Người Tình Giấu Mặt

Người Tình Giấu Mặt

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 329130

Bình chọn: 8.00/10/913 lượt.

ng bị, nhưng là cô không có tránh.

"Cô không xứng gọi tôi là bác gái!" ánh mắt của bà ta sắc bén lại mang theo cừu hận.

"Thực xin lỗi". Ân Tịch cụp mi mắt, có chút sợ hãi khi phải đối mặt cừu hận trong mắt bà Trữ, ánh mắt của bà ta thời khắc này nhắc nhở cô đã sai lầm rồi, cô thực có lỗi với Trữ Dịch, thực có lỗi với Trữ Hạ, càng có lỗi với Trữ gia.

"Hứa tiểu thư, tôi muốn hỏi cô một chút, Trữ gia chúng tôi có thâm cừu đại hận gì với cô, mà làm cho cô phải hại người Trữ gia chúng tôi như vậy?" Bà ta gằn từng tiếng, mang theo phẫn nộ cùng chất vấn.

"Ngài thật sự hiểu lầm rồi!"

"Hiểu lầm? Hiểu lầm cái gì? Tôi đây hỏi cô, con tôi là bởi vì cô mà chết, cô thừa nhận không?"

Lời của bà ta từng bước một bức ép cô, không chê vào đâu được, trừ bỏ gật đầu thừa nhận cô không có lựa chọn khác , trên thực tế, cái chết của Trữ Dịch chưa bao giờ khiến cô yên lòng.

"Tôi hỏi lại cô, con gái của tôi sở dĩ sở lựa chọn tự sát, có phải bởi vì cô hay không?"

Lời nói của bà Trữ, Ân Tịch không thể tìm thấy điều gì để phản bác lại, Trữ Hạ đúng là đã từng nói với cô, cô ta không thể không có Thân Tử Duệ, nếu Ân Tịch không đi cô ta sẽ chết, cô có thể nói Trữ Hạ tự sát không liên quan gì đến cô sao?

"Không sai". Ân Tịch lại một lần nữa gật đầu thừa nhận.

"Hứa tiểu thư đều thừa nhận, lúc này đây mọi chuyện đều có quan hệ với cô, tôi đây có hiểu lầm cô sao?"

Bà Trữ là cố tình gây sự, Ân Tịch hoàn toàn đầu hàng.

"Hứa tiểu thư, cô không nên ép Trữ gia chúng tôi ra tay, nếu Trữ Hạ có bất cứ chuyện gì, tôi tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho cô". Bà ta lại một lần nữa cảnh cáo Ân Tịch.

"Tôi hiểu được đích ý tứ của ngài, nhưng là tôi cũng không có nghĩ đến Trữ Hạ sẽ làm ra hành động như vậy, đối với chuyện này tôi thực có lỗi, tôi biết tôi nên làm thế nào". Ân Tịch có chút tự ti nói, ở trước mặt người Trữ gia, cô vĩnh viễn đều không có quyền đánh trả, bởi vì cô nợ Trữ gia một mạng người.

"Tôi hy vọng cô hiểu được, rời khỏi Thân Tử Duệ đối với cô và hắn đều là chuyện tốt, Thân gia nếu cùng Trữ gia kết làm thông gia, vận phú trong công việc của Thân Tử Duệ đều thuận lợi, nếu việc này không thành được, như vậy Trữ gia cùng Thân gia chắc chắn nước lửa không dung, hậu quả Hứa tiểu thư tự nhiên biết rõ".

"Rất cảm ơn ngài đã nhắc nhở"

"Hứa tiểu thư, cô không nên ép Trữ gia chúng tôi ra tay, nếu Trữ Hạ có bất cứ chuyện gì, tôi tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho cô". Bà ta lại một lần nữa cảnh cáo Ân Tịch.

