o mẹ biết chuyện mình mang thai ngoài ý muốn.
Chuyện làm sao càng ngày càng phức tạp như vậy chứ ? Thiếu Gia thế nhưng thật là ‘Thiếu Gia’, thiếu gia Cận Cương, trước kia mẹ là quản gia kiêm đầu bếp nữ tại nhà của anh ta. Nhưng hôm nay con gái của đầu bếp lại mang thai con của thiếu gia…
Trời ạ ! Nếu mẹ biết chuyện này chắc chắn sẽ giận ngất đi mất. Chuyện này nên làm thế nào mới tốt đây ?
Cô vô lực thở dài cúi đầu nhìn cái bụng phẳng của mình. Thật ra bây giờ phá thai vẫn còn kịp, bởi vì cô mang thai vẫn chưa tới ba tháng, hơn nữa chuyện này trừ cô ra không có người thứ hai biết, không có ai biết cô từng có ý nghĩ phá bỏ đứa con của mình, trừ chính cô ra…
Không được ! Cô không làm được, thật không làm được.
Nhưng là không phá thai thì cô biết làm gì bây giờ ? Giấy gói không được lửa, bụng của cô sẽ ngày một to ra, đến lúc đó muốn dấu diếm cũng không được nữa.
Trừ lần đó ra, cô thông suốt đột nhiên nghĩ đến mình mới bước chân vào xã hội không lâu, trên người căn bản không dư tiền để nuôi con. Lúc trước tại sao cô không nghĩ đến vấn đề thực tế này, chưa gì đã tự quyết định nuôi đứa trẻ này chứ ? Cô rốt cuộc ngây thơ hay là ngu xuẩn đây ?
Trong nhà rất an tĩnh. Huệ Quân còn ngủ hay là chưa về ? Đáp án tám phần là câu sau. Nhưng dù cho Huệ Quân có ở nhà, cô có dũng khí nói chuyện mình mang thai ra sao ?
Rất muốn có người nghe cô ngồi nói chuyện, cho cô một chút ý kiến.
Bạch Nghiên Lý đột nhiên ngẩng đầu lên, cô đột nhiên nghĩ đến một nơi rất tốt, nơi đó có người có thể nghe cô ngồi nói hết.
Chương 4.2 :
“Leng keng keng keng”
Chuông gió trên cửa quán cà phê Hạnh Phúc vang lên chứng tỏ có người vào quán, bất quá nơi này chỉ còn hơn nửa tiếng nữa là đến thời gian đóng cửa, thật đúng là làm người ta hết kinh ngạc.
“Xin lỗi, chúng tôi muốn đóng cửa” Thiệu Giác tới đón lão bà tan việc không cần suy nghĩ đối với khách nói.
Bạch Nghiên Lý dừng bước lại, nhất thời cứng người ở trước cửa, cô hoàn toàn đã quên vấn đề thời gian, chỉ là muốn có người nghe cô tâm sự nên đã vội vàng tới.
“Lão công” Đoạn Hựu Lăng không đồng ý sờ nhẹ một chút cánh tay chồng mình, sau đó quay đầu mỉm cười với khách đang đứng trước cửa “Xin chào quý khách”
“Chúng ta muốn đóng cửa” Anh cau mày nói với lão bà
Lão bà của anh quá tốt, nói chuyện đến quá…, rõ ràng là bà chủ của quán, nhưng vốn muốn thuận tiện liền đem chính mình ra lao động, cũng làm liên lụy đến anh một lão công đáng thương đi làm về luôn không tìm thấy vợ, còn phải chạy đến quán đón bà chủ có trách nhiệm này về.
“Thời gian đóng cửa còn hai mươi phút nữa” Đoạn Hựu Lăng mỉm cười làm nũng với lão công.
“Anh muốn đem quán cho thuê hoặc bán cho người khác” Anh quẳng xuống một câu nói.
“Anh không thể” Cô mỉm cười kiễng chân lên hôn anh.
Ai, chẳng qua là nhẹ nhàng hôn lại làm anh bại như núi đổ, hoàn toàn không có biện pháp nắm được cô a.
“Nhất định hai mươi phút, hai mươi phút sau chúng ta đóng cửa” Anh không chớp mắt nhìn lão bà nói, nhưng là cũng cố ý nói to một chút cho người khách đó nghe.
Đoạn Hựu Lăng cười cười không để ý đến anh, tự mình bâng ly nước chanh đến cho vị khách một tháng mới tới quán hai ba lần, mỗi lần chỉ yên tĩnh ngồi xem tạp chí, ngồi hai tiếng uống nước trái cây xong sẽ mỉm cười thỏa mãn rời đi.
Thật ra thì trong quán làm ăn rất tốt, khách đến rồi đi, trừ khi cùng cô nói chuyện nếu không cô cũng không nhớ nổi thói quen hay gương mặt của khách. Nhưng là trên người cô bé này có một loại thanh tân điềm tĩnh, không nhiễm mùi vị bụi bặm, làm cho cô rất khó không chú ý tới cô bé, chẳng qua tối nay cô bé có chút gì đó không giống ngày thường.
“Lần đầu tiên thấy em tới quán không phải nhằm ngày nghỉ” Hựu Lăng mỉm cười châm nước.
“Bà chủ nhận ra em ?”
“Em một tháng tới đây chỉ hai ba lần không phải sao ?”
“Ân”
“Nghĩ uống cái gì ? Vẫn là như ngày thường sao ?”
Bạch Nghiên Lý vốn định gật đầu, nhưng nghĩ lại uống cà phê có ảnh hưởng đến thai nhi không ?
“Em mang thai” Cô rất tự nhiên nói ra.
“Vậy đừng uống cà phê, uống sữa tươi nóng cho tốt được không ?” Đoạn Hựu Lăng đề nghị.
Bạch Nghiên Lý gật đầu, nhìn Hựu Lăng quay đầu nói cho người phục vụ mang đồ uống đến.
“Thật xin lỗi, quán đã muốn đóng cửa mà em còn chạy đến” Cô cúi đầu nhỏ giọng xin lỗi.
“Đây chính là nghề phục vụ không phải sao ?” Đoạn Hựu Lăng không thèm để ý mỉm cười nói “Có thể hỏi em một chuyện không ?”
Bạch Nghiên Lý ngẩng đầu nhìn Hựu Lăng.
“Chị cảm giác em còn rất nhỏ tuổi, em mấy tuổi rồi ?”
“Hai mươi ba”
“Chị đoán cũng không sai lắm, quả nhiên rất nhỏ. Bất quá nói thật nha, chị năm đó mang thai cũng chỉ mới hai mươi hai tuổi mà thôi, còn nhỏ tuổi hơn em nữa”
Bạch Nghiên Lý kinh ngạc xanh đại hai mắt.
“Thật bất ngờ ? Em chưa từng thấy con chị sao ? Cũng đã học tiểu học năm thứ hai” Đoạn Hựu Lăng mỉm cười nói.
“Em không biết chị chủ lại kết hôn sớm như vậy”
“Hai mươi bảy tuổi kết hôn là sớm nữa sao ?”
Bạch Nghiên Lý len lén nhìn Hựu Lăng, cũng len lén nhìn về nam nhân đang đứng ở quầy ba thay lão bà tính tiền kia. Cho tới bây giờ cô không biết có chuyện như vậy, b
