Nghiệt Trái (Món Nợ Nghiệt Ngã)

Nghiệt Trái (Món Nợ Nghiệt Ngã)

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324354

Bình chọn: 7.00/10/435 lượt.

ới tôi xem, lâu như vậy rồi, có phải em đã quên tôi rồi?”

Tạ Kiều gục đầu xuống, để mặc cho dòng lệ lăn dài. Phan Đông Minh cũng không thèm để ý, tiếp tục hỏi: “Bệnh tình của em trai em thế nào rồi? Chữa khỏi chưa?”

Tạ Kiều biết nếu mình không nói lời nào thì chắc chắn sẽ chọc tức hắn nên lắc đầu, nói: “Chỉ là, chỉ là đã tạm thời ổn định.”

“Sáu vạn đồng kia chắc là hết rồi? Chậc chậc, cô bé ngốc.”

“…”

“La Hạo cho em bao nhiêu tiền? Nhìn quần áo với phụ kiện của em, tôi đoán chắc cũng không nhiều đâu. Thằng nhóc đó đáng ra phải hào phóng chứ, đối với phụ nữ nó tiêu tiền như vung lá cây vậy.”

“Phan tiên sinh…Tôi, tôi thực sự không hề…”

“Đừng khách khí, về sau gọi tôi là Đông tử hay anh cũng được. Giờ chúng ta nói chuyện giao ước đi, à, tôi sẽ đưa chi phiếu hoặc làm thẻ tín dụng cho em, từ nay đi theo tôi, tôi sẽ không để em chịu thiệt. Có điều, chấm dứt rõ ràng với La Hạo cho tôi.”

“La Hạo, La Hạo là bạn thân với anh, sao anh có thể…”

“Đó là chuyện giữa đàn ông chúng tôi, em không cần quan tâm. Việc em cần biết là làm thế nào để hầu hạ tôi, khiến tôi vui vẻ, như thế không phải là tốt cho em rồi sao?”

“Không…xin anh…”

“Chậc chậc, sao em cứ hay mất trí nhớ tạm thời thế nhỉ? Phải để tôi nhắc nhở em sao?”

“Phan…Vì sao, vì sao lại là tôi?”

“Ha ha, tôi thích, có được không?”

Tạ Kiều hiểu rằng Phan Đông Minh sẽ không chịu buông tha cho mình, hiện giờ mình đã như dê vào miệng cọp, chỉ có thể tạm nghĩ cách rời khỏi nơi nguy hiểm này trước đã, “Có thể để tôi suy nghĩ không?”

Phan Đông Minh cười ngả ngớn, ôm Tạ Kiều lại mặc cho cô đang giãy giụa rồi hôn lên má cô một cái. Hắn chậm rãi nói: “Kiều Kiều, đừng giở trò đùa với tôi, tôi là ai cơ chứ? Nếu không nhớ thủ đoạn của tôi thì cứ thử xem, cũng đừng nghĩ đến chuyện bảo La Hạo đến đối phó với tôi. Nói thật với em, kẻ có thể quật ngã Phan Đông Minh này không nhiều, tôi còn có thể ở đây đã chứng minh một điều rằng tôi mạnh hơn bọn họ rất nhiều. La Hạo không phải đối thủ của tôi, trăm ngàn lần đừng có hại người hại mình, đến lúc mà chọc tức tôi, tôi có hàng vạn cách để em sống không bằng chết, rõ chưa?”

Không còn hy vọng nào nữa, ngoài khóc ra, Tạ Kiều không còn cách nào nữa.

Phan Đông Minh gạt bàn tay cô đang che trên mặt xuống, để lộ ra khuôn mặt đẫm nước mắt, hắn nâng cằm cô lên, nói: “Tôi cho em thời gian ba ngày để nói rõ ràng với La Hạo.”

