XtGem Forum catalog
Nghiệt Trái (Món Nợ Nghiệt Ngã)

Nghiệt Trái (Món Nợ Nghiệt Ngã)

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 328541

Bình chọn: 7.5.00/10/854 lượt.

cô trên cổ hắn ra, cắn răng nói: “Buông ra, nếu không tôi đánh em thật đấy.”

Tạ Kiều nghe thấy thế lại càng không buông tay. Tối nay nhìn Phan Đông Minh đánh nhau, cô mới hiểu được, trước kia lúc hắn tức giận ra tay đánh cô vẫn còn là nhẹ nhàng, hiểu được thế nào là hạ thủ không lưu tình, ngay cả mấy tên trong quán bar còn bị hắn đánh cho tơi tả. Cô tự cảm thấy mình vẫn còn may mắn, hắn mới chỉ tát cô vài cái, chứ nếu đánh như với người khác thì cực kỳ đáng sợ. Cô không dám cũng không muốn nghĩ đến, chỉ sợ thân thể bé nhỏ này sẽ biến mất tăm. Dọc đường đi, ngồi trên xe hắn, sau bao sợ hãi qua đi cô mới nghĩ kĩ, thật ra, ngoài những lúc Phan Đông Minh tỏ vẻ tàn nhẫn thì cô vẫn được bình an vô sự, mỗi lần hắn đánh đều không phải bởi lời nói của cô mà là vì hành động của cô gây phiền toái. Tạ Kiều không phải đứa ngốc nên cũng có thể hiểu được Phan Đông Minh là người tính tình cổ quái, hành động thất thường, nói buồn bực là buồn bực, nói trở mặt là trở mặt ngay, hắn chẳng khác gì một ngọn nến, phập phà phập phù.

Cô cũng sợ chính mình, cũng muốn buông tay ra nhưng chỉ e người đàn ông này lại dùng vũ lực với cô. Cô vẫn chưa thoát ra hẳn được sự hỗn loạn từ trong quán bar, chẳng những đầu đau như búa bổ mà còn vô cùng sợ hãi, tim như vọt thẳng lên cổ rồi nghẹn ứ ở đó đến khó chịu.

“Em có buông tay ra không?”

“Không, tôi không buông.”

Tạ Kiều sợ bị đánh, sợ hắn nổi giận, cô nhắm chặt hai mắt rồi bắt đầu nghẹn ngào bên cổ hắn, bắt đầu chịu thua, nhỏ giọng nói: “Tôi không muốn vậy đâu, chỉ là tôi vui quá, nhưng không uống nhiều đâu, tôi…”

Một lúc lâu sau Phan Đông Minh mới lên tiếng: “Em vui vì cái gì chứ? Thấy La Hạo rồi là vui như vậy sao?”

Cái gì?

Trái tim Tạ Kiều lập tức như lạnh đi. Tại sao cái gì người này cũng biết, lẽ nào trong lúc tức giận Dương Quần đã kể ra hết?

Cô lắc đầu, “Không, không phải, không ngờ gặp được anh ấy, chỉ là tình cờ thôi.”

Phan Đông Minh bị cô ôm như thế thì hơi khó chịu nên hắn bế cô rồi ngồi lên giường, để mặc cô duy trì tư thế đó mà ngồi trên đùi mình, rồi vây trọn cả người cô lại, “À, không phải là vui vì cậu ta, mà là vì bị Ninh Tiêu Nhã vu oan nên cảm thấy phấn khích?”

Tạ Kiều hoàn toàn phục rồi, đúng là không có chuyện gì mà người đàn ông này không biết. Cô vùi mặt vào cổ hắn, không nói gì, mà thật sự là không có gì để nói. Lời nói của người đàn ông này cứ chuyển tới chuyển lui từ La Hạo qua Ninh Tiêu Nhã, chính mình sao có thể đáp lại hắn, chỉ cần không cẩn thận một chút là sẽ nói sai, tới lúc đó chẳng phải là rước phiền toái vào người hay sao.

Mấy ngày nay ở bên cạnh hắn, cô chỉ nơm nớp lo sợ, lúc nào cũng phải cẩn thận như đi trên lớp băng mỏng, lại mua ấm ức bất đắc dĩ vào mình. Cô rất hâm mộ cuộc sống tự do tự tại của Hứa Dung và Lưu Vũ Phi, lại thêm nỗi thất vọng khi gặp La Hạo, nhiều loại tư vị khác nhau khiến cô càng thêm sầu buồn. Con đường phía trước quá mờ mịt, một chút tia sáng của tương lai cũng không thấy đâu, rốt cục thì ngày tháng như thế này còn kéo dài đến bao lâu, cô có thể kiên trì được bao lâu? Cô không biết, chỉ biết rằng nỗi lo âu sầu khổ tận sâu trong đáy lòng cần được giải tỏa ngay lúc này. Nước mắt chảy qua cánh mũi thẳng, len theo khóe môi vào miệng, vị mặn chát như thấm cả vào nỗi đau đớn trong tim.

Ôm cổ Phan Đông Minh, từ nghẹn ngào, cô dần khóc nức nở rồi òa lên. Cô khóc cho đến khi sắc trời thẫm lại, cuối cùng hắn không thể chịu được liền siết chặt vòng tay, vỗ lưng cô như đang dỗ dành một đứa trẻ, hắn nói: “Chịu ấm ức sao không nói với tôi? Còn phải để người khác nói lại với tôi đấy, đừng khóc nữa, biết em khó chịu rồi, có điều khó chịu cũng không thể uống rượu được, nơi đó tốt xấu lẫn lộn, gặp phải chuyện không may là đúng rồi, em còn khóc gì nữa? Tôi có tức giận cũng không muốn đánh em, em có thể buông tay ra rồi đi tắm không? Em ngửi thử xem, trên người đầy mùi lẫn lộn, nhanh lên, đi tắm rồi ngủ, lăn qua lăn lại mới thấy thoải mái.”

Tạ Kiều sụt sùi ngẩng mặt lên nhìn Phan Đông Minh, thật sự không xác định được lời nói của hắn là thật hay giả. Không ngờ Phan Đông Minh cũng đang cúi đầu nhìn cô, lúc ánh mắt hai người chạm nhau, Phan Đông Minh liền mỉm cười, hắn nói: “Được lắm, dám nhìn trộm.”, nói xong hắn đưa tay cù hai nách cô. Như bị điện giật, Tạ Kiều vội vàng buông hai tay ra, dù trên mặt vẫn còn nước mắt nhưng không thể chịu được phản ứng sinh lý bình thường, cô bật cười khanh khách. Tiếng cười vừa bật ra được hai hồi cô đã thấy không bình thường nên vội ngậm miệng lại, lau nước mắt rồi nói: “Tôi đi tắm đây.”

Đột nhiên Phan Đông Minh tóm lấy cô, quẳng nhẹ lên giường rồi áp cô dưới thân, mặt đối mặt với cô, hắn hỏi: “Còn dám chống lại tôi hay không?”

Tạ Kiều cắn môi không nói lời nào, hắn lại tiếp tục cù cô, cho đến khi cô cười lớn xin tha và nói không dám thì hắn mới dừng tay. Nhìn người con gái với nét cười như hoa, Phan Đông Minh nhẹ nhàng hỏi: “Em sợ tôi vì cái gì chứ Kiều Kiều? Tôi với những người đàn ông khác cũng cùng một bộ dạng, chỉ có điều là nóng nảy dễ tức giận thôi, nếu em nghe lời thì việc gì tôi phải phát cáu? C