m nay nàng ở trong Vương phủ luôn cẩn trọng, đem tất cả mọi công việc sắp xếp ngăn nắp, tốt như vậy nhưng chưa thấy Vương gia khen nàng một câu. Tại sao lại nói với tiểu nha đầu chưa dứt sữa này nói những lời đó?
Long Phù Nguyệt âm thầm trừng mắt nhìn Vân Mặc Dao một cái, biết nàng lúc này châm ngòi là muốn mượn đao giết người, hừ, nàng sẽ không để nàng ta toại nguyện đâu!
Nàng tròn mắt cười tươi một cái: “Vương gia cho ta là một tiểu hài tử, nên đối với ta không đề phòng a, Vương gia cho ta ăn rất nhiều đồ ăn ngon đây nè. Ta nói với ngươi a, chiếc xe của Vương gia chính là xe Bách Bảo, thuận tiện nhấn một cái, có thể bắn ra ngăn kéo, trong ngăn có đồ ăn, đũa, và rất nhiều thứ nữa, cái gì cũng có a…..”
Vương đại nương hơi sững sờ, nàng tất nhiên là biết chiếc xe ngựa kia, Hoa thị thiếp từng được sủng ái nhất từng được hân hạnh lên ngồi qua một lần, sau khi trở về cùng rất nhiều người nói qua. Vương đại nương đương nhiên cũng có nghe đến chuyện này.
Nàng nhìn Long Phù Nguyệt, nếu như nàng nhớ không lầm thì Long Phù Nguyệt từng ngồi trên chiếc xe ngựa kia. Cỗ xe ngựa chở Long Phù Nguyệt cùng Điềm nhi hai người….
“Xem ra tiểu nha đầu này đối với Vương gia mà nói, có một vị trí khá quan trọng…”Trong nội tâm nàng âm thầm suy nghĩ, xem sự việc trước mắt, mình vẫn không nên hành động thiếu suy nghĩ.
Huống chi nàng bây giờ đối với tiểu nha đầu nhanh mồm nhanh miệng này rất có hảo cảm.
Nàng liếc Vân Mặc Dao một cái. Trong lòng bỗng hiện ra suy nghĩ: “Vân thị thiếp có một thân võ công, cũng không dám làm gì nha đầu này, nếu không có Vương gia bảo vệ nha đầu này, chỉ sợ nàng ấy đã sớm bị giết, nhưng bây giờ đến kích động mình, chắc chắn là do ghen tuông mà ra. Hừ, thì ra là nàng ta muốn mượn mình để trừ bỏ mối lo trong lòng nàng sao?”
Nàng làm quản gia bảy tám năm cũng không phải là vô ích. Rất nhanh liền nghĩ ra cách, nàng ngoài cười nhưng trong không cười: “Vân thị thiếp, ngươi cũng mệt mỏi rồi, nhanh đi nghỉ đi. Xử lí nha đầu này thế nào, tự ta có chủ ý.”
Hướng về phía Long Phù Nguyệt vẫy vẫy tay: “Tiểu nha đầu, ngươi vừa mới đến, đại nương mang ngươi đi làm quen một chút với hoàn cảnh.”
Long Phù Nguyệt khó xử nhìn cái chân gãy của mình: “Đại nương, ta biết là ngươi yêu thương ta, nhưng mà chân….Chân của ta thật sự là không thể đi được.”
Vương đại nương hiểu liền gật gật đầu, trừng mắt nhìn người bên tiểu nha đầu: “Các ngươi còn không mau tới giúp nàng?! Các ngươi không có mắt à?”
Hai tiểu nha đầu vội chạy tới, đỡ lấy Long Phù Nguyệt, đoàn người chậm dãi rời đi. Bỏ lại Vân Mặc Dao một mình ở nơi đó, bỏ mặc nàng ta ảm đạm không khác gì màu vàng thê lương của gió thu . . . . . .
Vương đại nương rất thận trọng, bởi vì thân phận Long Phù Nguyệt hiện tại không rõ ràng, không phải nô tì cũng chẳng phải chủ nhân, liền đem nàng an bài ở một tiểu viện trong Vương phủ. Để cho Điềm nhi hầu hạ nàng như trước.
Liên tục trong ba ngày không thấy bóng dáng của Phượng Thiên Vũ.
Long Phù Nguyệt cứ như vậy ở một mình bên trong tiểu viện.
Tổn thương lần này chấn động xương cốt, huống chi xương cốt của chân nàng toàn bộ bị gãy nát.
Cho nên nàng cũng không làm sao mà đi lại được. Chỉ có thể giống ngốc tử nằm trên giường.
Ngoài cửa sổ, gió dao động cây, nhiều loại hoa giống như gấm, mùi thơm nhàn nhạt bay vào phòng. Cả phòng ngát mùi hương.
Aiiiiiii! Long Phù Nguyệt thở dài, nàng cảm giác mình giống như chim bị nhốt trong lồng, lòng chỉ muốn được ra bầu trời bao la.
"Điềm nhi, đẩy ta ra ngoài đi dạo một chút."
Điềm nhi liền đáp ứng, đẩy qua một cái ghế. Bộ dáng giống như xe lăn thời hiện đại .
Thì ra Long Phù Nguyệt không muốn mình giống người tàn phế suốt ngày được người khác chiếu cố. Liền dựa trí nhớ của mình, vẽ ra xe lăn, đưa Điềm nhi giao cho người thợ mộc trong Vương phủ. Không nghĩ là người thợ mộc này vô cùng khéo tay, một ngày vất vả đã đem xe lăn hoàn thành đi ra. Tuy rằng xe lăn này cùng xe lăn hiện đại có một ít chênh lệch, nhưng cuối cùng có thể thay thế không cần người dìu dắt đi rồi.
Gió xuân nhẹ nhàng thổi, cành liễu rũ lay động. Trong không khí hơi tỏa ra mùi đất.
"Tiểu thư, người đang nghĩ đến chuyện gì vậy?" Hai ngày này Điềm nhi bỗng nhiên sửa miệng, vẫn xưng hô nàng là tiểu thư, Long Phù Nguyệt sửa được nàng vài lần, nhưng chính là cái miệng nhỏ nhắn kia không thay đổi được, thường xuyên lặp lại . Long Phù Nguyệt cũng mệt mỏi rồi, lười lại cùng nàng so đo.
"Này trong vương phủ hẳn là có hậu hoa viên chứ? Chúng ta chạy đi đâu đi."
Con bà nó, lúc ở hiện đại mỗi ngày nhịp sống của nàng nhanh đến chết, nơi đó không có rảnh rỗi mà xem gió mây thời tiết , càng không có th