Polly po-cket
Nghịch Ngợm Cổ Phi

Nghịch Ngợm Cổ Phi

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 329525

Bình chọn: 7.5.00/10/952 lượt.

nh trong trẻo bỗng nhiên truyền tới.

Trước bàn bỗng nhiên xuất hiện một bóng ma, Long Phù Nguyệt ngẩng đầu nhìn lên, đứng trước mặt một người. Áo mãng bào ngọc bội, má đỏ môi hồng, trên khuôn mặt tuấn mỹ là nụ cười ôn nhuận như ngọc .

Lục vương gia!

Long Phù Nguyệt cũng cười, đứng dậy, làm một tư thế xin mời: "Hiếm khi được gặp Lục vương gia, mời ngồi."

Lục vương gia cũng không khách khí, lập tức ngồi xuống, khẽ cười nói: "Không nên gọi ta là Lục vương gia, gọi ta Thiên Diệp đi.’’

Long Phù Nguyệt đối với hắn luôn luôn có vẻ có hảo cảm, lập tức nghe lời : "Được, hiếm khi được ngài coi trọng, ta đây sẽ không khách khí, Thiên Diệp."

Phượng Thiên Diệp ánh mắt cười thành trăng lưỡi liềm, lắc đầu thở dài một hơi, nửa thật nửa giả nói: "Phù nguyệt, nói thật, ta thực hối hận."

Long Phù Nguyệt hơi khẽ cau mày: "Hối hận cái gì?"

Phượng Thiên Diệp thở dài: "Ba năm trước đây tại sao ta lại không phát hiện nàng? Bằng không —— Ta nhất định sẽ che chở nàng thật tốt, không cho nàng chịu một chút ủy khuất."

Long Phù Nguyệt run lên, rượu hơi hơi hắt ra một chút.

Hắn tại sao lại nói như vậy? Hắn không phải đã nghe được cái gì chứ? Hay là đã biết Vương Gia không chịu sủng nàng. Chuyện này đã lan truyền khắp phố lớn ngõ nhỏ rồi sao? Ha ha, đáy lòng Long Phù Nguyệt ngầm cười khổ, chỉ sợ mình đã trở thành người cho Thiên Tuyền Quốc chê cười rồi. . . . . .

"Thiên Diệp, ngài đã có Phù Vân tỷ tỷ, trăm ngàn không thể phụ tỷ ấy, bằng không ta sẽ không bỏ qua cho ngài!" Long Phù Nguyệt quơ quơ nắm tay nhỏ.

Phượng Thiên Diệp không khỏi bật cười: "Yên tâm, tỷ tỷ của nàng hiện tại đã mang thai, chờ qua ít ngày nữa, ta sẽ nghĩ cách tìm một cơ hội báo cáo với phụ hoàng, để ông ấy cho phép ta đưa Phù Vân lên làm sườn phi."

Khóe môi Long Phù Nguyệt nhất câu, nhịn không được lộ ra một chút châm chọc cười: "Thì ra ở trong lòng các vị Vương gia, có thể đem người yêu mến lên làm sườn phi chính là ân huệ lớn nhất . . . . . ."

Trong đôi mắt ôn nhuận của Phượng Thiên Diệp hiện lên một tia hào quang, nhẹ nhàng thở dài một tiếng, nửa thật nửa giả nói: "Nếu người kia là nàng, ta tuyệt đối sẽ đem nàng lên làm chánh phi . . . . . ."

Hắn nói lời này thanh âm rất nhỏ, như gió thoảng qua, Long Phù Nguyệt không có nghe rõ ràng: "Hửm? Ngài nói cái gì?"

Phượng Thiên Diệp nở nụ cười, tươi cười trong sáng như hoa Lưu Ly, ôn nhuận như nước mùa xuân: "Ta nói, ta đã lâu không nghe thấy nàng ca hát rồi, không biết ta có còn có vinh hạnh nghe một khúc hay không?"

Long Phù Nguyệt cười ha hả nói: "Chuyện này có đáng gì? Ngài muốn nghe cái gì?"

Ánh mắt của Phượng Thiên Diệp chợt lóe: "Là cô nương hát ta đây đều thích nghe."

Long Phù Nguyệt đảo mắt nhìn bốn phía. Giờ phút này không phải giờ cơm, trong tửu lâu cũng không có nhiều người.

Long Phù Nguyệt cười nhẹ một tiếng: "Ở chỗ này?"

Phượng Thiên Diệp mắt theo tia mỉm cười: "Nơi này tục nhân nhiều lắm, chúng ta nên đến chổ khác đi."

Chỗ mà Phượng Thiên Diệp tìm là một mảnh rừng trúc, lá trúc lay động, phong cảnh thanh nhã trầm lắng. Trong rừng trúc còn có một ngôi đình nhỏ.

Long Phù Nguyệt dự định không theo Phượng Thiên Diệp, nói sau nàng hiện tại cũng quả thật nhàm chán khó chịu, cho nên không để ý Điềm nhi ngăn cản, vẫn là cùng hắn đến đây.

Trong rừng trúc không khí tươi mát, gió thổi lá trúc, xào xạc âm vang, làm cho người ta cảm thấy cảnh vật ở đây câu hồn thoát tục.

Hai người ngồi ở bên trong tiểu đình, Điềm nhi khẩn trương đứng ở phía sau Long Phù Nguyệt, hé ra khuôn mặt nhỏ nhắn nhăn nhó thành một nắm. Nơi này là rừng sâu yên tĩnh, u tĩnh vô cùng, Sườn Phi ở trong này giống như là cùng Lục vương gia hẹn hò. . . . . .

Ai, nếu rơi vào tay người nhiều chuyện, chỉ sợ lại có một trận dị nghị.

Nhưng thật ra Long Phù Nguyệt chẳng hề để ý, linh hồn của nàng dù sao cũng là hiện đại . Đối với nam nữ thụ thụ bất thân gì đó, cũng không thèm câu nệ nhiều như vậy, nói sao nàng đối với Lục vương gia cũng rất có hảo cảm, ở trong lòng của nàng, hắn chính là tỷ phu.

Phượng Thiên Diệp lấy ra một cây sáo ngọc, màu sắc xanh biếc, có thể so với rừng trúc chung quanh : "Long cô nương hát, ta làm nhạc đệm cho cô nương, được không?"

Long Phù Nguyệt lo nghĩ, cười nói: "Nơi này thanh u như thế, đương nhiên cũng hát một bài trầm lắng một chút, ừm, ta hát Thiện Nữ U Hồn đi »

Cuộc đời



Như một giấc mơ



Sương gió phủ trên gương mặt



Hồng trần



Mộng đẹp có bao nhiêu phương hướng



Đi tìm giấc mộng ngu ngơ



Con đường mờ mịt



Nhân sinh là



Giấc mơ kéo dài



Trong mộng thoáng ngấn lệ



Gì từ đâu đi



phương hướng trong lòng ta và nàng

Gió khẽ than van trong giấc mộng



Đường cùng người mờ mịt



Con đường của nhân gian



. . . . . .

Long Phù Nguyệt khi đó mê bộ phim《 Thiến Nữ U Hồn 》trong Thất Dạ ca ca, bộ phim điện ảnh kia và truyền hình xem không dưới mười lần