ều nói làm cha thường thương con gái hơn sao? Tại sao cha
của cô lại hi vọng cô mau mau lập gia đình? Chẳng lẽ ông không phải cha
ruột của cô?
"Chỉ là cha suy nghĩ cho con." Làm cha bị con gái nói như vậy, thật không có mặt mũi nào mà.
"Cha, chẳng lẽ con không phải con ruột của cha?" Phương Tử Ninh nghi ngờ hỏi.
Chưa nói hết lời, Phương Tử Ninh liền bị một cái cốc rất mạnh trên đầu.
"Đứa trẻ ngốc nghếch này." Mẹ Phương vừa bực mình vừa buồn cười nói "Trước
đây khi cha con theo đuổi mẹ, đã chịu không ít cực khổ vì ông ngoại con, cho nên sau khi sinh con, cha con đã nói nhất định phải đòi con trai từ nhà người khác về, giống như cách của ông ngoại con vậy. Chỉ tiếc. . . . . ."
"Chỉ tiếc cái gì?" Phương Tử Ninh ngây ngốc nói tiếp.
"Chỉ tiếc con gái không có di truyền truyền thống tốt đẹp của chúng ta, chưa từng bị ai trêu hoa ghẹo nguyệt, thật là khiến cha con thất vọng." Mẹ
Phương nghiêm trang nói, trong bụng lại đã buồn cười đến mức ruột muốn
cuộn lại với nhau.
"Bà xã, bà nói rất đúng a." Ba Phương kẻ xướng người họa phối hợp với Mẹ Phương.
Thật là muốn chịu đựng, nhưng không thể, Phương Tử Ninh cô mặc dù không phải là sắc nước hương trời, nhưng cũng không giống như cha mẹ nói vậy chứ,
thật không thể chịu nổi mà? Chí ít cũng có nhiều bé trai nói cô thật
đáng yêu.
Nếu như Phương Tử Ninh biết, "Đáng yêu" có thể giải
thích là vì đáng thương không có người yêu, hoặc là đáng giận vì không
dám nói lời yêu, cô sẽ không khẳng khái hùng hồn mà nói ra như vậy.
"Cũng chỉ có thể trách cha mẹ năng lực chế tạo quá kém" Phương Tử Ninh tức giận cầm hộp điều khiển, mở ti vi.
Đột nhiên chuông điện thoại vang lên, Ba Phương bắt máy.
"Tử Ninh, điện thoại của con." Ba Phương cầm lấy điện thoại gọi. Là con
trai đấy! Xem ra nguyện vọng của hắn sẽ rất nhanh được thực hiện!
Phương Tử Ninh nhận điện thoại. "Alo, tôi là Tử Ninh."
"Tôi là Lâm Hạo Vũ." Bên đầu điện thoại kia truyền đến câu trả lời đơn giản.
"Là anh hả? Tôi nghĩ rằng anh đã quên ý định mượn truyện rồi."
Cô và hắn gặp nhau cách nay đã một tháng, cô nghĩ rằng hắn đã quên, cũng
cho rằng hắn chỉ tùy tiện nói vậy thôi, bởi vì chẳng có người đàn ông
chín chắn, trưởng thành nào thích xem truyện tranh cả.
"Ra ngoài được không? Tôi chờ cô ở cửa ra vào" Sao thanh âm của cô nghe giống như không quan tâm đến hắn một chút nào?
Vậy trong lòng cô, hắn cũng không có bất kỳ ảnh hưởng nào sao? Ý nghĩ này làm Lâm Hạo Vũ không vui .
Không gặp mặt cô, hắn phát giác mình không có cách nào không nhớ cô được. Gần đây, tâm trí hắn lại học theo người ta biết vấn vương một người? Trời!
Hắn thậm chí còn khao khát cuộc sống sau này có thể làm bạn với cô.
"Cái gì? Bây giờ?" Cô kêu lên một tiếng.
Phương Tử Ninh bằng tốc độ nhanh nhất xông về phòng, mang theo 10 cuốn sách
"vợ chồng thích khám phá", xem lại quần jean, áo thun trên người, vẫn
còn tươm tất, liền trực tiếp đi ra cửa.
Vừa ra khỏi cửa, đã nhìn thấy Lâm Hạo Vũ tựa vào cửa xe bên cạnh chờ cô.
"Cái này cho anh." Phương Tử Ninh cầm sách trên tay đưa cho Lâm Hạo Vũ, sau đó tính chuẩn bị trở về tiếp tục xem ti vi.
"Cô có chuyện gì gấp sao?" Lâm Hạo Vũ bắt được tay Phương Tử Ninh, hỏi.
"Tôi muốn vào xem TV." Phương Tử Ninh quay đầu lại nói.
"Xem ti vi?" Cô không thèm đếm xỉa tới hắn, nguyên nhân là vì mỗi ngày đều xem TV?
"Xem ti vi có cái gì không đúng sao?" Phương Tử Ninh không hiểu, tại sao hắn có vẻ rất tức giận.
"Đi ăn bữa tiệc lớn, như thế nào?" Nếu cô không chú ý đến hắn, thì hắn cố ý đưa ra một lý do khiến cô động lòng, như vậy có thể giữ chân cô lại.
"Bữa tiệc lớn?" Đề nghị của hắn làm hai mắt Phương Tử Ninh sáng lên .
"Lên xe thôi." Nhìn cặp mắt tỏa sáng của cô, Lâm Hạo Vũ hết sức nín cười. Cô gái này, thật rất dễ bị người ta lừa gạt.
"Tôi muốn đi vào thay đổi quần áo một chút." Phương Tử Ninh kéo kéo áo thun trên người nói.
"Không cần."
Lúc này Phương Tử Ninh mới phát giác Lâm Hạo Vũ không mặc âu phục, trên
người chỉ ăn mặc đơn sơ, nhưng vẫn rất phóng khoáng, trang nhã.
"Thì ra anh cũng ăn mặc đơn sơ như vậy." vừa nói, Phương Tử Ninh vừa chui vào trong xe.
"Xe của anh rất tuyệt." Ngồi ở trong xe, Phương Tử Ninh sờ đông sờ tây.
Hoàn cảnh gia đình cô thuộc loại thường thường bậc trung, trong nhà chỉ có
một chiếc xe nhỏ, bình thường đi học cô đều tự mình đón xe buýt, chưa
bao giờ ngồi chiếc xe tốt như thế này.
Lâm Hạo Vũ bất đắc dĩ
nhìn Phương Tử Ninh. Tâm trí cô không hề có một giây phút nào để ý đến
hắn, hắn thật là thua thiệt, một tháng này nhớ cô đến khổ cực như thế.
Nhưng mà, nếu cô không giống như hắn nghĩ, vậy hắn sẽ lợi dụng ưu điểm của
bản thân, để đạt tới mục tiêu của hắn, làm cô không còn hồn nhiên mà sẽ
yêu hắn say đắm chân thành.
"Có tiến bộ không?" Lâm Hạo Vũ đột nhiên thốt ra câu hỏi làm Phương Tử Ninh không thể hiểu được.
"Cái gì có tiến bộ hay không?" Phương Tử Ninh sững sờ hỏi.
"Ý tôi là kỹ thuật hôn môi của cô." Lâm Hạo Vũ nghiêng mặt sang bên hỏi.
"Việc này hả?" Phương Tử Ninh nhất thời bỗng nhiên nhớ ra.
"Có tiến bộ hay không?" Khóe miệng hắn gợi lên một n