ần mặt thì nhào tới nhà anh, không khỏi
quá không căng thẳng. Không không không! Cho dù phong thái của anh tuấn
mị, chói mắt xuất sắc cũng không.
Trong lòng Nhân Nhân giãy dụa, nhưng vẫn lý trí nói: “Không bằng mang máy vi tính về nhà…” Lạt mềm buộc chặt là trọng yếu, ngàn lần không
được biểu hiện được mình rất rẻ mạt.
“Không” Anh nói chuyện trực tiếp rõ ràng, ánh mắt màu đen loáng ra
hào quang đẹp mắt, anh cười đến giảo hoạt, giống như một đôi hắc báo đói bụng. Anh càn rỡ nói: “Có mỹ nữ ở đó, tôi sẽ sửa tương đối hăng say” Cố ý cười giỡn với cô.
Hứ! Hà Phi hứ một tiếng. Thật không biết xấu hổ, may mắn anh nói ra;
Úy Nhân Nhân cũng bị ngôn ngữ gọn gàng dứt khoát của anh làm cho kinh
hãi. Câu nói mỹ nữ kia mặc dù xuôi tai, nhưng tiếng nói khàn khàn của
anh quá ám muội.
“Cảnh tiên sinh…” Lúc này một nữ phóng viên thân mật bám lên cánh tay anh. “Tòa soạn chúng tôi tối nay có lễ kỷ niệm, anh có muốn tới hay
không?”
Oa a ~~ nửa đường xuất hiện Trình Giảo Kim. Nhân Nhân thốt ra: “Em và anh trở về!”
Nữ phóng viên kinh ngạc, Hà Phi kinh hô, Cảnh Chi Giới mỉm cười cũng
quay đầu thấp giọng nói với nữ phóng viên kia: “Xin lỗi, tối nay tôi
muốn hẹn hò cùng người phụ nữ đẹp nhất V.J” Lời ngon tiếng ngọt anh nói
đến lưu loát tự nhiên.
A oa a ~~ Hà Phi nhăn chân mày. Còn, đẹp nhất? Thật là, biến cô thành người tàng hình sao, quá độc!
Không vào hang hổ làm sao bắt được hổ con, sợ gì!? Nhân Nhân thu máy
vi tính về. “Đúng” Cô nói với nữ phóng viên không biết tốt xấu kia, dám
tranh đoạt đàn ông với cô, ném ra nụ cười thắng lợi. “Thật xấu hổ, Cảnh
tiên sinh đã hẹn tôi”
Hà Phi túm cánh tay Nhân Nhân. “Tổ trưởng, không nên tùy tiện đến nhà đàn ông!” Cô kề tai nói nhỏ với Nhân Nhân. “Vạn nhất anh ta là tên biến thái thì sao?”
“Ờ” Nhân Nhân rút đĩa ra, thấp giọng lặng lẽ nói. “Hà Phi, cậu trước
tiên đem tài liệu mang về công ty cất đi” Cô kề sát lỗ tai Hà Phi. “Yên
tâm, tổ trưởng có que điện” Dám làm loạn thì cho điện giật chết anh!
~~***~~
Mấy con cá cỡ bàn tay, bơi lội dưới ánh đèn trong bể cá. Bể cá trong
suốt bằng thủy tinh, phản chiếu ra khuôn mặt mỹ lệ, biểu hiện trên mặt
có chút kinh ngạc.
“Oa!” Nhân Nhân ngây ngẩn trước bể cá. “Con cá này em đã thấy!” Cô đã đọc qua ở trong sách, một con cá màu đỏ, còn có một con cá vàng viền
trắng, còn cá da báo… “Đây là…” Cô suy tư nghiên cứu tên.
