.
“Hai vị Tề phu nhân, hai vị Tề tiểu thư, hôm nay các vị muốn mua gì?” Người bán hàng rất nhiệt tình đón tiếp
“Tôi muốn cho hai đứa con gái chọn vài món trang sức.” Ngô Niệm lạnh nhạt trả lời, nhìn bên này nhìn bên kia, không ngừng lắc đầu.
“Mẹ, những món trang sức này đều thật khó coi, chúng ta vẫn là đổi tiệm đi.” Tề Tư Di dùng giọng điệu kiêu căng nói.
“Tư Di, bà nội đã nói với cháu không ít lần rồi, cháu đã lớn, về sau ở bên ngoài phải ăn nói cho ra dáng vẻ của một đại tiểu thư con nhà giàu, không đẹp cũng không được nói thẳng ra.” Lâm Âm Ái lại nhắc nhở.
Hai chị em im miệng, không nói chuyện nữa.
“Qua mấy tháng nữa, cả hai đứa cháu gái ta đều tròn mười tám tuổi, ta phải tặng cho mỗi đứa một món trang sức, gần đây có hàng mới không?” Lâm Âm Ái hơi hơi mỉm cười
“Có thì có, nhưng có điều rất quý giá.” Gã bán hàng nói với người khách hàng lớn tuổi, ở bên tai bà ta nhẹ nhàng nói.
“Ông cho tôi xem hàng trước, chỉ cần tôi hài lòng, giá cả sẽ thương lượng.” Lâm Âm Ái cười nhưng trong lòng không cười mà trả lời.
“Mời vào bên trong nói chuyện.” Người bán hàng làm một tư thế xin mời.
Một nhà bốn người cùng đi vào, một lúc sau, nghe thấy hai cô bé kia kêu lên: “Oa, thật là đẹp! !”
-------------------------------------
“Hứa tiểu thư, chúc mừng cô!” Ngữ khí của vị bác sĩ thực bình thản.
“Bác sĩ, tôi là?” Ân Tịch nghi ngờ hỏi .
“Cô đã mang thai ba tháng rồi.” Bác sĩ đem phiếu xét nghiệm để trước mắt nàng.
Tay Ân Tịch run rẩy cầm tờ phiếu xét nghiệm, thời điểm cô vừa xoay người dời đi, cô nghe được vị bác sĩ nữ kia nói sau lưng: “Nhỏ như vậy đã thất thân, về sau lớn lên nhất định là một con đàn bà dâm đãng . . .”
Trải qua ba ngày ba đêm suy đi tính lại, Ân Tịch quyết định xóa sạch đứa nhỏ này, nó tới không đúng lúc, cô tuyệt đối không thể sinh ra một đứa bé không có cha được.
Thừa dịp bà ngoại ngủ, ban đêm, cô nhẹ nhàng mà cầm lấy điện thoại, gọi đến số máy của bệnh viện. “Tôi muốn làm giải phẫu lưu thai, càng nhanh càng tốt, phiền các vị giúp tôi xếp lịch được chứ?” Ân Tịch nhẹ nhàng nói với người trong điện thoại.
“Tôi giúp cô kiểm tra thời gian một chút, ước chừng ba ngày nữa bác sĩ Trần sẽ làm giải phẫu, nếu có thể, tôi sẽ giúp cô đăng ký, thời gian là 3h chiều.” Đầu kia điện thoại truyền đến thanh âm lạnh như băng của một người phụ nữ.
“Được, vậy 3 ngày nữa tôi sẽ liên hệ với cô. Cám ơn.” Ân Tịch sau khi nói xong cúp máy ngay lập tức.
----------------------
Đèn phòng khách đột nhiên sáng trưng lên, thân ảnh gầy yếu của bà ngoại xuất hiện trước mặt Ân Tịch, bức bách khiến Ân Tịch không dám thở mạnh.
