80s toys - Atari. I still have
Người Yêu Ngốc Nghếch Của Tổng Giám Đốc

Người Yêu Ngốc Nghếch Của Tổng Giám Đốc

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 322881

Bình chọn: 10.00/10/288 lượt.

cô băng bó, nhưng anh ta một bên băng bó, một bên cười cợt cô

ngốc như heo.

"Tôi không phải anh cô." Lâm Hạo Vũ cất cao âm lượng.

Hôm nay đã hai lần cô đều nói hắn giống anh trai cô, thật phiền, hắn không muốn làm anh trai của cô.

Sao thế? Cô biết hắn không phải là anh trai cô, chỉ là ví dụ thôi mà. Hơn

nữa cô còn khen ngợi hắn nha, tại sao hắn lại rít lên? Phương Tử Ninh

không hiểu, cúi đầu.

"Cô đi ra ngoài trước đi." Thấy cô dáng vẻ ủy khuất, Lâm Hạo Vũ không đành lòng, giọng nói trở nên nhẹ nhàng hơn.

Phương Tử Ninh ngoan ngoãn đi ra ngoài, Lâm Hạo Vũ dọn dẹp nốt những mảnh vỡ còn lại.

Không bao lâu, Lâm Hạo Vũ từ phòng giải khát đi ra, trên tay cầm một ly nước, không nói gì mà đặt ly nước trên bàn, trước mặt Phương Tử Ninh.

"Thật xin lỗi." Phương Tử Ninh nhỏ giọng nói.

"Tại sao lại nói xin lỗi?" Trong trí nhớ của hắn, cô không có làm việc gì sai.

"Thật xin lỗi, làm bể của anh một cái ly đắt tiền như vậy; làm anh mất đi vật quý, lại còn giúp tôi băng bó; thật xin lỗi, anh lại còn phải dọn dẹp

nữa" Phương Tử Ninh đứng lên nói.

Bộ ấm trà trong phòng giải

khát của hắn thật sự rất quý, không những vậy, đó còn là đồ cổ. Hơn nữa, hắn còn lãng phí thời gian quý giá, giúp cô băng bó vết thương; Còn

nữa..., một người cao quý như hắn rất ít khi đụng tới cây chổi.

"Cô cho rằng tôi sẽ để ý?" Lâm Hạo Vũ bất đắc dĩ hỏi. Hắn chỉ để ý khi cô cứ mang hắn ra ví với anh trai cô thôi.

"Cám ơn anh giúp tôi lấy trà." Nói nhiều như vậy, có phải hắn hết giận rồi không?

Phương Tử Ninh ngẩng đầu lên, nhìn xem mưa đã tạnh, trời đã trong hay chưa?

Nhìn phương Tử Ninh vẻ mặt sợ sệt, Lâm Hạo Vũ không khỏi khẽ cười, tất cả buồn bực hóa thành một đường cong trên môi.

Hắn đã nói phải đợi cô lớn lên, lúc này cần gì phải nóng lòng?

"Những lúc anh cười, nhìn anh thật đẹp trai." Ý là hắn đừng có đưa ra bản mặt cau có, tức giận.

"Tôi không tức giận." Lâm Hạo Vũ làm sao lại không hiểu ý tứ trong lời nói của cô.

"Tôi biết ngay anh là người tốt nhất." Phương Tử Ninh vui vẻ ôm cổ Lâm Hạo

Vũ, nhón chân lên dùng trán chạm vào trán của hắn, đây là động tác cô

thường làm với cha và anh trai của mình.

"Khụ. . . . . . Khụ. . . . . ." Đột nhiên, ngoài cửa truyền vào hai tiếng ho khan.

Phương Tử Ninh quay đầu lại nhìn, trước cửa có một người đàn ông trẻ tuổi đang đứng, trên tay cầm một mớ văn kiện.