"Hứa tiểu thư là người thông minh, tin tưởng cô sẽ hiểu rõ lời của tôi, hiện tại đứa con gái này là vận mệnh của tôi, Trữ gia chúng tôi sẽ liều mạng hết thảy bảo hộ nó, bằng thân thế của nhà cô, Thân phu nhân bên đó cũng không có vừa mắt, nếu cô cảm thấy Thân Tử Duệ tốt với cô, vậy rời khỏi hắn, không nên ép hắn phải ở thế khó xử giữ tình cảm và tình thân.

Bà Trữ nửa uy hiếp nửa khuyên giải, theo trong giọng nói, Ân Tịch không cảm giác bà ta có chút thân thiết nào, có lẽ cả đời này, người Trữ gia cũng sẽ không thể thân thiết với cô.

Ân Tịch gật đầu đáp ứng, yên lặng xoay người, rời đi khỏi bệnh viện. Mấy giờ sau, sau khi xác định được Trữ Hạ đã thoát khỏi nguy hiểm, Ân Tịch rốt cục thở dài nhẹ nhõm một hơi.

Vừa mới ngây ngốc được một lúc, Hạ Vũ lại nói cho cô, Trữ Hạ không có gặp ai, cái gì cũng không ăn, hoàn toàn dựa vào thuốc thang mà duy trì, nếu cứ như vậy, thân thể của cô ta sẽ từ từ bị phá hủy, càng sợ hãi chính là, cô ta không có ý niệm muốn sống.

Hành vi này của Trữ Hạ, làm cho lòng cô rõ ràng, cô ta chính là muốn Ân Tịch hối hận, làm cho cô cả đời áy náy, cả đời không được an bình.

Ân Tịch nắm microphone nói với Hạ Vũ: "Mình muốn gặp Tiểu Ức, mẹ con cùng nhau sống một chỗ".

"Ý của cậu là?" Hạ Vũ mẫn cảm như vậy, Trữ Hạ ngày đó tìm đến Ân Tịch, cô biết khẳng định có vấn đề.

Trữ Hạ tự sát, càng thêm chứng thật suy đoán của cô.

"Rời khỏi thành phố F, lén lút đi, không để cho bất luận kẻ nào biết, về phần chuyện công ty, hết thảy nhờ cậu ". Ân Tịch khó xử nói. . .

"Cậu thật sự đã nghĩ kỹ sao? Nhất định phải làm như vậy sao?"

"Đây là đường lui duy nhất của mình".

"Được, vậy mình đưa cậu đi, cũng lâu rồi mình không có gặp Tiểu Ức. Mình cam đoan, nơi Tiểu Ức ở sẽ không có ai biết, bên anh trai của mình, mình sẽ xử lý tốt". Hạ Vũ ở bên kia điện thoại nói.

"Cám ơn cậu!"

"Vậy tối ngày mai chúng ta sẽ lên máy bay".

"Được, ngày mai mình sẽ đi công ty một chuyến, thu xếp một ít chuyện này kia, đến lúc đó cậu giả vờ theo mình đi ra ngoài có việc là được". Ân Tịch nghĩ đến ca khúc của Trữ Dịch còn để ở công ty, cô nhất định phải mang đi.

"Mình biết, yên tâm đi!"

Bóng đêm đã chậm rãi bao phủ thành phố F, đèn neon dần dần chiếu sáng cả thành phố.

Tề Tư Mục sau một ngày mệt nhọc, lái xe không có mục đích đi trên đường, tất cả phẫn nộ chỉ có thể đặt ở trong lòng, không chỗ nào để phát hỏa.

Thế cục hiện tại làm cho ả từ từ nhận thức được, công ty hiện tại đang nhằm vào ả, người trong công ty cũng đag chê cười ả, chờ ngày ả ngã xuống.

Nhưng Tề Tư Mục ả là ai, ả tuyệt đối sẽ không quỵ ngã, ả phải đứng lên từng bước từng bước làm cho


Snack's 1967