“Bà ngoại, sao bà lại tỉnh dậy?” Ân Tịch tận lực hạ thấp ngữ khí.
“Ân Tịch, cháu còn coi bà là bà ngoại sao? Vì sao chuyện lớn như vậy lại gạt bà?” Thanh âm của bà ngoại rất nhẹ, cũng rất nghiêm túc.
Ân Tịch cúi đầu, cắn môi, không dám hé ra một tiếng.
“Ân Tịch, bà ngoại đều đã nghe thấy hết. Ba ngày nay nhìn bộ dáng mất hồn của cháu, bà cũng đủ biết cháu có tâm sự. Vô luận cháu đưa ra quyết định gì bà ngoại cũng ủng hộ cháu, nhưng mà cháu hãy suy nghĩ thật rõ ràng, đây là một sinh mệnh mà cháu.” À ngoại không có trách cứ Ân Tịch, mà là kéo cô ôm vào trong lòng chính mình.
“Bà ngoại, cháu sợ lắm, cháu rất sợ, Ân Tịch rất sợ . . . .” Nằm trong lòng bà ngoại, Ân Tịch bắt đầu rấm rức khóc.
“Có bà ngoại ở đây, đừng sợ, vô luận là xảy ra chuyện gì, bà ngoại cũng sẽ ở bênn cạnh cháu, cháu ngoan. Nhất định phải kiên cường lên.” Hốc mắt Tần Phương nước mắt run run tuôn trào.
“Ân Tịch, bà ngoại cũng đã từng mang thai một đứa bé, bởi vì biết đứa bé ấy không thể sinh ra, bởi vì một khi sinh ra, đứa nhỏ đó sẽ không có cha. Nhưng bà ngoại vẫn quyết định sinh, chỉ tiếc rằng đứa bé cùng bà vô duyên, khi mới được 4 tháng ở trong cơ thể bà vì một sơ sót ngoài ý muốn mà đã rời bà đi mất, nhưng là bà ngoại vẫn rất đau lòng, bởi vì nó mà máu thịt trên người bà ngoại . . . .” Tần Phương một lần lại một lần đau đớn nhớ lại.
Ân Tịch lẳng lặng nghe, trong lòng nhớ lại hình ảnh cùng hắn, hắn nói: “Đừng sợ.”
Hắn hôn lên trán cô . . . .
Ba ngày sau, Tần Phương cùng Ân Tịch đi vào bệnh viện, nhìn thấy thân ản gầy yếu của Ân Tịch, Tần Phương gắt gao nắm chạt tay cô, khẽ mỉm cười với cô.
“Quyết định rồi, đừng sợ, bà ngoại ở bên cạnh cháu.” Tần Phương ôn nhu vuốt ve tóc cô, đem tay cô giao cho bác sĩ, Ân Tịch yên lặng gật đầu, đi theo bác sĩ vào phòng giải phẫu. Bốn năm sau, Ân Tịch 21 tuổi đứng sau một đàn những ngôi sao, ngẫu nhiên diễn một số vai phụ nhỏ bé, có đôi khi giúp đỡ đại minh tinh xách túi xách, tuy là như vậy, nhưng Ân Tịch vẫn rất vui vẻ, bởi vì sau 1 tháng cô cũng có thể kiếm được 1vạn 2, hơn nữa công việc ở chỗ dì Hồng cũng kiếm thêm được một ít tiền nữa, có đôi khi cô còn có thể bán được một cuốn tiểu thuyết trên mạng, chi phí sinh hoạt của mẹ cũng có thể ổn định, có điều là thời gian nghỉ ngơi của cô ngày càng thêm thiếu.
“Mẹ, chừng nào thì mẹ mới ăn cơm cùng Tiểu Ức vậy?” Một bé gái kéo dài thanh âm nói vào trong điện thoại.
“Tiểu Ức ngoan, bây giờ mẹ đang rất bận, con tự mình tìm gì đó ăn đi,