Nhìn dáng vẻ của anh ta không giống như đưa văn kiện, mà giống như đến xem trò vui. Chẳng lẽ nơi này có cái gì vui để xem sao?

"Đường Duyệt, tốt nhất anh nên giải thích lý do chưa được mời mà tự bước vào?" Ánh mắt nguy hiểm của Lâm Hạo Vũ nheo lại, nhìn chòng chọc thanh niên ở cửa

"Tôi tới đưa văn kiện, không nghĩ tới lại đến quấy rầy

chuyện tốt của tổng giám đốc anh, xin cứ tiếp tục, tôi sẽ tự động biến

mất." Trong lúc nói chuyện, Đường Duyệt không có lấy nửa phần áy náy,

ngược lại, vẻ mặt biểu cảm giống như đang xem kịch vui.

Nghe nói tổng giám đốc đi cùng một cô bé đến nơi làm việc, đây chính là một tin

tức kinh thiên động địa! Tổng giám đốc chưa từng có quan hệ với bất kỳ

phụ nữ nào, Hiện tại bây giờ lại đem một nữ sinh tới phòng làm

việc? Hắn không đến nhìn một cái, rốt cuộc lại làm thất vọng chính mình sao?

"Từ khi nào công việc đưa văn kiện lại làm phiền đến Đường quản lý? Thư ký của Đường quản lý thật là tắc trách, tôi đang suy nghĩ

xem có nên đổi cho anh một thư ký có trách nhiệm hơn không?"

"Anh…, là cấp trên muốn xử lý cấp dưới thế nào cũng được sao!" Đường Duyệt ngoài cười trong không cười, một câu hai nghĩa nói.

"Tôi đồng ý với quan điểm của anh." Phương Tử Ninh mở miệng.

"Cám ơn cô trợ giúp. Có thể cho tôi biết em gái nhỏ tên gì không? Tại sao

lại để cho tổng giám đốc của tôi lừa gạt đến đây?" Đường Duyệt nhìn cô

gái trước mắt, Phương Tử Ninh, hứng thú hỏi.

"Thứ nhất, tôi

không phải em gái nhỏ của anh, tên tôi là Phương Tử Ninh; thứ hai, không phải tôi bị Hạo Vũ lừa gạt tới, chúng tôi là bạn tốt." Phương Tử Ninh

giải thích.

"Theo tôi nhận định, đáng lẽ giờ này, cô phải ở

trong lớp học, nghe giáo viên giảng dạy mới đúng, sao bây giờ lại ở

đây?" Không để ý tới ánh mắt Lâm Hạo Vũ, Đường Duyệt không sợ chết nói

tiếp.

"Bởi vì tôi. . . . . ." Cô có thể nói bởi vì tới trễ, cho

nên xin nghỉ bệnh trốn tránh thực tế sao? Phương Tử Ninh có vẻ lúng

túng.

Không cần để ý đến anh ta" Lâm Hạo Vũ cắt đứt lời nói của Phương Tử Ninh .

Hắn buông cô ra, trở lại chỗ ngồi của mình, ngồi xuống .

"Đây là văn kiện mang cho anh xem" Đường Duyệt đem văn kiện để lên bàn Lâm

Hạo Vũ, sau đó ngồi ở trước bàn làm việc, nhìn chòng chọc Phương Tử

Ninh.

Chà chà! Ánh mắt nhìn người của tổng giám đốc khá tốt, cô

bé này thật xinh đẹp, bộ dáng thuần khiết, nhất là đôi mắt to với ánh

nhìn long lanh như có nước, hồn nhiên động lòng người.

Thì ra, tổng giám đốc không phải là không thích phụ nữ, mà là thích phụ nữ có dáng vẻ thanh thuần giống như cô bé này.

Nhìn vào đôi mắt trong veo của Phương Tử Ninh, Đường Duyệt có thể dự đoán con đường tình yêu của Lâm Hạo Vũ sẽ rất khó khăn.

"Tôi thấy Đường quản lý gần đây tương đối r