ời cong cong lên, chính là một dạng, hiện giờ mặc dù cười, nhưng khác trước rồi, càng làm cho người khác có cảm giác gần gũi.
Đúng là ma lực của ái tình mà.
cô rất chú ý xưng hô, nếu có người ngoài hoặc người lớn ở đây, cô sẽ gọi anh là lão công, thời điểm chỉ có hai người cô mới kêu anh “Cậu út”, mà anh dường như cũng rất thích kiểu gọi “Cậu út” này, nhất là vào thời điểm đó càng thêm tình ý.
Hai người cũng cảm thấy không có vấn đề, nhưng tiếng “Cậu út” này thì lại có vấn đề.
Cạnh tranh chức thị trường bắt đầu diễn ra, lúc này đây anh là tình thế bắt buộc, ngay lúc này đã có người giở trò.
Bạch Kỳ Trấn đem tờ báo đặt trước mặt anh, lúc này mặt anh rất khó chịu, “Lãnh đạo, đây là ngấm ngầm muốn hại ngài, người sáng suốt cũng biết anh ta đang nói đến ai.”
Anh cầm tờ báo lên, tất cả đều phát tin tức. Chiếm một phần ba bài báo, hơn nữa rất bắt mắt: cha nuôi là gì, cậu út mới là núi dựa.
Bài báo mặc dù nói là nhân viên chính phủ, nhưng tất cả mũi nhọn đều nhằm vào anh, mà trong đó nói người bị anh bao nuôi, là cháu gái, dĩ nhiên chính là Thái Niểu: “Đây chính là vu khống”, anh lạnh mặt.
“Lãnh đạo nên xử trí thế nào?” Bạch Kỳ Trấn hỏi ý kiến anh.
Có thể xử trí thế nào, không có chỉ mặt gọi tên không thể kiện cáo bọn họ, nếu hiện giờ làm ra chút ít chuyện thì phóng viên sẽ ùn ùn kéo đến, đến lúc đó chỉ sợ xử lý không tốt. “Xử lý lạnh”.
“Nhưng…”, Bạch Kỳ Trấn muốn nói gì thì điện thoại trong phòng liền vang lên.
Anh liền nhận, thị trưởng thành phố gọi, kêu anh đến phòng làm việc một chuyến, anh không dám trì hoãn, sau đó kêu Bạch Kỳ Trấn chờ anh chút.
“Lãnh đạo, tìm tôi có việc sao?”
“Lúc trước chủ bút báo Cảnh Giang Chiều có nói với tôi, muốn viết bài báo về gia đình của nhân viên thị chính, khi đó cậu còn chưa cưới, nên không thích hợp. hiện tại cậu cũng đã kết hôn, mà lại mới kết hôn, tiếp nhận cuộc phỏng vấn này sẽ tăng hình tượng trong lòng người dân. Tôi đã kêu chủ bút Lý liên lạc với cậu, cậu thu xếp thời gian, tiếp nhận phỏng vấn đi.”
Lúc này tiếp nhận phỏng vấn, mà còn là báo Cảnh Giang Chiều, không thể nghi ngờ đây chính là kích bác bài báo sáng nay, “Cám ơn lãnh đạo”.
Thị trưởng cười một tiếng, khoát khoát tay “đi mau lên.”
Xác định được thời gian phỏng vấn, anh liền gọi điện cho cô, cô nghe phỏng vấn kinh ngạc không thôi.
“Nhưng…”
“không có nhưng nhị gì cả, em suy nghĩ một chút về việc nghỉ việc đi.”
“Em đã nói với trưởng phòng rồi, làm xong tháng này là nghỉ.” Bài báo liền đăng tin, cô ở học viện cảm thấy không thể để tình trạng này kéo dài được nữa.
Anh rất hài lòng, hai người không coi ai ra gì nhìn nhau cười. Bạch Kỳ Trấn nổi da gà. Bạch Kỳ Trấn thu thập xong tài liệu liền đi theo, anh ta nghĩ thầm: “Thôi đi, ở nhà tôi cũng có vợ hiền a, vợ nhà tôi còn có bảo bối trong bụng, anh có sao”. Báo Cảnh giang phát hành buổi chiều rất coi trọng cuộc phỏng vấn này, chủ bút tự mình đi phỏng vấn, địa điểm là tại nhà Trương Cảnh Trí. Lý Giang dẫn theo hai người trợ lý vào nhà, bọn họ nhìn cách trang trí trong nhà anh đều cười ra tiếng.
Trong nhà những thứ cần được lắp đặt hay sữa chửa đều không làm, mà thay vào đó là lắp đặt và sữa chửa những thứ không cần thiết đối với nơi ở của một người đàn ông, đây đều là do cô trước khi kết hôn đã cho sửa lại. Trong nhà từ rèm cửa đến ghế salon cùng khăn trải bàn tất cả đều được đổi thành màu sắc tươi sáng. Trên ghế salon còn đặt con thỏ bông màu hồng.
Phòng này nếu không nói là nhà của phó thị trưởng, người ta sẽ nghĩ là nhà của cô gái nào đó, anh cũng nhìn ra được ý nghĩa nụ cười của phóng viên trong đó, anh nắm tay cô, mỉm cười nói: “Vợ tôi tuổi còn nhỏ, nên tính tình còn giống con nít’’.
Lý Giang bắt tay: “Phó thị trưởng Trương, bà Trương, cô khỏe chứ, cô rất đẹp”.
Cô hơi cuối đầu, dường như hơi thẹn thùng. Anh biết cô khẩn trương, liền nắm bả vai cô thật chặt để động viên cô.
“Mời mọi người vào nhà”.
Ba người ngồi ở trên ghế salon ở phòng khách, hai vị trợ lý, một phụ trách chụp hình, một phụ trách ánh sáng. Sau khi mọi người sắp xếp xong, Lý Giang liền đặt câu hỏi đầu tiên là về tình yêu của hai người.
Anh hằng giọng mở miệng trả lởi, anh đã sớm suy nghĩ câu trả lời, nên không cần suy nghĩ thêm nữa. “Thật ra thì đúng là tôi nhìn em ấy lớn lên, lúc nhỏ chúng tôi thường hay gặp mặt, tốt nghiệp xong vì công việc nên không có ở nhà, mới bắt đầu nảy sinh tình cảm là cách đây một năm trước, vì công việc nên mới gặp lại nhau, tiểu nha đầu này lúc đó đang bị thất tình”, anh cười cười, dường như không biết xấu hổ, “Tôi nhân lúc cô ấy đang yếu đuối mà xen vào”.
Lý Giang nghe vậy cũng cười: “Có thể nhìn thấy rõ là phó thị trưởng Trương rất cưng chiều vợ mình”.
“Đương nhiên là phải cưng chiều, cô ấy tuổi còn nhỏ, tôi coi cô ấy như con gái mà cưng chiều, cũng coi cô ấy là vợ mà cưng chiều”, anh nắm tay cô, nói xong lời này, nghiêng mặt nhìn cô một cái, bộ dáng thâm tình, là người đứng nhìn cũng thấy cảm động.
Lý Giang phỏng vấn qua không ít cặp vợ chồng, nghề nghiệp của ông đã duyệt qua rất nhiều người, thiệt hay giả đều cò thể nhìn ra, mới đầu nh