về lớp vội, họ còn phải đi tìm thần tượng của mình. Bắt đầu những cô gái chen lấn xô đẩy, dồn trọng tâm về A1, đua nhau chụp hình, tặng quà cho Thiên Tứ, Thiên Tư, Đại Bảo và Ánh Linh, và đương nhiên năm nay không có mặt Đốc Long, mà thay vào đó là anh chàng Thiên Tử, vừa mới vào trường, đã có một lượng fan gấp mấy lần những chàng hotboy kia. May mà anh ta là cựu học sinh, chứ nếu là học sinh A1 thì chắc sẽ náo loạn cả trường lên mất. Nó không màng đến những cảnh tượng bát nháo đó nữa, mà rảo bước về lớp. Bất chợt nó bắt gặp Đông Nghi, một ánh mắt cô đơn đầy thương cảm…
***
Hai đứa đứng trên sân thượng, cả 2 cùng im lặng rất lâu và không biết sẽ mở lời như thế nào. Bỗng dưng nó thấy khóe mắt Đông Nghi bắt đầu ươn ướt, không thể kiềm được lòng mình, nó tiến lại gần và lấy tay gạt đi hàng nước mắt của con bạn. Và khi cánh tay đưa lên, Đông Nghi có thể nhìn thấy rõ chiếc vòng đã tặng sinh nhật Du Du. Tất cả đã thay lời nói, Đông NGhi nhìn con bạn, mà trong lòng cảm thấy thật xấu hổ…
-Tớ thừa nhận rằng tớ đã ganh tỵ với cậu. Tớ nghĩ rằng, tại sao trong Nhất Kim này, hai đứa có hoàn cảnh giống nhau, mà cậu lại được các hotboy Đại Bảo, Đốc Long để ý như vậy, và cho đến ngày hôm đó, tớ còn thấy rằng không chỉ có họ, mà còn có cả Thiên Tư đều hướng về cậu. Tớ chỉ muốn mọi người trong trường biết chuyện, và cậu sẽ giữ khoảng cách với bọn họ. Nhưng khi biết cậu bị bọn họ bắt đi, tớ đã rất lo lắng, và chạy ngay đi kiếm người giúp cậu. Tớ thật sự…
-Tớ hiểu tâm trạng của cậu. Con người sống luôn tồn tại lòng ganh tỵ, nhưng tùy thuộc vào mỗi người, thì có thể biến tính cách đó từ xấu thành tốt. Tớ cũng đã từng ganh tỵ với Ánh Linh về những gì cô ấy có, nhưng tớ đã thay đổi suy nghĩ đó thành mục tiêu để hướng tới. Và lần này, tớ cũng biến sự tức giận thành sự tha thứ, như vậy thì sẽ luôn có niềm vui phải không nào?
-Du Du cậu thật tốt…Tớ không xứng đáng…
-Tại sao lại nói như vậy? Cậu là người duy nhất nhớ tới sinh nhật của tớ, là người bạn duy nhất mà tớ cảm thấy vui khi gặp ở trường, và là người làm cho tớ buồn khi giận nhau, như vậy đủ để thấy người bạn như cậu quan trọng với tớ như thế nào. Bây giờ chúng ta hãy quên hết những chuyện đã qua, dẹp bỏ những kẻ hotboy kia và trở lại là người bạn thân như ban đầu nhé!
-Du Du…Thiên Tư thật sự thích cậu.
-Dù điều đó có đúng đi chăng nữa, mình….mình cũng chỉ…xem Thiên Tư là một người bạn, là một cậu chủ trong INNO Gia.
-Mình hứa với cậu là mình sẽ dùng sự đấu tranh chân chính để chinh phục trái tim cậu ấy.
-Đồ ngốc ạ, gì mà phải đấu tranh…
Lời nói của Du Du có chút gì đó ngập ngừng, và trong lòng có gì đó không dễ chịu. Có lẽ đây là cách tốt nhất để mà…
Hai đứa vui vẻ bước về phía lớp của mình. Bất chợt nó thấy Nobu đang đứng khoanh tay dựa vào tường trước cửa lớp.
-Nè, hai người bỏ tôi để nói chuyện riêng đó phải không?
-Đâu có, tụi này chỉ giải quyết một chút mâu thuẫn thôi.
-“Đi thôi!” Nobu hất đầu về phía trước.
-Đi đâu?
-Xem điểm thi của cuối kì trước.
-Trời ơi có rồi hả?
Vẻ mặt Du Du và cả Đông NGhi đều méo xệch, có thể nói kết quả đã lường trước, nên việc đi xem điểm là một cực hình. Nếu hạng bị rớt xa, như vậy thì còn mặt mũi nào nhìn mặt Thiên Tứ. Cả 2 miễn cưỡng bước đi theo sau Nobu đi về phía bảng điểm…
Lần này có thể nhìn rõ bảng điểm mà không cần chen lấn, vì có lẽ, mọi người đã xem hết cả rồi, chỉ có mỗi nó với Đông Nghi mải nói chuyện trên sân thượng nên không diện kiến cái bảng điểm sớm hơn. Tim nó đập liên hồi, chân tay run rẩy khi tìm kiếm tên mình trên bảng. Và không ngoài dự đoán, hạng của nó đã bị rớt thê thảm xuống tới 22. Đông Nghi cũng bị ảnh hưởng tâm lý trong giai đoạn đó, nên hạng của cậu ta cũng bị tuột xuống thứ 16. Nhưng như vậy cũng đủ chứng tỏ cậu ấy rất thông minh, vì trước khi thi cậu ấy đã nghỉ mấy ngày liền, và lại còn không ôn tập gì kịp. Nobu thì cũng không khá hơn, tụt hạng thê thảm. Còn Thiên Tư nữa, không hiểu cậu ta có bị ảnh hưởng bởi nó hay không mà hạng của cậu ta cũng rớt đến 31. Thế này thì làm sao nó ăn nói với lão phu nhân. Nó đứng buồn hiu, rồi thở dài quay sang ĐÔng NGhi, cậu ấy đang nhìn tấm bảng đầy lạ lùng, rồi đưa tay chỉ cho nó. Du Du đứng chết lặng và đầy sững sờ…nó không tin vào mắt mình nữa, khi mà cái tên Thiên Tứ được ghi ở vị trí thứ 15…
Phía xa xa từ gốc cây đại thụ của trường, Thiên Tử nhoẻn miệng cười, cậu ta đã xem bảng điểm, và dường như không mấy ngạc nhiên về sự thay đổi này, thậm chí, có lẽ cậu ta cũng biết được nguyên nhân của nó…
Du Du vừa đi vừa suy nghĩ, nhưng có suy nghĩ đến cách mấy cũng không thể tìm ra nguyên do nào làm cho Thiên Tứ tụt hạng như vậy. Nó không thể nào biết được nguyên nhân đó là do nó. (Các bạn xem lại chương 24 để hiểu nguyên nhân)
Cả 3 đứa thất thểu về lớp, tâm trạng buồn như nhau. Thế mới biết mâu thuẫn trong cuộc sống dễ làm cho con người đi xuống như thế nào. Đang lững thững bước đi, bất chợt cả 3 đứa bị xô lấn bới một đám thanh niên hối hả đi ngược chiều. Có cả những học sinh lớp 10, 11, 12. Bọn họ dường như đang tìm kiếm một ai nào đó. Mà phải rồi, năm n