, “Anh về rồi.”
“Sao lại ngủ trên sofa, đi vào phòng ngủ.” Trương Cảnh Trí kéo cô đứng lên.
Thái Niểu ngửa đầu nhìn ra ngoài xem, đã hơn mười hai giờ rồi. “Trong nồi có hầm canh giò heo đó.”
“Hôm nay không muốn uống.” Trương Cảnh Trí vỗ vỗ bụng, “Uống nữa không tốt lấm.”
Lúc này Thái Niểu mới phát hiện mặt hắn rất đỏ, cổ cũng đỏ, “Anh uống rượu.” Trên người còn thoảng thoảng mùi rượu còn có….mùi nước hoa. Thái Niểu nhíu mày, nhớ tới lời của Lưu Ly.
“Đây chỉ là xã giao, làm gì nhìn anh như vậy?” Nhìn thấy ánh mắt kỳ quái của Thái Niểu, Trương Cảnh Trí đến gần cô, “Sợ anh uống nhiều quá làm ra chuyện gì quá giới hạn sao?”
Thái Niểu theo bản năng lùi ra sau, ai ngờ lúc thức dậy ngồi lên ghế sofa liền té xuống đất, thân thể liền nằm xuống, Trương Cảnh Trí bị cô đẩy một cái, cả người thuận theo liền đè ở trên người Thái Niểu.
Cả hai té xuống đất, bốn mắt nhìn nhau, hai người cũng có thể cảm nhận được nhịp tim của đối phương, tư thế muốn có bao nhiêu mập mờ liền là có bấy nhiêu. Đầu Trương Cảnh Trí càng ngày càng thấp, lúc chuẩn bị hôn cô, Thái Niểu liền quay đầu đi, nụ hôn của hắn rơi xuống mặt cô.
Trương Cảnh Trí chóng tay lên nhìn cô, mặt cô hồng hồng, ánh mắt hoảng loạn, “Tiểu Điểu, em sợ cái gì?”
“Em, em không có.”
Hắn điểm chóp mũi cô một cái, “Nhìn em rất khẩn trương đừng nói dối anh, trả lời em sợ cái gì?”
Thái Niểu im lặng không nói.
Trương Cảnh Trí cũng không làm khó cô, ngồi dậy kéo cô đứng lên, “Tiểu Điểu, nếu như có gì thắc mắc , nhất định phải hỏi anh, anh nói mới là thật, những người khác nói gì cũng không được tin.”
Thái Niểu nhìn hắn.
Trương Cảnh Trí tiến tới, hôn cô một cái, “Đồng ý với anh.”
“Ừ.” Cô gật đầu, khóe miệng giật giật. “Nhanh đi tắm rồi ngủ đi, ngày mai còn phải đi làm.”
Trương Cảnh Trí đích thật là rất mệt, cũng không nói gì nữa vào phòng ngủ, giải quyết xong chuyện này nhất định sẽ cùng Thái Niểu nói chuyện.
Hôm này hắn phải tiếp cha của bạn, đều là vãn bối, Xã giao so với công việc còn mệt mõi hơn. Cùng với mấy lão già kia nói chuyện, lại uống không ít rượu, không biết là người nào gọi tới mấy hầu gái, một thân đầy mùi nước hoa đến bên cạnh hắn. Hắn đối với phụ nữ yêu cầu cũng không cao, nhưng có một điểm nhất định phải sạch sẽ, loại nữ nhân nước hoa đầy mình phấn son đầy mặc này hắn không bao giờ đụng đến, cái loại thích sạch của hắn đã từng bị Bạch Kỳ Trấn cười nhạo.
Không thể không nói một chút, hôm nay nhìn những hầu gái kia, trong đầu Trương Cảnh Trí đề là hình ảnh sạch sẽ, mặt sáng bóng của Thái Niểu. Lại không biết sát vách Thái Niểu cứ suy nghĩ đến mùi nước hoa trên người hắn, suốt đêm không ngủ.
Sáng hôm sau Thái Niểu nói với Trương Cảnh Trí muốn dọn đến chỗ Lưu Ly, Trương Cảnh Trí nhíu mày nhìn cô, “Ở đây không tốt sao?”
“Không phải là không tốt, mà là bị người nhà biết liền chết chắc.” Cô một bộ dáng sợ sệt nói.
“Ba em trước sau gì cũng biết quan hệ của chúng ta.” Trương Cản Trí bỏ đũa xuống nhìn cô, hắn không phải đùa giỡn với tình yêu của Thái Niểu, cho nên chuyện của hai người sớm muộn gì người trong nhà cũng biết.
Nghe hắn nói Thái Niểu chột dạ.
Trương Cảnh Trívừa nhìn liền đoán được cô có tính nói cho người nhà biết, làm hắn có chút không vui, sắc mặt trầm xuống. Đúng lúc này tài xế đến cửa, Trương Cảnh Trí đứng lên, “Khoan hãy dời, chờ qua tuần này lại nói, anh muốn bàn trước với em.”
Thái Niểu nhìn bóng lưng hắn rời đi, cắn cắn môi, cho đến khi không còn thấy nữa, cô mới im lặng dọn dẹp bàn ăn.
Đến đơn vị, Hoạt Tích Niên lập tức cười hì hì đến gần Thái Niểu, Thái Niểu căn bản cũng không nhìn hắn, từ sau việc kia trừ phi công việc cần, nếu không Thái Niểu nhất định sẽ không nói chuyện với hắn, không cùng hắn trao đổi, thậm trí nhìn cũng không nhìn hắn một cái, hắn muốn nói gì làm gì là chuyện của hắn.
Bởi vì buổi sáng đã không vui, Thái Niểu có chút ngơ ngẩn, buổi trưa Thái Niểu cùng ăn cơm với Lưu Ly cũng mất hồn mất vía, “Cậu đụng quỷ, tớ gọi cậu mấy lần mà cũng không nghe.”
“A, cậu gọi tớ có chuyện gì?”
Lưu Ly nhìn cô thất hồn lạc phách, “Cậu và người kia cãi nhau?”
Cái đó được xem là gây gổ không? Thái Niểu cũng có cùng hắn nói nhiều, cô nói xong cũng không thấy nói liền tức giận bỏ đi. Cái này so với gây gổ càng hỏng bét, “Giống như, đại khái , có thể là tớ chọc hắn giận rồi.”
Cái gì mà giống như, có thể, đại khái! “Vì chuyện dời di9?”
“Một phần thôi.” Thái Niểu không vui nói.
Lưu Ly vỗ lên vai cô, “Tiểu thư, cậu có thể cho tớ hỏi một câu, mau nói sao cậu lại chọc giận Trương Cảnh Trí?”
Thái Niểu kể lại chuyện buổi sáng, Lưu Ly vừa nghe, tức giận bật cười, đừng nói Trương Cảnh Trí vì chuyện này tức giận, đổi lại là người bình thường cũng không chịu nổi bạn gái mình không dám đem mình giới thiệu cho người nhà! Muốn giấu được xem là gì, tình nhân sao? Cô thật khâm phục, “Tiểu Điểu, cậu thật lợi hại.”
“Tớ không phải là không muốn nói, mà là….ai, cậu cũng biết tính của cha tớ, từ nhỏ tới lớn, tớ theo em tớ đi học, tuyệt đối không thể có một chút lien quan nào tới Trương gia, nếu như cha tớ biết tớ và cậu út ở chung một chỗ, tớ th