c lắc đầu lại thở dài, bày ra một bộ dạng rất đáng thương.
Long Phù Nguyệt xì một tiếng nở nụ cười, chỉ cảm thấy tiểu lão đầu này tính tình thẳng thắn buồn cười, thật là đáng yêu.
Phượng Thiên Vũ ngồi ở một bên, điềm nhiên uống nước trà do Điềm Nhi pha chế, làm như mình không nghe thấy.
Nam Vực quỷ y thoa xong thuốc mỡ, lại giúp nàng băng lại cẩn thận, bận rộn một trận, rốt cục xong, ông vỗ vỗ tay: "Được rồi, nha đầu, mười ngày sau cam đoan ngươi lại vui vẻ."
Long Phù Nguyệt bật ngón tay cái: "Tiền bối, y thuật của người thật sự là cao minh, so với đại phu ở niên đại của chúng tôi, so với khoa chỉnh hình còn tốt hơn."
"Niên đại các ngươi?" Nam Vực quỷ y mở to hai mắt: "Có ý gì?"
Long Phù Nguyệt liếc mắt nhìn Phượng Thiên Vũ, tên kia đầu không ngẩng lên mắt không nhìn, hoàn toàn không có ý muốn trả lời.
Long Phù Nguyệt cũng không quản hắn có tin hay không, liền đem chuyện thay hồn đổi xác của mình đã trải qua nói ra.
Trên khuôn mặt to béo của Nam Vực Quỷ y tràn đầy vẻ ngạc nhiên, quả nhiên là không phải không tin: "Xuyên không? Này thật vô cùng ngạc nhiên. Ngươi nói ngươi tới từ tương lai, không biết y thuật ở tương lai của ngươi có thể cao minh tới trình độ nào?"
Long Phù Nguyệt cười hì hì nói: "Bọn họ nối xương là chuyện đương nhiên không bằng lão tiền bối rồi. Nhưng ở niên đại của chúng tôi, trái tim, các cơ quan trong người đều có thể mổ ra chữa trị, ở trên đầu cũng có thể mở ra....Bệnh đậu mùa, dịch chuột, đều đã được khống chế, một số bệnh thông thường cũng đều có vắc-xin phòng bệnh..."
Nàng càng nói càng hăng đàm luận từ y học hiện đại đến chiến tranh hiện đại, máy bay, đại bác, bom nguyên tử, từ chiến tranh vùng Vịnh nói tới nước Mỹ, từ nước Mỹ nói đến Bin la đen bị phán hình phạt treo cổ, trời cao biển rộng, thao thao bất tuyệt, mãi đến khi Nam Vực quỷ y nghe xong trợn mắt há hốc mồm, nếu như không phải xem nàng tư duy rõ ràng, ngôn ngữ lưu loát, mà là đang nghĩ nàng bị bệnh hay đang trong giấc mộng đẹp cổ quái, nhưng việc này cũng có thể tưởng tượng hoặc có thể nghĩ ra được, nha đầu kia đem mỗi vật thể hình dạng đều nói rõ ràng như vậy, thật sự là không giống tự mình tưởng tượng mà ra.
Vừa quay đầu lại, lại thấy bảo bối đồ đệ của mình tuy rằng đang thưởng thức trà, nhưng đôi mắt lại ở trên người Long Phù Nguyệt, sắc mặt lại lộ ra một tia khiếp sợ. Tựa hồ cũng nghe đến nổi không phân biệt được.
Trên khuôn mặt to béo của Quỷ y Phương Nam lộ ra một chút cười xấu xa, sờ sờ đầu Long Phù Nguyệt : "Tiểu nha đầu, ngươi còn nhỏ như thế này mà xạo quá, vật ly kỳ cổ quái sao lại nhiều như vậy? Ha ha, Lão phu thực sự vui vẻ. Hiện tại ngươi cũng mệt mỏi. Xuống trước nghỉ ngơi. Ngày maihãy nói tiếp."
Quay đầu lại liếc mắt nhìn đồ đệ bảo bối: "Uy, xú tiểu tử, chim bồ câu nướng của ngươi có chuẩn bị tốt hay không? Đại gia đói muốn chết!"
Phượng Thiên Vũ vẫn còn chút hứng thú chưa dứt cũng đành đứng lên, tựa hồ còn có chút luyến tiếc, nha đầu này, hắn và nàng chung sống thời gian dài như vậy, lại chưa bao giờ biết trong cái đầu nhỏ của nàng có nhiều điều ngạc nhiên đó, cùng nàng ở chung một thời gian càng ngày càng cảm giác nàng chính là một tòa bảo tàng, làm cho hắn nhịn không được muốn tìm tòi càng nhiều...
Bất quá, về sau hắn còn có nhiều thời gian cùng nàng ở chung, thật sự cũng không cần nóng lòng. Nghe được lời sư phụ nói, hắn mỉm cười: "Toàn bộ chim bồ câu đã chuẩn bị chỉnh tề, chỉ còn đợi sư phụ đến dùng bữa"
Long Phù Nguyệt sửng sờ một chút, không nhịn được nói: "Uy, tiền bối, tại sao người lại thích ăn bồ câu như vậy? Ăn thịt gà không được sao? Phải biết rằng bồ câu này chính là tượng trưng cho hoà bình, cũng chính là chim hòa bình "
"Chim hoà bình? Tên này quả thực mới mẻ. Bất quá, lão phu không thích ăn gà, thịt gà cũng không trơn mềm như thịt bồ câu, mà gà chính là ở trong đất tìm thức ăn, làm sao giống bồ cầu bay lượn ở trên bầu trời, thịt có vẻ mạnh mẽ và dai. Ha ha, ngươi không nghe nói qua một con chim bồ câu thắng chín con gà sao. Nói ta để ý chính là chỗ này?. Lão nhân gia này tựa hồ đối với Long Phù Nguyệt rất có kiên nhẫn, dong dài lắm điều giải thích nửa ngày, mới đi theo Phượng Thiên Vũ.
Sáng sớm hôm sau, Phượng Thiên Vũ vừa mới rời giường, rửa mặt xong, liền tới đến tiểu viện của Long Phù Nguyệt.
Mới vừa vào tiểu viện, hắn cũng cảm giác có chút gì đó không đúng!
Thường ngày, Long Phù Nguyệt tuy rằng thích ngủ nướng, nhưng Điềm nhi lại không dám . Có lẽ đã sớm thức dậy. Lúc này đây, hắn cũng đã đi tới cửa rồi, cửa phòng lại còn gắt gao đóng chặt như trước. Hắn gõ cửa, bên trong vẫn cũng không có nửa điểm động tĩnh. Trong lòng hắn dâng lên một cảm giác không ổn, mạnh mẽ đẩy cửa phòng ra.
Trong phòng, Điềm nhi ngủ ở chỗ của hạ nhân, vù vù đang ngủ say sưa, mà Long Phù Nguyệt vốn nên ở trên giường nhưng lại không thấy bóng dáng.
Trong lòng hắn trầm xuống, đang muốn đem Điềm nhi thức dậy, chợt thấy trên tóc của nàng có cắm một cuộn giấy, trong lòng hắn vừa nghĩ, đem cuộn giấy lấy xuống vừa nhìn thấy nội dung trong tờ giấy. Vài giây sau khuôn mặt tuấn tú đã đen một nửa
