ì lạ với con người lạ kì này. Anh ta giống hệt như một ông hoàng vậy, luôn có hầu gái kề cận để phục vụ riêng ư. Thật là phi lý.
-EM không ra “tuyển chọn” được không?
-Bà chủ có lệnh là ai cũng phải có mặt hết!
Nó thở dài một cái ngao ngán. Hèn chi các chị người làm khác trong nhà lại trang điểm và chau chút hơn, có lẽ là muốn lọt vào mắt của anh ta, và trở thành nữ hầu cận gì gì đó. Linh tính không yên, nó giật mình nhớ lại câu nói ẩn ý của anh ta vào đêm hôm qua, chẳng lẽ việc tuyển chọn đã có kết quả, anh ta sẽ chỉ định….không, không, nhất định không được…Du Du bắt đầu cảm thấy run sợ. Tại sao mọi rắc rối lại vây quanh nó như vậy?
Mọi người hầu nữ trong nhà đã tập trung đông đủ. Công nhận các chị trong nhà trang điểm lên nhìn xinh xắn vô cùng. Có thể đem ra so với các công chúa lớp nó cũng không kém gì. Chỉ có riêng nó và chị Uyển Thanh là bình thường như mọi ngày. Đại thiếu gia Thiên Tử đang ngồi giữa nhà, bên cạnh còn có bà chủ nữa. Xem ra việc này là vô cùng nghiêm túc, và theo như chị Uyển Thanh nói, đó còn là một truyền thống của INNO Gia nữa. Nhịp tim của nó bắt đầu loạn xạ, Thiên Tử đứng dậy và đi một vòng ngắm từng người. Hầu hết các chị người làm đều bẽn lẽn cười và cúi mặt xuống vì xấu hổ, riêng nó, cúi gằm mặt xuống vì sợ, vì run, mong rằng anh ta đừng dừng trước mặt nó, đừng chọn nó làm gì. Tiếng bước chân của THiên Tử cứ đủng đỉnh chậm rãi như muốn từ từ hành hạ tim nó vậy. Nó không dám ngước mặt lên, chỉ thấy bước chân cậu ta đang đi qua đi lại, mỗi lần cậu ta đi qua hướng khác, nó lại thở dài thoát nạn…
-Con đã chọn xong nữ hầu cận rồi.
-Tốt, ai vậy?
-Là cô gái này…nè!
Du DU thở dài một cái, cả người nhẹ nhõm vô cùng, khi thấy cậu ấy không đứng trước mặt nó. Lúc này nó mới thoải mái và ngẩng đầu lên để nhìn xem nhân vật nào được chọn. Bỗng dưng khuôn mặt nó tái sầm lại, khi mà tất cả mọi người đang nhìn nó, ánh mắt ganh tỵ của các chị người làm, ánh mắt của bà chủ, của quản gia Pix, vì hướng tay chỉ của Thiên Tử là đang nhằm vào nó….
Du DU đứng bất động, không nói lên lời, chẳng lẽ lại từ chối, nhưng nó không có quyền đó. Phải làm gì đây, nó không muốn liên quan gì đến cậu thiếu gia kì bí này, có ai không, cứu nó với….
-Không được!
Bỗng dưng có một tiếng nói đầy dứt khoát cắt ngang không khí căng thẳng lúc này. Dường như là vị cứu tinh mà nó mong đợi đã đến, Mọi người hướng mắt về phía giọng nói xen ngang đầy bất ngờ. Cả nó cũng phải ngước lên nhìn về phía cầu thang. Một người đang bước xuống với vẻ mặt rất lạnh lùng và đầy quyết liệt.
-Em nói gì vậy …Thiên Tứ? Tại sao lại không được nè?
Bà chủ dường như cũng không hiểu ý Thiên Tứ, bắt đầu đứng dậy, khoanh tay đứng đợi lời giải thích. Vừa lúc đó, từ phía cổng chính, một thanh niên mở cửa bước vào, và lần này, nhờ Thiên Tử, Du Du mới có thể nhận định được người vừa bước vào là Thiên Tư. Cậu ta vẻ mặt ngơ ngác, không biết đang xảy ra chuyện gì, nhưng rồi cũng muốn đứng tim, bước chân không thể nhích thêm chút nào, bởi lời nói của Thiên Tứ rất to và rõ ràng.
-Vì em đã chọn cô ấy là nữ hầu cận cho em.
Du Du cũng bất ngờ vì lời nói của Thiên Tứ. Cả bà chủ, người làm trong nhà, Thiên Tư cũng không biết Thiên Tứ nói vậy là ý gì. Tất cả đều đang im lặng nhìn nhau. Tại sao lại có sự tranh giành nữ hầu cận như vậy. NÓ không biết là nên cười hay là nên khóc lúc này. Nếu quả thật được lựa chọn làm nữ hầu cận cho ai, đương nhiên không cần suy nghĩ, nó sẽ chọn Thiên Tứ. Nhưng đằng này, không khí INNO Gia lại vô cùng ngột ngạt và khó xử, ánh mắt 3 anh em họ nhìn nhau vô cùng quyết liệt. Dường như có sự đấu tranh ngầm gì đó, mà nó không biết rằng nhân vật trung tâm là mình. Du Du vội vàng quay về phía Thiên Tử để xem phản ứng của anh ta thế nào. Và điều mà nó không tưởng lúc này, lại là một nụ cười bí hiểm quen thuộc.
Thiên Tử chỉ hơi bất ngờ vì sự xuất hiện và câu nói của Thiên Tứ, nhưng sau đó vẫn dửng dưng và nhởn nhơ bình thường, anh ta từ từ ngồi xuống ghế, chứ không căng thẳng như mọi người trong nhà.
- Tại sao lúc trước khi cho em chọn nữ hầu cận, em lại từ chối, và nói rằng không muốn tiếp tục cái truyền thống rắc rối này. Mà bây giờ…
- Bây giờ em đã thay đổi và muốn có một nữ hầu cận cho riêng mình.
- Mẹ à, giải quyết việc này ra sao đây, con sẽ không chọn người khác đâu!
Thiên Tử lại bắt đầu “nhõng nhẽo” với bà chủ. Du Du thật khó hiểu, tại sao là con trai cả trong gia đình, và nghe đâu là đứng đầu công ty ở bên nước ngoài, nhưng anh ta cư xử như một đứa trẻ như vậy. DU Du bắt đầu nín thở chờ đợi phán quyết của bà chủ. Ánh mắt của bà chủ đang nhìn nó đầy nghi vấn. Có lẽ bà đang thắc mắc tại sao 2 anh em lại giành nhau 1 nữ hầu cận như nó, và nó thật sự cũng muốn biết nguyên nhân tại sao.
- Thiên Tứ à, có lẽ lần này con nên theo anh THiên Tử, rồi khi anh con rời khỏi đây, DU DU sẽ trở thành người hầu cận của con.
Nói rồi bà chủ về phòng, không kịp để ai có ý kiến gì. Mọi người làm khác giải tán, vẻ mặt đầy thất vọng. Du DU đứng sững người vì quyết định đó. Đáng lẽ càng là em thì càng phải được thiên vị hơn, nhưng tại sa