“Xin anh…nửa tháng đi, tôi cầu xin anh đấy…”

“Kiều Kiều, tôi nể mặt La Hạo nên mới đồng ý cho em thời gian, ngàn lần đừng có cò kè mặc cả với tôi. Nhớ rõ, tôi chỉ cần sự phục tùng của em, không phải là mệnh lệnh.”

“Như vậy, như vậy một tuần cũng được, xin anh…anh Đông tử…”

Một câu “anh Đông tử” này thật sự lấy được lòng Phan Đông Minh. Xem ra cô bé này cũng thông minh một chút, Phan Đông Minh cười hì hì: “Kiều Kiều cầu xin thì sao tôi có thể không đồng ý được. Hôm nay cũng muộn rồi, ngủ ở đây đi, sáng sớm mai tôi sẽ cho lái xe đưa em đi.”

“Tôi, tôi muốn về trường…”

“Kiều Kiều, nếu hai chúng ta đã giao ước rồi thì em cũng phải cho tôi thấy chút thành ý của em chứ? Tôi nói tối nay ngủ lại đây.”

Trước tình thế này, Tạ Kiều dám nói không được sao? Cô để mặc cho Phan Đông Minh đẩy mình vào buồng tắm trong phòng ngủ, hắn nói: “Tắm cho sạch đi.”

Tạ Kiều đứng trong phòng tắm với bốn phía là vách thủy tinh trong suốt, phía trên bồn rửa tay cao cấp có một chiếc hộp, bên trong là những đồ dùng do khách sạn cung cấp. Ngẫm ra thì cũng đúng là chu đáo thật. Cô nhìn liếc từ khóe mắt liền thấy Phan Đông Minh vẫn mặc áo tắm, thư thái nằm trên chiếc giường lớn quay mặt về phía phòng tắm. Bên ngoài phòng tắm có một bức rèm. Phan Đông Minh có vẻ ung dung để hai tay sau gáy mà nhìn chằm chằm Tạ Kiều. Xem ra hắn không muốn bỏ lỡ hình ảnh cô tự cởi áo. Trong tim Tạ Kiều tràn ra nỗi bi thương, mà đáy lòng thì sinh ra sự tuyệt vọng.

Cô thật sự không có dũng khí, cũng không đủ sức lực để kéo tấm rèm lại. Nếu chọc tức Phan Đông Minh, có trời mới biết tên ma quỷ kia sẽ nghĩ ra biện pháp gì để tra tấn mình, chẳng lẽ từ nay về sau mình phải có mối quan hệ bất chính này với hắn sao? Cô nhớ tới La Hạo, cô có thể xin La Hạo giúp đỡ được không? Phan Đông Minh là bạn anh, có lẽ…Lập tức, Tạ Kiều lại rơi vào tuyệt vọng. Phan Đông Minh biết rõ La Hạo là bạn trai mình mà còn làm như vậy, chứng tỏ hắn căn bản không quan tâm; hơn nữa, hắn đã cảnh cáo mình đừng chọc tức hắn, liệu mình còn dám thử sao? Hiện giờ cô thật sự hối hận, vì em trai đổ bệnh mà cô đã hy sinh quá nhiều, giờ đây xem ra chính là phải đền bằng hạnh phúc cả cuộc đời.

Bố mẹ ly hôn khi cô mới mười tuổi, hai năm sau đều có gia đình riêng, còn cô thì được đưa đến ký túc trong trường. Trước kia bố mẹ cô thường xuất hiện mỗi lần đưa học phí cho cô, còn lúc bình thường thì không gặp được. Thế nhưng, dù nhỏ tuổi nhưng cô vẫn có thể hiểu được, bố mẹ cũng cần sống cuộc sống của mình, đặc biệt là mỗi người đều có thêm một con trai, hơn nữa càng học lên cao thì học phí và chi tiêu càng nhiều. Kỳ nghỉ hè hoặc nghỉ đông, trở về nhà bố với dì thì thái độ của họ với cô cũng ngày càng lạnh nh


Polly po-cket