nha đầu ngươi, chân bị thương thành cái dạng này, còn chạy tán loạn khắp nơi làm gì?"
Chợt thấy xe lăn của nàng : "Di, đây là cái thứ gì?"
Điềm nhi sớm quỳ xuống khấu kiến: "Điềm nhi tham kiến Vương gia cùng các vị chủ tử."
Phượng Thiên Vũ tùy ý phất tay áo, miễn lễ .
Long Phù Nguyệt cũng cười cười: "Phù Nguyệt thân thể không tiện, không thể dập đầu với chư vị rồi, thật ngại quá, quấy rầy nhã hứng của các vị. Mọi người cứ tiếp tục, không cần phải để ý đến ta."
Vân Mặc Dao trong đôi mắt hiện lên một chút ánh sáng, nàng khẽ cười nói: "Đã sớm nghe nói công chúa nước Thiên Cơ tài nghệ song toàn, hiện tại sao không vì Vương gia xướng lên một khúc, cho mọi người thưởng thức?"
Nàng vừa nói như vậy, trong đình bảy tám đôi mắt cùng nhau hướng nàng nhìn sang. Ở bên trong này, có tò mò, còn có một tia khinh thường. . . . . .
“Tài nghệ song toàn,ánh mắt nàng thế nào mà nhìn ta là sắc nghệ song toàn rồi? ! Nha Nha , ta ngũ âm còn chưa biết hết đâu! Nữ tiện nhân này ý định muốn cho ta gặp khó khăn!" Long Phù Nguyệt trong lòng thầm mắng.
Phượng Thiên Vũ nhướn mày, mắt hứng thú nhìn nàng: "Oa nhi, ngươi có thể ca hát hay không? Hát cho bổn vương nghe một chút, nếu hát tốt, bổn vương sẽ có thưởng."
Long Phù Nguyệt sửng sốt, người này cũng theo Cơ thiếp của hắn chèn ép nàng?
Trong nội tâm nàng có một loại phẫn nộ không nói nên lời tuôn trào, ha! Hắn muốn nghe hát phải không? Nàng liền bộc lộ tài năng này mà chưa ai thấy qua . Dọa choáng váng các nàng!
Nàng lo nghĩ, cũng cười đứng lên: "Được! Vậy các ngươi cố gắng nghe kỹ!"
Phượng Thiên Vũ khẽ nhíu lông mi, hắn đã từng nghe qua nha đầu này cất tiếng hát chạy ngang chạy dọc, gần như dọa chạy một đám sói. Xem nha đầu kia hiện tại tràn đầy tự tin , hay là tiếng nói của nàng bỗng nhiên thay đổi ?
Long Phù Nguyệt mở miệng liền hát lên:
Nham đốt phòng trọ yên vị tràn ngập cách vách là võ thuật truyền thống Trung Quốc quán
Trong điếm mụ mụ tang trà đạo có tam đoạn
Giáo quyền cước võ thuật lão bản luyện Thiết Sa chưởng đùa giỡn dương gia thương
Cứng rắn trụ cột công phu am hiểu nhất còn có thể Kim Chung Tráo Thiết bước áo
Con của bọn họ ta thói quen từ nhỏ liền mưa dầm thấm đất
Cái gì đao thương cùng côn bổng ta đều đùa giỡn Có da có thịt
Cái gì binh khí thích nhất song tiết côn trong nhu có cương
Muốn đi Hà Nam Tung Sơn bắt chước Thiếu Lâm cùng Võ Đang
Làm gì ( khách ) làm gì ( khách ) hô hấp thổ nạp tâm tự tại
Làm gì ( khách ) làm gì ( khách ) dồn khí đan điền trong lòng bàn tay mở
Làm gì ( khách ) làm gì ( khách ) ngày đi ngàn dặm hệ bao cát
Võ nghệ cao cường đừng kỳ quái đi một chút sẽ trở lại
Hắc! Một cái trung bình tấn Hướng Tiền một cái tả cái móc quyền phải cái móc quyền
Một câu chọc mao (lông) người của ta gặp nguy hiểm
Lần nữa tái diễn một cây ta không trừu yên
Vừa để xuống thật nhiều năm nó luôn luôn tại bên người
Làm gì ( khách ) làm gì ( khách ) ta mở ra hai mạch Nhâm Đốc
Làm gì ( khách ) làm gì ( khách ) Đông Á sài chiêu bài
Làm gì ( khách ) làm gì ( khách ) đã bị ta một cước đá văng ra
Hừ! Mau sử dụng song tiết côn hừ hừ ha này
. . . . . .
. . . . . .
Mau sử dụng song tiết côn hừ!
Nếu ta có khinh công hừ!
Ta lấy tay đao phòng ngự hừ!
Xinh đẹp đá giò lái! *để nguyên theo bản cv, vì cũng hok biết phải edit như thế nào*
Long Phù Nguyệt hát đúng bài《 Song tiết côn 》của Châu Kiệt Luân, thực ra nàng biết giọng mình không thích hợp hát nhạc trữ tình , miệng nàng luôn luôn lưu loát, hát này có tiết tấu nhanh, nhưng thật ra hát hí khúc chính là sở trường.
Một ca khúc vừa hát xong, trong đình nửa ngày không có động tĩnh gì.
Phượng Thiên Vũ lại đen mặt, Hát gì thế này ? Âm điệu cổ quái, ca từ cổ quái! Thật giống đọc thuộc lòng! Lại có một loại rung động nói không nên lời !
Người khác hầu hết đều bị điệu múa thôi miên, đối mặt nhìn nhau, gần như thốt lên.
"Đây là cái gì a?" Có người nhăn mày.
"Nghe không hiểu đang nói cái gì, chẳng lẽ —— Đây là điệu múa của nước Thiên Cơ? »
Phượng Thiên Vũ nhẹ lay động chiết phiến, nở nụ cười. Võ công của hắn cực cao, đương nhiên thính giác của hắn cũng kinh người. Nàng hát ca từ nhưng thật ra đa số có thể hiểu. Chỉ là có chút từ ngữ kì lạ, không biết là có ý tứ gì.
Nha đầu này luôn luôn có một ít cổ quái, làm cho hắn ngạc nhiên. Ha ha. Ba ! Ba ! Ba ! Ba ! Một trận vỗ tay thưa thớt từ trên đình nhỏ vang lên: "Ha ha, thật là khúc nhạc cổ q