“Cá thần tiên bảy màu” Cảnh Chi Giới nói, tay dài tự nhiên vượt qua
vai cô, điều chỉnh hướng đèn bể cá. Phía sau là thân nhiệt của đàn ông,
hại Nhân Nhân tim đập như sấm, bể cá phản chiếu ra dung nhan xinh đẹp
rất nhanh mà phiếm hồng cả khuôn mặt. Anh khom người, mặt của anh nhích
tới gần bên má cô, Nhân Nhân hô hấp loạn rối tinh rối mù, chưa từng có
người đàn ông nào khiến cô khẩn trương như thế!
“Ực… Nghe nói cá bảy màu là loại cá khó nuôi nhất” Anh tại sao dựa
vào gần như vậy? Nhân Nhân căng thẳng cả người, cảm giác được hô hấp của anh phất qua lỗ tai cô, lông tơ trên cổ và lưng cô cũng không chịu thua kém mà dựng đứng lên.
Nghe được hô hấp rối loạn của cô, rõ ràng cảm giác được cô khẩn
trương. Cảnh Chi Giới mỉm cười, cảm giác đắc ý nhét đầy lồng ngực, thân
thể mảnh mai của Nhân Nhân cùng bị anh bao vây trước bể cá. Anh thích
cảm giác như vậy, ám muội mê người, lọn tóc của cô vô tình hay cố ý ma
sát vào cổ anh, mùi thơm trên người cô ám muội mê người.
“Nhân Nhân, máy vi tính của em trước tiên chờ một chút” Anh nói. Đêm dài đằng đẵng, anh không vội sửa.
“Hả?” Nhân Nhân nghiêng đầu thấy anh kéo dưới ngăn kéo bể cá, lấy ống tiêm ra.
Oa a ~~ cô mở to mắt, tiêm… Ống tiêm!? Thân thể Nhân Nhân co rụt lại, ý nghĩ ám muộ
i gì đó lập tức tan thành mây khói, lắc mình tới một bên đối mặt anh, lập tức giữ vững khoảng cách xa một bước.
“Anh… Anh cầm ống tiêm làm gì?” Sẽ không phải thật là tên biến thái chứ? Nhân Nhân túm chặt túi xách, que điện đang đợi lệnh.
Cảnh Chi Giới lấy ống tiêm ra, giống như chuẩn bị làm bác sĩ giải
phẫu nghiêng mắt nhìn cô một cái. “Em đoán đi?” Nhìn cô có bộ dáng cảnh
giác sợ hãi chân chính rất thú vị.
“Em… Em nào biết” Nhân Nhân trừng mắt nhìn anh, tay nhỏ bé nhập vào
túi xách, nắm chặt que điện giật. Ông trời, ngàn vạn lần không nên thật
sự để cho cô gặp phải tên biến thái nhé.
Cảnh Chi Giới nhún nhún vai, bắn bắn ống tiêm, ngón tay thon dài mở một lọ thủy tinh bên cạnh bể cá.
Cô ngửi thấy một loại mùi vị gay mũi của thuốc khử trùng, còn có hơi thở nguy hiểm nào đó.
Nhân Nhân lại lùi một bước. “Đó là cái gì?” Cô khẩn trương đến sắp
muốn té xỉu, giọng nói căng thẳng, sắc mặt tái nhợt, trợn to đôi mắt
xinh đẹp, bắt đầu hối hận mình không nên về nhà cùng anh.
Cảnh Chi Giới của cô lơ đễnh, chẳng hề để ý đối với sự sợ hãi. Anh
bắt đầu dùng ống tiêm hút lấy chất lỏng trong suốt dưới đáy, anh lạnh
lùng nói: “Đây là formalin, dùng để bảo tồn thi thể…”
Oa a ~~ rầm! Nhân Nhân sắp té xỉu, thi… thi thể? Ha ha, cô còn không
muốn chết! Dưới đáy lòng Nhân Nhân sợ hãi, vọt đến phía sau lưng anh,
chậm rãi chuyển hướng cửa chính. Ha ha ha, cô thật giống như trêu chọc
một tên ác