nhíu mày:
"Hồ tổng say, tôi giờ đưa cô ấy về, cô giờ sao, theo tôi đi hay là ở lại đây?"
Tôi vốn phiền cái tiệc này, hơn nữa Trình Gia Gia đang ở
đây, càng thấy tù túng ngột ngạt, nghe Ứng Nhan nói xong thì cất bước
ngay: "Tôi cùng đi với anh."
"Nha Nha." Khi tôi vòng qua chỗ Trình Gia Gia ngồi để ra ngoài thì Trình Gia Gia bỗng gọi tôi một tiếng, "Đừng đi, Nha Nha."
Tôi dừng bước, Trình Gia Gia trên sofa đã cất cái vẻ ương ngạnh kia đi, cúi thấp đầu, không nhìn tôi.
Giọng Trình Gia Gia thật nhẹ, nhưng dường như Ứng Nhan cũng nghe thấy, hắn
nhìn qua bên này vẻ kì quái. Lòng tôi căng thẳng, không tự chủ được mà
bước qua Trình Gia Gia, ra ngoài.
Tôi tới cửa, Ứng Nhan lại bước
đến, hắn nghi hoặc liếc nhìn chỗ sofa, tôi quay đầu lại theo Ứng Nhan,
Trình Gia Gia vẫn cúi đầu, vẫn ngồi chỗ cũ không nhúc nhích.
Ứng Nhan bất ngờ nhìn thấy Trình Gia Gia, vui mừng đập Trình Gia Gia một cái: "Lão Tam, cậu cũng ở đây à?" Trình Gia Gia đứng lên khỏi sofa, tiếp theo ngẩng mặt lên, khôi phục lại bộ dạng thản nhiên, so với vừa rồi thật đúng là hai người khác nhau,
anh cũng đập lại Ứng Nhan một cái: "Không tồi nha, A Nhan, cậu làm tổng
quản lý nội vụ thật là xứng."
Ứng Nhan còn muốn nói gì nữa thì
bên ngoài cửa phòng nghỉ đã truyền tới giọng của Thọ Phương Phương:
"Này, anh có khỏe không, Hồ tổng bên kia nhịn hết nổi rồi."
Ứng
Nhan lắc đầu, vỗ vỗ vai Trình Gia Gia: "Người anh em, tôi đi trước cái,
trận này bận quá, lâu rồi không tụ tập, cuối tuần tôi gọi Lục tử, chúng
ta nhậu một bữa."
Trình Gia Gia đang nghiêng người tựa vào sofa,
nhìn Ứng Nhan mà nhếch nhếch khóe môi: "Đi đi, Tiểu Ứng tử, đi hầu hạ nữ vương nhà cậu đi."
Ứng Nhan bắt đầu dựng râu trừng mắt, Trình
Gia Gia vẫn không chút đứng đắn dựa vào sofa nhíu mày nhìn hắn, Thọ
Phương Phương đi tới bên cạnh Ứng Nhan, cũng không tiếp tục hối Ứng
Nhan, chỉ là cầm lấy áo khoác của hắn đưa hắn, Ứng Nhan bó tay với Trình Gia Gia, liếc mắt nhìn anh một cái, nhận lấy áo khoác xong thì quay đầu nói với tôi: "Đi thôi."
Thọ Phương Phương bên cạnh ngẩn ra:
"Tiểu Lý cũng muốn đi? Này, Tiểu Trương ở bàn bên kia không ổn đâu, tôi
để cậu ta đi rồi, giờ Tiểu Lý cũng đi thì bàn đó sẽ không có người
tiếp."
Ứng Nhan nhíu nhíu mày: "Tiểu Lý giờ vẫn chưa quen với mấy chuyện này, mình cô ấy có ổn không..."
Thọ Phương Phương khéo hiểu chuyện mà mở miệng: "Một bàn đãi khách của
chúng ta mà không có ai tiếp thì kì cục lắm, tốt nhất là vầy đi, Tiểu Lý qua đó ngồi trước, tôi sang đó với cô ấy, giờ thời gian cũng không lâu
nữa đâu, chừng nửa tiếng nữa là xong rồi, Tiểu Lý hẳn cũng không có vấn
đề gì, anh thấy thế nào?"
Ứng Nhan nhìn ra ngoài cửa, thấy bàn
của chúng tôi ban nãy quả không còn Tiểu Trương thật, Uông tổng với
Vương tổng uống với nhau câu được câu chăng, thoạt nhìn có chút quái dị.
Thọ Phương Phương đứng một bên cười cười: "Này, tôi làm việc thì anh cứ yên tâm, sẽ chiếu cố tốt cấp dưới của anh mà, hơn nữa, ấn tượng của Uông
tổng với Tiểu Lý tốt lắm, vừa rồi còn khen Tiểu Lý với tôi nữa kìa, hỏi
tôi là Tiểu Lý đi đâu."
Tôi âm thầm bĩu môi, biểu hiện của Thọ
Phương Phương trước mặt Ứng Nhan thật dịu dàng phóng khoáng, săn sóc chu đáo, tôi khẳng định chỉ cần Ứng Nhan vừa đi thì cô ta sẽ mặc kệ sống
chết của tôi ngay.
Tuy rằng Ứng Nhan vẫn rất chiếu cố tôi, nhưng
mà trước việc công thì, hắn chỉ nhíu mi, nhanh chóng khoác áo, cũng
chẳng ngẩng đầu lên mà nói với tôi: "Nha Nha, cô ra tiếp trước đi."
Tôi đối với kết quả
