i càng không cho phép bất cứ
ai tiết lộ cho anh biết bằng bất kỳ hình thức nào, bởi vì bà biết rõ ở
nước Pháp học khó khăn thế nào, phải vượt qua trở ngại về ngôn ngữ, phải làm công bên ngoài để trả giá nghỉ trọ cao và chi phí hàng ngày. Mà
quan trọng nhất là nước Pháp giáo dục rất nghiêm khắc, nếu muốn thuận
lợi lấy được bằng Thạc sĩ, còn khó khăn gấp bao nhiêu lần so với trong
nước, không khó tưởng tượng là tổn hao biết bao sức lực.
*
Lần này đến nhà Cố Chi, tất cả đối với cô mà nói, cũng coi như là quen việc dễ làm.
Cố Chi không nói thêm gì nữa, lấy trong ngăn tủ ôm chăn sạch sẽ ra trải
cho cô, nhìn đồng hồ, còn sớm nên anh hỏi cô: “Có muốn đọc sách hay lên
mạng không?”.
Cô đi vào phòng sách chọn sách, lần này phải thật cẩn thận, để tránh cầm nhầm một quyển tiếng Pháp nguyên bản, nhìn thấy là đầu óc choáng váng.
Cô nhanh chóng phát hiện ra trong phòng sách có một cái giá chuyên dùng để trưng bày đĩa phim. Thư Tình cảm thấy rất hứng thú nên đến gần xem,
đa số là phom nước ngoài, đương nhiên cũng không thiếu phim Trung Quốc
kinh điển.
Cố Chi đứng ở cửa, đang cầm nước nóng trong tay, mỉm cười hỏi cô: “Em muốn xem phim hả?”.
“Có thể không?”. Cô hơi kích động, “Nhưng mà em sợ thầy cùng máy tính để làm việc, xem ở phòng khách có ảnh hưởng đến thầy không?”.
Anh bật cười, “Thư Tình, nghỉ không có tiền lương, tội gì tôi phải tự ngược”.
Giúp cô tìm một bộ phim nước Anh không lâu lắm, hai người ngồi xem trong phòng khách.
Thư Tình sợ xem không hết, Cố Chi lại từ tốn nói một câu: “Không phải là định ở đây chăm Dư Trì Sâm mấy ngày sao? Năm tập không dài, mỗi ngày
xem một tập là được”.
Trong nháy mắt cô trầm mặc, cho đến bây giờ, người đàn ông này luôn tính toán tỉ mỉ như vậy sao? Trong thời gian người khác nói một câu, anh đã
suy tính đến nhiều phương diện, thật sự là quá cao lớn đồng thời cũng có một ít đáng sợ.
Thư Tình nhìn bộ phim, suy nghĩ lại không tập trung, rõ ràng thấy được,
chuyện vừa rồi của Cố Chi đã khiến cô chấn động, đến bây giờ vẫn chưa
hồi phục được.
Mở đầu có chút dài dòng trầm lặng, rốt cuộc cô không nhịn được hỏi anh:
“Vậy sau đó thì sao?.... Thầy có phải rất tự trách mình không?”.
.....
Trên màn hình, thân sĩ còn trẻ ôm con trai của mình, hôn bé một cái:
“Chỉ là cơn ác mộng mà thôi, ba sẽ thu thập giúp con, sau đó hãy nhắm
mắt ngủ”.
.....
Cố Chi trầm mặc chốc lát, giống như không thể làm gì mà cười lên: “Làm
sao tôi có thể không tự trách được? Nếu tôi sớm biết bà bệnh nặng như
vậy, làm sao có thể làm chuyện buồn cười là giấu giếm chuyện học bổng?”.
Trên màn hình, đứa bé an tĩnh trong tiếng hít thở, giọng nói của anh giống như đến một nơi xa xôi trong giấc mơ.
“Tôi đoạt mất kiêu ngạo và vui vẻ cuối cùng của bà, cho nên sau rất
nhiều ngày trong cuộc sống, tôi vẫn tưởng tượng đến những ngày trước khi bà lâm chung. Nhớ con trai, trở về những thời khắc thỏa mãn trước kia,
những mà quay đầu lại, con trai đã làm bà thất vọng rồi.....”.
Sau đó, cô không nhúc nhích nhìn chằm chằm vào ti vi, không dám nói nữa.
Đề tài như vậy quá nặng nề, cô cũng không biết an ủi thế nào, biện pháp
tốt nhất chính là không tiếp tục nói đề tài đó, dù sao không chừa một
mống, họa vô đơn chí thật đáng sợ.
Chiều nay, cô mơ hồ xem phim, trong đầu ngổn ngang, bất giác một tập đã xong rồi.
Nhìn thời gian cũng không còn sớm, Cố Chi bảo cô rửa mặt đi ngủ.
Sau khi sắp xếp tất cả, Thư Tình đi vào phòng khách, một chốc lát sau cô lại ra ngoài, đứng ở trong phòng khách nói với anh: “Thầy Cố, thật ra
thì thầy đã rất tuyệt rồi, em cảm thấy mẹ thầy trong đoạn thời gian cuối cùng của cuộc sống, nhất định rất kiêu ngạo về thầy, cho nên....”.
Cho nên cái gì đây?
Cho nên thầy đừng khó khăn quá, đừng tự trách quá?
Thật là kiểu cách!
Cô nghiêm túc suy nghĩ một chút, rốt cuộc nói ra một câu, “Cho nên... Ngủ ngon, have a good dream!”.
Cố Chi bật cười, sau đó gọi cô lại.
“Tôi kể chuyện này cho em, không phải để cho em an ủi tôi. Đã qua nhiều
năm như vậy, tôi không đến nỗi vẫn dừng lại trong trạng thái tự trách.
Chỉ là tôi muốn nói cho em biết, trên thế giới này có rất nhiều chuyện,
em nhìn thấy một mặt không đủ, mà nếu như vì một chút cảm xúc và kích
động mà làm chuyện quá khích, cho dù chỉ quá khích về từ ngữ, cũng có
thể mang đến cho em tổn thất mà em không kịp hối tiếc”.
Nụ cười của anh đơn giản mà ôn nhu: “Em còn nhỏ, đường vẫn còn rất dài.
Tôi hi vọng mỗi ngày em trôi qua thật phong phú mà vui vẻ, cách xa tất
cả hối hận và thất vọng”.
Trong một khắc đó, Thư Tình chợt muốn xông qua ôm lấy anh.
Nhưng cô sợ Cố Chi sẽ sợ hãi mắng cô là cầm thú, vì vậy yên lặng nhịn lại nỗi xúc động này.
Trước khi đi vào giấc mộng, cô thở dài thật thấp.
Người đàn ông như vậy, ai mà không thích? Sau khi ở lại thành phố A ngày thứ năm, xem xong tập cuối cùng của bộ phim “Đội liệt chi mạt” thì Thư Tình khóc.
Cố Chi cười hỏi cô: “Lúc Tietjens bị vợ phản bội, vùng vẫy đau khổ thì
em không khóc, khi đi tiền tuyến đánh giặc không biết sống chết em cũng
không khóc, bây giờ yên lành trở lại, cùng người mìn