ơn!” Giữa bọn họ xuất hiện khoảng lặng yên ngắn ngủi, không khí có chút lúng túng.
“Vậy… Em đi” Cô nói. Thật sự quá muộn, sau khi đóng chương trình, Nhân Nhân cầm lấy máy vi tính, song một bàn tay lại đè cô lại.
“Đừng nóng vội, em đói bụng không?” Anh khom người, lặng lẽ nói ở bên tai cô. “Tôi nấu mì cho em ăn”
~~***~~
Anh xử lý thức ăn gọn gàng nhanh chóng, phòng bếp của anh chỉnh tề
đơn giản đến không có quá nhiều vật hỗn tạp, sạch sẽ gần như lạnh lẽo,
mỗi dạng đồ cũng quy củ đặt ở vị trí nên đặt, ngay cả thìa và đũa cũng
hoàn toàn phân loại. Cô cảm giác anh là người đàn ông làm việc cũng
không phạm sai lầm, cũng không thất bại, cũng không dài dòng.
Nhân Nhân tựa vào bên cạnh cửa nhìn anh xắt cà chua, chất lỏng màu đỏ bắn lên cái dao trong tay anh.
Nhân Nhân đi tới. “Có muốn em giúp anh hay không?”
Anh xoay người hỏi cô: “Nếm một chút xem trái cà chua có ngọt hay
không?” Anh đút một miếng cà chua, cô tức thì há mồm cắn, đầu lưỡi nếm
đến vị ngọt, đồng thời cảm thấy lòng đang bị thất thủ.
“Ngọt sao?” Anh lộ ra nụ cười đẹp mắt. Tầm mắt của anh biếng nhác
nhưng ẩn chứa nguy hiểm nào đó, cô cảm giác được đáy mắt anh có dục
vọng, như báo đen muốn săn thú. Cô không thể phóng điện chết anh, anh
lại có năng lực làm cô ý loạn tình mê.
Nhân Nhân cảm giác đầu gối như nhũn ra. “Ừ…” Theo bản năng liếm đi
chất lỏng trên khóe miệng, ánh mắt anh trầm xuống, bỗng nhiên ôm cổ cô
hôn môi cô.
Mì dưới đáy nồi đang sôi trào, Cảnh Chi Giới đột nhiên ôm Nhân Nhân
tới đặt trên bàn, cánh tay cường tráng vững vàng có lực, làm hô hấp của
cô cứng lại.
Eo của cô mềm mại làm anh tưởng như mình đang nắm một sợi bông, anh
cảm giác dục vọng ở trong mạch máu tăng trào, cô rất xinh đẹp, anh cảm
giác đói bụng, ánh mắt nóng bỏng của anh, tựa như bàn là ủi cháy cô.
“Em là người phụ nữ đẹp nhất mà tôi thấy” Anh liếm hôn rồi cắn vành
tai cô, hai tay Nhân Nhân đè lên lồng ngực anh, lòng bàn tay cảm giác
được lồng ngực anh nóng mà săn chắc. “Em khả ái làm cho tôi kích động…”
Giọng nói dã tính lại tràn đầy từ tính.
Nhân Nhân bắt đầu mãnh liệt đọc A Di Đà Phật. “Đừng… Dựa gần em như
vậy…” Ngoài miệng nói như vậy, tay nhỏ bé nhưng rời đi không được khỏi
lồng ngực anh.
Đầu lưỡi ấm áp của anh liếm hôn, cũng thăm dò đôi môi mềm mại của cô. “Nếm em thật ngon miệng”
Kỷ xảo hấp dẫn người khác của anh thật đáng chết, Nhân Nhân mím miệng ngăn cản anh hôn thân mật. Chóp mũi cao ngạo của anh cùng với chóp mũi
đáng yêu của cô cọ sát lẫn nhau, anh nhìn chăm chú vào mắt cô. “Đêm nay
không cần đi về, được chứ?” Anh nói. “Tôi nghĩ muốn em…” Trực tiếp lớn
mật, không chút nào giấu diếm dục vọng của mình.
