Insane
Người Mới Tức Giận

Người Mới Tức Giận

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325680

Bình chọn: 7.00/10/568 lượt.

ật sợ rất sợ….”

“Càng sợ, càng phải nói, nếu không Trương Cảnh Trí được xem là gì?” Lưu Ly hung hăng vỗ mạnh xuống vài cô.

“Tớ không phải không nói, chỉ là tạm thời không nói, tìm được thời cơ thích hợp….”

“Thái Niễu coi như cậu xong rồi, nếu không phải do trận mưa kia cậu có thừa nhận cậu thích hắn không, chờ cậu tìm được cơ hội, tám trăm năm nữa đi.”

Lưu Ly không khách khítâm một nhát vào lòng, Thái Niểu bộ mặt ảo nảo quẫn bách, “Vậy cậu nói xem tớ nên làm gì bây giờ?”

“Trước tiên cậu nên xin lỗi, sau đó cùng người nhà nói rõ. Tiểu Điểu, có một số việc lui cũng chết mà tiến cũng chết, còn không bằng chết sớm siêu sinh sớm vậy mới cảm thấy nhẹ nhàn.

Thái Niểu thở dài, trên mặt cơ hồ nổi lên hai chữ phiền não. Buổi chiều, Thái Niễu có chút buồn bực bị mắng vì lấy nhầm tài liệu, Thái Niểu phiền nào nghĩ có nên đưa tài liệu cho thư ký đưa đến phòng viện trưởng hay không, Hoạt Tích Niên vừa nhìn thấy, lập tức nói mình muốn gặp cha hắn có chút chuyện thuận tiện đem tài liệu về. Một mặc cố kị phó thị trưởng Trương, một mặc là con của viện trưởng, nên chị Trần dù trong lòng tức giận lấm nhưng cũng không dám nói nặng, cũng chỉ có thể thở dào trở lại chỗ ngồi.

Hoạt Tích Niên cầm tài liệu đặt trên bàn Thái Niểu, “Nhớ ký là tốt rồi.”

Thái Niểu ngửa đầu nhìn hắn, biết hắn căn bản không có chuyện gì cần tìm cha hắn là vì mình mà đi một chuyến, “Cám ơn.”

“Rốt cuộc cũng chịu nói chuyện với tôi rồi.” Hoạt Tích Niên cười cười nói, thấy Cô cứ buồn buồn cúi đầu, hỏi: “Tiểu Điểu, có phải có chuyện gì không?”

“Không có việc gì cả.”

Hoạt Tích Niên biết cô còn giận mình, giơ tay lên muốn sờ đầu cô, lúc sắp chạm được thì thu hồi lại, “Cô không phài nói không có chuyện gì là được, có chuyện gì cần cứ nói tôi sẽ giúp, đừng có gạt tôi, Tiểu Điểu, đừng vì tức giận, mà buồn bực, cứ coi như cô không thích tôi, thì chúng ta vẫn là bằng hữu.”

Hắn đã nói đến nước này rồi, Thái Niễu vẫn còn buồn bực nữa thì hẹp hòi quá, nặn ra một nụ cười nhạt, “Thật sự là không có chuyện gì, cám ơn đã quan tâm.” Nói xong, liền cầm bút ký rồi đưa đi.

Đưa xong tài liệu vừa đúng lúc sắp đến giờ tan việc, Thái Niểu nhìn ra bên ngoài một chút, lấy điện thoại di động ra khỏi phòng làm việc gọi cho Trương CẢnh Trí.

Điện thoại rất nhanh liền có người nhắc máy, chỉ là Trương Cảnh Trí không giống như mọi lần chỉ là nhận, “Tiểu Điểu có chuyện gì?” rồi không nói tiếng nào nữa.

Bên kia trầm mặc hồi lâu, Thái Niểu thử hỏi, “Cậu út?”

