phòng bếp không có thì tìm tủ lạnh. Ân Tịch vừa nói chuyện điện thoại một bên cầm hai bộ quần áo mới của A Đồng (nữ minh tinh mới nổi năm nay) đặt lên bàn.
“Mẹ, vì sao mẹ mãi mãi lúc nào cũng vội vậy, Tiểu Ức chỉ là rất nhớ mẹ thôi. Đã hai ngày không có gặp mẹ rồi.” Giọng bé gái vẫn bướng bỉnh như trước nói vào điện thoại.
“Tiểu Ức, mẹ chính thức nói với con, con đã ba tuổi rồi, không nhỏ nữa, phải học chăm sóc chính mình, mẹ còn rất nhiều việc phải làm, nếu tối muộn mà cụ ngoại còn chưa có trở về, tự mình tìm cái gì đó để ăn đi.” Ân Tịch cưỡng chế cúp điện thoại, sau khi cúp xong, ở trong lòng lại lặng yên nói: “Tiểu Ức, mẹ cũng nhớ con.”
Cô cầm quần áo trực tiếp đi vào phòng hóa trang, nhìn thấy A Đồng đang đứng ở đó nũng nịu gọi điện thoại.
Ân Tịch nhíu mày, bắt đầu sửa sang lại những thứ mà cô ta yêu cầu. Làm việc ở chỗ dì Hồng lâu ngày, ngôi sao nào được đại gia nâng đỡ, cô chỉ cần nhìn là biết.
A Đồng dựa vào bộ ngực 36D, thu phục tổng giám đốc tập đoàn bất động sản Đặng Tự Cường, cô ta hầu ngủ hắn, hắn ta cấp cho cô một dự án đầu tư mới, làm cho cô ta nhận được rất nhiều hợp đồng quảng cáo . . . . Tình huống như vậy, Ân Tịch đã muốn nhìn đến quen cả mắt, mà cô lại vẫn như trước hỗn tạp trong đám sao “hot” gì đó.
Mà A Đồng, dựa vào bộ ngực cỡ 36D đã xây dựng được thương hiệu “ngôi sao gợi cảm.” , đi đến đâu cũng “đệ nhất không đối thủ.”
“Được, Đặng tổng, tối hôm nay em sẽ tới, nhưng là ngài không thể lại đối đãi A Đồng như vậy nha, A Đồng sẽ không chịu nổi đâu, vâng . . . . A . . . .” Thanh âm của A Đồng nũng nịu, mang theo khiêu khích kinh thiên động địa.
“Đặng tổng, ngài thật là hư hỏng nha, a . . . Như vậy sao được? Đặng tổng, ngài thật xấu . . . . .”
Ân Tịch lãnh đạm đứng một chỗ, thật sự là chịu không nổi mà đi ra ngoài.
----------------------
Tề gia, cả nhà ngồi quây quần lại ăn bữa tối.
“Tư Di, đêm mai có party, con cùng đi với mẹ đi.” Ngô Niệm cười nói với cô.
“Mẹ, mẹ bất công, con cũng muốn đi, vì sao mỗi lần mẹ chỉ mang chị đi chứ?” Tề Tư Mục ở một bên tức giận bất bình.
“Chị con đã 21 tuổi, con gái nên thừa dịp thuổi xuân đẹp nhất mà tìm một người chồng tốt. Tư Mục cũng 18 tuổi, có vừa ý cái gì không? Nói xem coi, bà nội có thể giúp con thực hiện hay không?” Lâm Âm Ái cười nói.
“Bà nội, cháu muốn là một minh tinh, cũng không thể không được chứ?” Tề Tư Mục làm nũng nói.
“Cháu dám, minh tinh là cái thứ gì? Cũng chỉ là con hát mà thôi.” Lâm Âm Ái quẳng đũa xuống, lớn tiếng cả giận nói.
“Bà nội, bà quá cực đoan, bây giờ đã là thời đại nào rồi, cháu điễn sẽ không phải là mấy trò xằng bậy gì.” Tề Tư Mục ở một bên tiếp tục tranh thủ thuyết phục Lâm Âm Ái.
“Cháu tốt nhất hãy chết tâm đi, cháu sẽ làm minh tinh, trừ khi bà chết.” Lâm Âm Ái ngoan độc nói, quay đầu hướng phòng chính mình đi đến.
Tề Tư Mục tức giận đến mức đem bát ném loảng xoảng, lớn tiếng hét một câu: “Cháu nhất định sẽ là minh tinh, hơn nữa còn là một đại minh tinh.”
--------------------
Trên con đường trung tâm của thành phố K, trong một tòa nhà cao tầng, ánh đèn lòe loẹt của tập đoàn Thân thị chiếu rọi đống cao ốc phía dưới.
“Thân tổng, bên ngoài có một người nói là bạn của ngài ở bên Anh muốn gặp.” Thư ký vẫn duy trì nụ cười tác nghiệp, nhìn khuôn mặt hoàn mỹ của Thân tổng, trái tim xuân sắc đập nhộn nhạo lên.
“Cô cho họ vào đi.” Người đàn ông buông văn kiện trong tay xuống, trong đầu hiện lên những người bạn ở Anh, chính là người ấy sao? Cư nhiên đã tìm được đến công ty?
Cửa mở ra, người đàn ông gỡ kính mắt xuống, cười như không cười nhìn hắn.
“Cậu trở về từ khi nào thế? Tại sao không báo cho mình một tiếng, rất không phải bạn bè nha.” Trong mắt người đàn ông lộ ra biểu tình kinh hỉ.
“Tôi làm sao dám quấy rầy công việc của chủ tịch Thân cơ chứ, xem ra một năm nay cậu ở đây cũng đã quá hô mưa gọi gió đấy, một chút không vừa ý cũng không thấy, mình còn nghĩ cậu bị cái thằnb gọi là em trai kia ép tới quay cuồng chứ, xem ra năng lực của cậu vượt xa dự đoán của mình, ha ha.” Người kia cười lớn đi qua gắt gao ôm lấy hắn.
“Mẹ cậu nguyện ý để cho cậu trở về sao?”
“Việc làm ăn bên Anh mình quản không tồi, hiện tại giao cho anh cả của mình xử lý, sau đó mẹ cũng muốn mình có thể tiếp nhận việc làm ăn ở thành phố K. Kỳ thật cậu biết lần này mình trở về cũng không phải là vì việc làm ăn, là bởi vì ngần ấy năm mình vẫn không có quên cô ấy.” Trong mắt người đàn ông không có lấy một tia bất cần đời, một tia mất mác xẹt qua.
“Trữ Dịch nhiều năm như vậy, cậu xác định cô ấy vẫn còn nhớ rõ cậu sao?”
“Tử Duệ, vậy cậu đã trở về hai năm rồi, cậu đã tìm được cô gái kia chưa?” Trữ Dịch không trả lời mà hỏi hắn.
“Không có, đây tựa như mò kim đáy bể vậy, nhưng mình sẽ không từ bỏ, mình vẫn cảm nhận được cô ấy còn ở thành phố K này.” Tử Duệ lắc lắc đầu, không khỏi thời dài một phen.
“Về cô ấy, cậu cái gì cũng không biết, nếu như cô ấy đi qua người cậu, cô ấy không đeo vòng cổ, cậu sẽ nhận được cô ấy chứ?” Trữ Dịch lại hỏi một lần nữa.
“. . . .” Tử Duệ im lặng nhìn hắn, không phải hắn chưa từng nghĩ tới vấn đề này, chính là