Anh lui một bước quan sát cô, ánh mắt lưu luyến ở đường cong phập
phồng trên người cô. “Em thật xinh đẹp” Áo sơ mi rối loạn lộ ra ngực
tuyết trắng xinh đẹp của cô.
Hai gò má Nhân Nhân đỏ tươi, ánh mắt trách cứ mà trừng mắt với anh.
“Anh cũng lừa gạt các cô gái như vậy sao?” Trực tiếp lớn mật như thế.
“Đều là người trưởng thành, đây là chuyện lưỡng tình tương duyệt [1'>” Anh cười. “Em muốn tôi dừng sao?” Ánh mắt anh thâm sâu nhìn cô. “Em nói không, tôi lập tức ngừng lại” Anh bỗng nhiên vô cùng tôn trọng cô,
nhưng hai bàn tay ấm áp còn bao phủ lấy eo cô.
Nhân Nhân thấp thỏm, muốn nói không, há miệng, không còn kịp lên
tiếng nữa, anh đã cúi đầu cậy mạnh mà chặn môi cô, hôn đến cô không thể
hô hấp. Đầu lưỡi cực nóng của anh vuốt ve đầu lưỡi ấm áp trong miệng cô, sức nóng trên người anh tản ra trong miệng cô, đem cô bao phủ.
Lý trí ở trong đầu cô cảnh giác mà gọi — Từ chối anh ta! Từ chối an
h ta!
Đầu lưỡi của anh truy đuổi đầu lưỡi ấm áp của cô, cùng cô dây dưa, Nhân Nhân run rẩy.
Kháng cự anh ta! Kháng cự anh ta!
Anh bắt đầu mút hương thơm ngọt ngào lan tỏa trong miệng cô, anh hôn
sâu cô, Nhân Nhân tức giận, lui người. Anh không buông tha cho cô, đè cổ cô lại hôn càng sâu hơn, đầu lưỡi của anh xâm nhập chạm vào đầu lưỡi
cô, dưới cổ họng vang lên tiếng nói thấp trầm mà nguyên thủy.
Thân thể Nhân Nhân nóng quá, người đàn ông này có bản lĩnh ở trong
thời gian nhanh nhất đem cô thiêu đốt, làm cô vứt bỏ vũ khí đầu hàng.
Anh đưa tay ra nắm chặt gáy cô, kéo cô dựa sát vào trên người anh. Miệng của anh lại lần nữa bao phủ cô, cô rên rỉ, trời ơi! Tính cách của anh
thích gọn gàng tốt đẹp, đầu lưỡi của anh trêu chọc ma sát cô, anh dùng
nụ hôn cuồng dã kích tình hòa tan ý chí của cô… Nụ hôn này tựa như
formalin sao? Anh là phải cứu cô hay là muốn giết cô?
Nhân Nhân cảm giác mình đang mất tốc độ, sau khi gặp Cảnh Chi Giới
bước đi của cô rối loạn, đôi bàn tay vững chắc của anh nắm chắc cô, mà
cô lại cảm giác mình đang mất tốc độ rơi xuống.
Anh tắt bếp, ngọn lửa dục vọng lại cháy càng nồng nhiệt hơn.
Dục vọng mãnh liệt nhanh như tia chớp tóe ra tia lửa, tay ấm áp, hô
hấp dồn dập, tìm kiếm nhiệt độ cơ thể nóng bỏng của đối phương, nhưng
hôn vẫn không đủ, Cảnh Chi Giới chợt ôm lấy cả người Nhân Nhân.
Chợt bị nhấc lên cao, Nhân Nhân kinh hô, vội vòng qua cổ anh.
Anh bật cười, hôn cằm trắng mịn của cô, sải bước ôm cô vào
