liền giống như chạm phải điện rụt trở về!
Tay hắn thế nhưng lạnh như băng giống như Ngọc Thạch, quả thực không giống như tay người sống!
Long Phù Nguyệt ngẩng đầu nhìn trời, trời trong nắng ấm , không lạnh a! Vậy tay hắn tại sao lại lạnh giống như cây kem?
Chẳng lẽ —— là có bệnh hiểm nghèo?
Long Phù Nguyệt cũng đi theo Nam Vực Quỷ Y học một ít y thuật, trong đầu nháy mắt đem bệnh tay chân lạnh lẽo loại bỏ một lần.
Há mồm liền hỏi: "Uy , ngón tay ngươi có phải có co rút một chút hay không? Trên người cũng rét run hay không? Nhìn sắc mặt ngươi tái nhợt như vậy, có lẽ là ‘ thoát thư* ’ cũng nói không chừng. . . . . ." (* một loại bệnh u nhọt)
Người kia khẽ nhướng mày, ánh mắt lạnh nhạt mà lạnh như băng: "Ngươi nói nhiều quá!" Thanh âm thanh thúy như tiếng chuông, lạnh lẽo mà trong vắt.
"A?" Long Phù Nguyệt há to miệng: "Ngươi có thể nói? !"
Wow, ngay cả thanh âm cũng êm tai như vậy! Như là ánh trăng chiếu xuống, thẳng tắp thấm vào trong lòng người, Long Phù Nguyệt hoàn toàn ngây người, giống như kẻ ngốc nhìn hắn, ha ha nói: "Ngươi. . . . . . Ngươi là ai?"
Trong lòng đang len lén so sánh: "Wow, người này có thể sánh ngang cùng tên Phượng Thiên Vũ đó. Một người xinh đẹp yêu mỵ, một người xinh đẹp xuất trần, wow ken két, ông trời xem ra rốt cục cũng đã mở to mắt rồi, nên để cho ta ở trong thời gian ngắn như vậy liền đụng tới hai đại suất ca cực kỳ tuấn tú .
Trên vầng trán người nọ một mảnh lãnh đạm: "Bình thủy tương phùng mà thôi? Có cần thiết phải xưng tên không?" Đơn giản phun ra vài từ, xoay người phất tay áo bỏ đi.
"Uy , uy , ngươi chờ một chút, ngươi không phải đến cầu y đấy sao? Ngươi vẫn chưa gặp sư phụ ta mà, sao có thể đi?" Long Phù Nguyệt làm sao chịu buông tha ,ở phía sau một đường chạy chậm theo sát hắn.
"Ta không phải đến để cầu y !" Người nọ không ngừng bước chân, lạnh lùng trả lời. Trong lòng cũng đang âm thầm kỳ quái, trước đây nếu hắn đụng tới loại nữ tử quấn quít chặt lấy này sẽ rất rõ ràng chụp một chưởng, để cho nàng ta vĩnh viễn cũng không mở miệng được. Nhưng hôm nay có lẽ là do tâm tình đi, hắn không muốn giết người, nhất là —— Giết người ở đây.
"Ngươi không phải cầu y ? Vậy ngươi tới nơi này làm gì? Nơi này ban đầu là Quỷ Y ở a, chỗ xa xôi này, cũng không phải phong cảnh danh thắng gì, nói sau nhìn cách ăn mặc của ngươi, cũng không giống là tới du lịch. . . . . ." Long Phù Nguyệt theo ở phía sau tiếp tục lẩm bẩm.
Nhưng cước bộ người này thật sự là quá nhanh, bình thường sinh động lưu loát như mây bay nước chảy. Long Phù Nguyệt dùng hết khí lực, vẫn đuổi không kịp hắn, mắt thấy thân ảnh của hắn giống như tiên giáng trần càng lúc càng xa. Nàng bỗng nhiên linh cơ vừa động, phúc chí tâm linh* hô to một câu: "Uy , ngươi có phải Đông Phương Diệu Bạch hay không?"
(*Khi vận may đến thì người ta tinh khôn hơn.)
Một câu vừa vặn ra khỏi miệng, thấy hoa mắt, Bạch y nhân kia đang đi chợt ngừng lại, liền đứng ở trước mặt của nàng. Long Phù Nguyệt đang dùng toàn lực đuổi theo, thu chân không kịp, phốc một tiếng đụng tới. Mắt thấy sẽ tấn công vào trong lòng người kia.
Không ngờ đụng vào một nửa, lại như là đụng phải bức‘tường khí ’ kín, đem thân thể của nàng lập tức bắn vọt ra ngoài. Cũng may mà hiện tại khinh công của Long Phù Nguyệt đã có một ít tiến triển, nàng ở trên không trung lộn nhào hai cái, cuối cùng ổn định thân hình, rơi xuống đất .
Nàng trên mặt đất liền lùi lại hai bước, mới đứng vững, nhịn không được kêu lên: "Uy , ngươi muốn quay ngược lại cũng nên lên tiếng cảnh báo chứ? Bỗng nhiên xuất hiện ở trước mắt người khác như vậy, thực dễ dàng gây tai nạn lắm biết không? !"
Nha , người này so với một tài xế xe taxi còn vô lương, quẹo vào quay đầu , cũng không nhá đèn ra hiệu. . . . . .
Người nọ đương nhiên không biết trong óc tiểu nha đầu này đang lưu chuyển ý nghĩ kì quái gì, hắn lạnh lùng nhìn nàng: "Ngươi vừa mới nói là ai?"
Long Phù Nguyệt mở to mắt nhìn hắn: "Đông Phương Diệu Bạch a, ta chưa bao giờ gặp mặt đại sư huynh, ta thường thường nghe sư phụ nhắc tới, nhưng hắn lại mất tích đã nhiều năm rồi, mỗi khi sư phụ nhắc tới còn rơi nước mắt khóc rống, đấm ngực giẫm chân . Ngươi sẽ không thật sự là hắn chứ? !"
Lại cao thấp đánh giá hắn vài lần: "Cũng mặc áo trắng giống nhau, tuấn tú cũng giống nhau, hơn nữa ngươi không phải đến xem bệnh, còn ở nơi này lưu luyến không đi. . . . . . Ôi, ngươi sẽ không phải là hắn chứ? Wow, ta đây gặp may mắn lớn, nếu sư phụ biết ngươi trở về, nhất định sẽ cao hứng không tin nổi luôn. . . . . ."
Nàng càng nói càng cao hứng, vươn tay định nắm ống tay áo người nọ: "Đi thôi, đi với ta gặp sư phụ."
Người nọ phất ống tay áo một cái, Long Phù Nguyệt bắt hụt.
"Đông Phương Diệu Bạch?" Gương mặt người nọ khẽ cau lại, trong đôi mắt hình như có một tia mờ mịt thổi qua. Nội tâm giống như có vật nặng đè xuống.
Sao lại thế này? Đây là có chuyện gì? Tên này tại sao lại cho hắn cảm giác quen đến như vậy? Đáy lòng dâng lên một trận lo lắng không hiểu vì sao, loáng thoáng hình như có vô số gì đó muốn xuất mạnh ra.Đầu lại ẩn ẩn đau.