Pair of Vintage Old School Fru
Ngoài Song Mưa Bay

Ngoài Song Mưa Bay

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 322340

Bình chọn: 8.00/10/234 lượt.

ều đòi hát.

Thiều vui vẻ:

- Chớ sao! Hát thật hay là khác. Anh đàn nhé.

- Thiều hát bản gì?

- Bản “Như Cánh Vạc Bay”.

Hoạt so dây. Thiều lim dim đôi mắt, môi tròn nụ cười, rồi cất giọng hát. Bàn

tay Hoạt thờ ơ trên giây đàn. Khuôn mặt Thiều thật đẹp, thật dễ thương, nhưng có

phải là dễ thương cho mình đâu? Hoạt mỉa mai nghĩ thầm.

“Nắng có còn hờn ghen môi em, mưa có còn buồn trong mắt trong. Từ lúc đưa em

về, là biết xa ngàn trùng… suối đón từng bàn chân em qua, lá hát từ bàn tay thơm

tho… lá khô vì đợi chờ, cũng như đời người mãi lênh đênh…”

Hoạt nói:

- Hôm nay Thiều hát hay quá.

- Thật không anh?

Hoạt gật đầu. Thiều chỉ tay ra cửa sổ:

- Hôm nay tạnh ráo, đẹp trời hả anh.

- Thiều thấy vậy sao?

- Dạ, Thiều thấy hôm nay yêu đời lắm.

Bàn tay Hoạt co lại để giữ cho cơ thể một thế quân bình.

- Anh thấy không, cây hồng cũng nở thêm bông, nó chúc vui Thiều đó!

- Thế à!

Thiều không để ý đến vẻ khác thường của Hoạt. Người con gái đang reo vui

trong một trạng thái tình cảm mới, và Hoạt là chứng nhân duy nhất.

Sau khi tập xong mấy bản cũ, Hoạt đứng lên ra về. Thiều phụng phịu:

- Anh Hoạt ở lại chút xíu nữa đi. Gì mà anh về sớm hoài. Anh ở lại nói chuyện

với Thiều đi.

Hoạt do dự:

- Có cần thiết không?

- Cũng không cần lắm. Nhưng Thiều không thích anh về.

Câu nói làm Hoạt xao xuyến, dù Hoạt biết là Thiều không nghĩ gì khi nói câu

đó. Con người lãng mạn trong Hoạt vẫn dễ tha thứ và dễ tự an ủi. Hoạt ngồi xuống

cạnh Thiều:

- Rồi, thì ở lại một chút.

Thiều nghiêng đầu cho mái tóc chảy mềm mại trên vai, một cử chỉ làm duyên của

người thiếu nữ bất hạnh. Hoạt lặng ngắm nhìn Thiều. Cả hai cùng im lặng nhưng

mỗi người cùng theo đuổi một ý nghĩ khác. Tuy Thiều không nói gì với Hoạt nhưng

Thiều cần Hoạt ngồi đó. Thiều đang sung sướng, và Thiều muốn có kẻ chia sẻ sự

sung sướng đó của mình dù Thiều không nói gì cả. Còn Hoạt, Hoạt mang tâm trạng

của một kẻ thua cuộc anh dũng đứng nhìn địch thủ nhận chiến thắng mà không làm

một phản ứng nào bất lợi cho hắn ta! Hoạt câm nín và che giấu cảm tình đối với

Thiều để giờ phút này, nhìn niềm vui đến với Thiều qua một kẻ khác… nhưng Hoạt

biết mình không thể làm gì khác hơn! Nếu còn muốn nhìn thấy Thiều, gần gũi

Thiều, Hoạt chỉ còn biết im lặng nhận chịu tất cả…

Đối với Thiều bây giờ, đời là những ngày tháng rất đẹp, ngồi bên cửa sổ chờ

thư Ngự. Nửa năm trời trôi qua với rất nhiều cánh thư từ nửa quả địa cầu bay về.