“Nói.” Thanh âm trầm thấp, Thái Niểu có thể nghĩ đến hắn đang ngồi trên bàn làm việc khuôn mặt lạnh lẽo nói.

“Anh còn giận?”

“Không có.”

Thái Niểu oán thầm, giọng điệu này rõ rang là có mà. “Cái đó, anh có phải hay không đang

bận, em…”

“Nói vào điểm chính.” Thanh âm Trương Cảnh Trí trầm xuống một chút.

Thái Niệu cổ rụt lại, lập tức nói: “Em muốn nói thàng sau là sinh nhật của cha em, anh có thể hay không sắp xếp một ngày cùng em về nhà.”

Bên kia trầm mặc mấy giây, sau đó truyền đến tiếng nói rất kiên định, “Có.”

“Em không còn việc gì nữa, anh bận việc gì thì cứ xử lý đi nha.” Thái Niểu nói xong cũng không đợi hắn nói, lập tức cúp máy. Sờ sờ mặt mình, nóng rất nóng. Nhưng khóe miệng cũng không tự giác mà nở một nụ cười quyến rũ.

Mà cái người đang ngồi làm việc kia một ngày nay tính khí thất thường, sau khi Thái Niểu tắt máy khuôn mặt liền tươi hẳn lên, trưởng phòng Lý đợi hắn ký tên khó hiểu nhìn hắn, sau khi ký xong, liền quay người xem bí thư Bạch, nhưng vừa xoay qua thì thấy hắn nở nụ cười quái dị nhìn mình.

Trưởng phòng Lý chờ Trương Cảnh Trí ký xong văn kiện liền ra khỏi phòng, bắt đầu suy nghĩ rốt cuộc là ai điện má ma lực lại lớn như vậy. Nghe giọng điệu lại không giống người nhà, người làm thì cuộc đối thoại có chút kỳ quái. Rốt cuộc là người nào?

Bạch Kỳ Trấn nhìn đám người ra khỏi phóng, nhìn tài liệu cũng không ngẩng đầu hỏi, “Điện thoại của Tiểu Điểu?”

Trương Cảnh Trí không nói, cầm lịch lên, nói: “Tháng sau ngày 25,26 sắp xếp cho tôi nghĩ phép.”

“Có chuyện gì sao?” Bạch Kỳ Trấn ngẩng đầu lên nhìn hắn.

“Sinh nhật cha Tiểu Điểu.” Mặc dù thanh âm của Trương Cảnh Trí rất bình thương, nhưng Bạch Kỳ Trấn lại cảm thấy hắn có chút vui vẻ.

Cười một tiếng, khó trách nhanh như vậy liền vui, thì ra là muốn đi gặp cha Tiểu Điểu. “Có muốn tôi chuẩn bị quà tặng không?”

“Cha Tiểu Điểu thích uống trà.” Trương Cảnh Trí nhắc nhở.

Bạch Kỳ Trấn lấy ra cuốn sổ nhỏ ghi lại, :Tôi biết rồi, sẽ chuẩn bị xong.”

Phó thị trưởng Trương thật khó chịu nha! (Tác giả cám thán!) Mấy ngày nay Trương Cảnh Trí rất bận, bắt đầu từ thứ tư đã liên tiếp hai ngày không có về nhà, Thái Niểu gọi cho hắn nhưng trả lời là một giọng nói dịu dàng: “Thuê bao quý khách gọi hiện không lien lạc được hoặc đã khóa máy…..”

Thái Niểu tắt máy, gọi cho Lưu Ly mới biết hai ngày nay Bạch Kỳ Trấn cũng không có tin tức.

“Thái Niểu, đừng gọi, hai người họ đi chung với nhau nhất định không có chuyện gì, kiên nhẫn chờ.” Lưu Ly tựa hồ cũng không lo lắng, nhưng Thái Niểu thì không an tâm, ăn không ngon ngủ không yên lại qua them hai ngày nữa mới nhận được đi