ới ta cũng đã làm vật hi sinh một lần. . . . . ."
Phượng Thiên Vũ hơi hơi nhắm hai mắt lại, như là cam đoan cái gì: "Yên tâm, về sau sẽ không bao giờ xảy ra nữa biết không. Ta sẽ không cho bất luận kẻ nào có cơ hội thương tổn nàng."
Trong lòng Long Phù Nguyệt tràn đầy cảm động ấm áp . Nam tử trước mắt này, thật sự là yêu thảm nàng. . . . . . May mắn, may mắn, nàng yêu cũng là hắn. Mặc dù hai năm thời gian đã trôi qua, cũng không có chân chính yêu qua người khác, chẳng lẽ trong tiềm thức nàng vẫn đang chờ đợi hắn?
Nàng kìm lòng không đậu ngẩng đầu, ở trên môi hắn nhẹ nhàng chạm vào, thì thào: "Thực xin lỗi, cho huynh chịu khổ. . . . . ."
Đôi mắt Phượng Thiên Vũ bất chợt trở nên thâm trầm, thâm thúy giống như lốc xoáy, cánh tay căng thẳng, đem nàng gắt gao ôm vào trong ngực, cúi đầu liền hôn xuống.
Đây cũng là ở trong trí nhớ của Long Phù Nguyệt , Phượng Thiên Vũ hôn nàng lần thứ hai.
Lần đầu tiên là hắn vẫn đang bị thương khá nặng, nàng không đề phòng liền bị hắn hôn lén. Một nụ hôn của hắn mãnh liệt và bá đạo, đã tràn ngập nồng đậm mong mỏi.
Lúc này đây, nụ hôn của hắn lại hết sức tinh tế triền miên, như mưa thuận gió hoà, từng chút tê dại tiến vào trong lòng của nàng.
Làm cho tim của nàng như ở trong đám mây, nhẹ nhàng mơ hồ, lung lay không ngớt.
Ý nghĩ từng đợt choáng váng, giống như hoa đào nở rộ như có mây tía, kìm lòng không đậu, vươn đôi tay liền quấn lấy cổ hắn, ôm chặt lấy hắn.
Thân mình Phượng Thiên Vũ hơi run lên một cái, đôi mắt thâm trầm giống như biển rộng mênh mông. Long Phù Nguyệt lần đầu tiên không phòng bị cùng hắn thân mật như vậy, hắn tuy rằng luôn giữ bình tĩnh, lúc này cũng không chắc sẽ giữ được.
Mới đầu chính là cánh môi ma sát nhau, dùng sức mút thỏa thích, tiếp theo liền bắt đầu xâm nhập vào bên trong. Hai cái lưỡi cực nóng không biết tiết chế công thành lướt trì.
Môi lưỡi giao nhau, bọn họ gần như toàn thân trên dưới đều dính sát vào lại với nhau.
Cánh tay Phượng Thiên Vũ càng siết càng chặt, phảng phất muốn đem nàng hòa tan vào trong cơ thể của hắn.
"Ngô. . . . . ."
Long Phù Nguyệt thở dốc không thôi, theo bản năng muốn đẩy ra hắn một chút, nhưng hoàn toàn vô dụng. Ngược lại dẫn tới hắn càng thêm cường lực áp chế, nàng mơ màng đột nhiên, hoa mắt, đột nhiên có cảm giác mình sẽ hòa tan, hòa tan trong vòng tay ấm áp của hắn.
Hơi thở của hắn truyền khắp tứ chi bách hải của nàng, rút đi khí lực toàn thân của nàng.
Trong lồng ngực dâng lên một luồng sóng cuồng nhiệt quen thuộc không hiểu nổi, luồng sóng cuồng nhiệt này tràn đến vừa nhanh lại vừa mạnh mẽ. lại dị thường, quỷ dị, muốn bắt cũng bắt không được. . . . . . Làm cho mũi nàng có cảm giác chua sót, đột nhiên muốn rơi lệ. . . . . .
Không biết qua bao lâu, nàng cảm giác mình rốt cuộc không chịu nổi thì hắn rốt cục ngừng lại. . . . . .
Long Phù Nguyệt đạt được cơ hội thở dốc, nhưng trong đầu giống như một cuồn chỉ rối như trước, không có khí lực để suy nghĩ gì cả. Cả người mềm yếu mông lung.
Phượng Thiên Vũ đang ôm chặt nàng, ở nàng bên tai cúi đầu thở dài: "Phù Nguyệt, ta thật sự muốn yêu nàng ngay bây giờ. . . . . . ."
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Long Phù Nguyệt giống như hỏa thiêu, cuống quít tránh ra khỏi ngực của hắn.
Nơi này —— Nơi này là vùng hoang vu a. Lại là đường phải qua để đi xuống núi , đại sư huynh bọn họ lúc nào cũng có thể đến đây ——
Nàng trừng mắt liếc hắn một cái, nhưng ánh mắt ngập nước , khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ rực , không giống như là đang trừng người, giống như là liếc mắt hờn dỗi.
Phượng Thiên Vũ nhịn không được, lại ở trên môi của nàng hôn một ngụm, thấp giọng nói: "Tiểu nha đầu, nàng lại dùng ánh mắt ngập nước mị hoặc chết người, nhìn ta như vậy , ta sẽ thực sự ở trong này yêu nàng. . . . . ."
Thanh âm của hắn khàn khàn mà cứng ngắc, vừa có mị hoặc cùng gợi cảm khôn kể.
Thanh âm của hắn khàn khàn mà cứng ngắc, vừa có mị hoặc cùng gợi cảm khôn kể .
Oanh! Lỗ tai của Long Phù Nguyệt gần như đỏ ửng . Thân mình cứng ngắc lại, động cũng không dám động.
Phượng Thiên Vũ ôm nàng, thân hình mềm mại áp sát vào vòng tay ấm áp bên trong, hơi thở ấm áp nhẹ nhàng lặng lẽ hô hấp ở trước ngực hắn. Hắn thỏa mãn và thích ý thở dài.
Hai năm qua, chưa bao giờ dám ảo tưởng có một ngày như thế, nàng hiện hữu bên cạnh hắn, hắn có thể chạm đến, nàng hoàn toàn đã thuộc về hắn.
Long Phù Nguyệt nằm ở trong ngực của hắn, nghe tiếng tim đập mạnh mẽ của hắn, tâm thần đều say.
Thật tốt, người nam nhân này là yêu nàng, mà nàng cũng xác thực yêu hắn. . . . . .
Phượng Thiên Vũ lôi kéo nàng đứng lên, cười nói: "Đi thôi."
Long Phù Nguyệt còn không kịp tỉnh hồn lại, ngây ngô mơ hồ hỏi một câu: "Đi nơi nào?"
Phượng Thiên Vũ mỉm cười: "Nên đi đến gặp bọn họ ."
"Ách ——"
Mặt Long Phù Nguyệt lại đỏ, nàng cư nhiên đến bây giờ mới nhớ tới sư huynh bọn họ còn chờ ở bên kia đầm lầy.
Bọn họ vừa mới đi đến ven đầm lầy, rất xa liền thấy con đại quy kia bơi lại đây. Cổ Nhược, tiểu hồ ly, cùng với một cô gái áo trắng đều đứng ở trên lưng con rùa lớn này.
Đại Ô Quy tốc độ bơi cực nhanh, đảo mắt liền đến bên bờ.
Tiểu hồ ly