Đó là nguồn sống duy nhất cho Thiều. Ngự viết những lời thư thật đẹp : “…bây

giờ, đối với tôi, Sài Gòn trở nên địa danh hết sức lôi cuốn bởi vì ngoài tình

yêu quê hương, nơi đó còn có mẹ tôi, em gái và bạn nữa. Nhưng hơn thế nữa, nơi

đó có Thiều và lời thư thân quen. Tôi thèm về Sài Gòn…”, hay là : “…Nhiều lúc

tôi nghĩ giá như bây gờ mình đứng ở phi trường nhìn qua phòng đợi để thấy mẹ, em

gái và một người nữa chờ mình… có lẽ tôi sẽ hạnh phúc đến ngất ngây…”

Lời Ngự làm Thiều vui bao nhiêu thì cũng khổ bấy nhiêu. Ngự mơ ước một ngày

trở về có Thiều đón đợi! Nhưng Ngự làm sao biết được Thiều chỉ là một người con

gái tật nguyền! Liệu khi biết rồi, Ngự sẽ nghĩ thế nào về Thiều? Và Thiều có nên

để Ngự thất vọng đến thế không?

Những lá thư đến và đi và đã tạo trong Thiều một thứ tình cảm mới lạ. Hơi lâu

mà không có thư Ngự và Thiều đâm ra bồn chồn không làm được gì cả, không muốn

nói chuyện với ai và cáu kỉnh. Nhiều đêm đang ngủ Thiều giật mình tỉnh giấc lo

sợ cho một ngày về! Lúc đó sẽ ra sao? Nhiều lúc trong giấc ngủ, Thiều mơ thấy

mình đi bên Ngự nhưng khi tỉnh dậy, Thiều lại khóc thầm bên gối. Chỉ là một hạnh

phúc mỏng manh đang chờ lịm tắt theo ngày về càng gần với Ngự.

Mỗi tuần, Hoạt vẫn lặng lẽ mang thư đi gửi, có khi mỗi tuần đến hai cái. Niềm

an ủi lớn của Hoạt bây giờ là nghe Thiều ríu rít kể chuyện về người quen ở xa.

Nhiều lúc Thiều kể về thời tiết sống ở Elpaso qua lời thư Ngự mà cứ y như Thiều

đã từng sống ở bên đó. Niềm say mê đã đánh tan nỗi ưu tư bất hạnh của Thiều

nhưng lại làm dâng cao trong Hoạt cơn đau vô bờ bến. Chỉ còn mỗi lối thoát cho

Hoạt là nhìn hạnh phúc của Thiều mà vui. Nụ cười luôn nở trên môi Thiều, những

tình ca được hát bằng âm thanh sôi nỗi của một kẻ đang yêu. Thiều vẫn vô tình

nói với Hoạt về tình cảm mới đến của mình. Nhiều lúc huyên thuyên nói Thiều bất

chợt định thần nhìn lại thấy Hoạt đang thẩn thờ nhìn đâu đâu. Những lúc đó nếu

Thiều giận hờn, Hoạt vội vàng xin lỗi, nhưng nét buồn vẫn luôn luôn hiện trên

nét mặt của Hoạt.

Riêng phần Thiều, nỗi lo sợ lớn nhất là ngày về của Ngự! Thiều không biết lúc

đó mình sẽ làm gì, sẽ giải quyết cách nào! Qua lời thư, Thiều chắc chắn Ngự phải

thương Thiều như Thiều đang thương Ngự! Nhưng đó là Ngự thương Thiều qua những

hình ảnh lành lặn, bình thường kia. Có bao giờ Ngự tưởng tượng được cô bé Thiều

đáng yêu trong hình dung của Ngự lại ngồi trên một chiếc xe lăn? Chắc chắn là

không! Nhưng thôi, càng nghĩ đến đó càng đau lòng. Thiều chỉ biết đọc thư Ngự để

thấy là còn có Ngự, thế thôi…

- Có lẽ sắp hết mùa mưa rồi phải không anh Ho