ử sang một bên, chân gác lên chữ ngũ, rồi trong phút chốc vẻ mặt thay đổi hẳn, một luồng khí lạnh bao trùm lấy người Thiên Tử, vẻ mặt trở nên nghiêm túc lạ thường, và một giọng nói đầy khiêu chiến:
-Và giờ thì anh đã biết nguyên nhân rồi.
Không gian như đứng lại, ánh mắt đầy bất ngờ của Thiên Tư và Thiên Tứ đang dồn về Thiên Tử, chữ “nè” quen thuộc trong cách nói chuyện biến mất, để lộ ra một câu nói đầy ý đe dọa gì đó mà khó có thể miêu tả. Thiên Tử cầm ly trà lên uống, miệng nhếch mép một nụ cười đầy bí hiểm. “Có một chuyến du lịch thú vị rồi đây!”
***
Buổi sáng giật mình tỉnh dậy, Du DU chợt hốt hoảng khi thấy mình đã trễ giờ. CÓ lẽ còn do ảnh hưởng của mùa hè, nó cố gắng ngủ nướng…kết quả là bây giờ phải tất bật, chạy ngược chạy xuôi chuẩn bị. Nó vội vàng chào mọi người rồi hốt hoảng quên cái này, quên cái kia khiến cho ai nấy trong nhà đều bật cười. Bà Khaly và lão Ô cũng phải lắc đầu khi nhìn theo dáng nó chạy về phía cánh cổng cao cao: “Con bé này, có nó INNO thêm ồn ào,…và cũng thêm niềm vui nữa”
Du Du vừa vào cổng trường thì Lễ Khai Trường ở Nhất Kim cũng chính thức bắt đầu. Nó vội vã len vào hàng khối lớp 11 rồi tìm về phía lớp của mình, yên phận đứng phía cuối hàng để mọi người đừng chú ý. Nó ngáp một cái đầy mệt mỏi, kèm theo cái vươn vai nhè nhẹ… Khung hình chợt đứng lại, khi nó thấy gần bên dãy hàng của lớp nó bây giờ, Thiên Tư đang nhìn nó đầy …lạnh lùng. Cái miệng đang há hết cỡ, làm nó thấy xấu hổ vô cùng, nhanh chóng quay sang một bên ngậm miệng lại
-Xấu hổ quá đi mất, chắc là hắn ta có cái để trêu chọc rồi!
Du Du lầm bầm, từ từ hé quay sang xem phản ứng của Thiên Tư. Nhưng Du Du lấy làm lạ khi mà Thiên Tư vẫn đang hướng về phía trung tâm trường, và không để ý gì đến hành động thô kệch vừa rồi của nó. Nõ bĩu môi, và thầm nghĩ :”Chắc chắn cậu ta có âm mưu gì rồi, chứ đâu dễ dàng gì bỏ qua cơ hội bêu rếu mình như vậy”. Du Du cố gắng nhướn lên hàng trên để xem ĐÔng Nghi có mặt hay không, và nó thầm mừng khi thấy cô bạn đang xếp hàng ở phía đầu lớp, vậy là cô ấy đã ở lại Nhất Kim như đã hứa, không hiểu sao nó lại cảm thấy nhẹ lòng đến như vậy.
Từ phía trung tâm trường, sau những màn nghi lễ đón chào năm học mới. Hiệu trưởng trường đang phát biểu về những thành tích và những hoạt động trong năm qua, có lẽ hơi dài dòng văn tự, nên hầu hết mọi người đang nói chuyện riêng khá nhiều. Vẫn là những câu chuyện của thế giới thượng lưu, khoe những chiến lợi phẩm mà họ có được trong hè qua. Các cô gái thì hứng thú với những món phụ kiện đắt tiền, được mua từ nước ngoài. Du Du nhìn lại tay mình, nó vẫn còn đeo cái vòng Đông NGhi tặng, chiếc vòng nhìn vào có thể nói không có gì đắt giá, nhưng nó cảm thấy rất vui và rất đẹp. Du Du ngồi chống cằm suy nghĩ về người mới đến ở INNO, không biết chút nữa về nhà anh ta có gây khó dễ gì cho mình hay không.
Hiệu trưởng trường kết thúc bài diễn văn, mọi người lác đác vỗ tay, vì ít ai lắng nghe, họ chủ yếu muốn khoe khoang mùa hè của mình mà thôi. Nhưng bỗng chợt tất cả ồn ào hẳn lên, và tất cả đều hướng mắt nhìn về phía trung tâm trường. Những tiếng hô hét, ánh mắt “đắm đuối” như nhìn hotboy của các cô gái lại xuất hiện đồng loạt, y hệt như năm ngoái lần đầu tiên Du Du vào trường. Vì cũng tò mò xem hotboy nào vừa xuất hiện, mà có thể “đẩy lùi” cả 4 chàng trai A1 như vậy, Du Du nhướn người lên nhìn về phía trung tâm. Và xuất hiện trên khán đài bên cạnh thầy hiệu trưởng bây giờ, chính là tên nham nhở, INNO Thiên Tử…
-Giới thiệu với các em, một cựu học sinh rất xuất sắc trường ta, đã sớm thành công trong lĩnh vực kinh doanh bên nước ngoài, năm nay cậu ta về nước thăm nhà, và ghé sang trường để dự Lễ khai giảng, thật là vinh hạnh, hãy chào đón em… INNO Thiên Tử.
Thiên Tử bước lên trên bục đài trong tiếng hò reo của mọi người, đặc biệt là những cô gái khối lớp 10 mới vào trường.Thiên Tử đúng là có tố chất của một người nổi tiếng, anh ta y hệt một diễn viên xuất hiện trước công chúng vậy. Đưa tay ra vẫy mọi người, kèm theo nụ cười rất tươi, quả thật lúc này trông anh ta rất… thu hút. Nó nhớ lại lời chị Uyển Thanh, Thiên Tử là một cao thủ “dụ dỗ” con gái, cua đâu dính đó. Bằng chứng là bây giờ, anh ta đang phát biểu rất hay trước toàn trường, giọng nói ấm, pha kèm cách nói chuyện khá vui nhộn, và không quên cái chữ “nè” dứt câu rất lạ lùng, vậy mà những người khác lại cho đó là cách nói chuyện dễ thương có một không hai. Học sinh trong trường đang mê mệt vì Thiên Tử, nhưng không hiểu sao nó không thể nào ưa nổi, chắc có lẽ tại nó ám ảnh bởi nụ hôn lộ liễu của anh ta. Du Du ngồi xuống, không thèm chú ý đến phía trung tâm nữa. Nó chợt nhớ ra điều gì đó, rồi len lén nhìn sang phía A1, nó muốn xem phản ứng của Thiên Tư khi nhìn thấy anh trai mình được hâm mộ như thế nào, nhưng kì lạ thay, Thiên Tư đã không còn đứng trong hàng nữa, khắp dãy hàng A1 cũng không thấy, có lẽ cậu ta đã rời hàng từ lâu lắm rồi, một cảm giác rất lạ len lỏi trong lòng Du Du…
Buổi lễ khai giảng đã kết thúc, các học sinh được phép về lớp của mình, nhưng theo cảnh quen thuộc mọi năm, chưa ai là