ời tranh cãi, cuối cùng tự
giết lẫn nhau.
"Vâng, ta qua đó chờ
ngài."
Lam Tranh bực bội khoát tay:
"Đi đi, đi đi."
Thẩm Băng Sơ đang định đi ra
ngoài, thì quản gia dẫn một người đi vào, bẩm báo với Lam Tranh: "Vương
gia, có người của Tần phủ đến, nói là Vương Phi có đồ muốn giao cho ngài."
Người đó đang cầm một cái hộp
gỗ nhỏ.
Lam Tranh mừng thầm, nhưng
ngoài mặt vẫn làm ra vẻ bình tĩnh: "A, cái gì vậy?"
Hạ nhân Tần phủ trả lời:
"Nô tài cũng không biết, tiểu thư có tiện thể nhắn là: Ngươi vừa lòng rồi
chứ."
"Cái gì gọi là "vừa
lòng rồi chứ."?" Hắn nói với Thẩm Băng Sơ: "Ngươi cầm mở ra
đi."
"Vâng." Thẩm Băng Sơ
được giao nhiệm vụ, hớn hở đi ra mở chiếc hộp nhỏ, vừa nhìn thấy đồ trong hộp,
liền kêu lên một tiếng chói tai: "A ------" sau đó sợ hãi quỳ rạp
xuống đất, ôm mặt run rẩy. Quản gia cùng người đến đưa đồ nhìn thấy thứ bên
trong cũng kinh ngạc.
Lam Tranh chạy nhanh lại nhìn,
chỉ thấy bên trong hộp là một xác thai nhi nhỏ bằng ngón tay cái, nhưng đã có
thể nhìn ra thân thể đủ chân tay như hình người.
Là con của hắn.
Quân cờ đang nắm trong tay rơi
xuống tạo nên tiếng vang thanh thúy.
Bên tai lại văng vẳng câu nói
của nàng, "là Huệ vương hay Tấn vương thì có gì khác đâu". Còn có lời
Tần Khải Canh khuyên con gái hắn: "Đừng vội sinh con cho Huệ vương, không
bị đứa nhỏ làm vướng bận, sau này nếu có tính đường khác cũng dễ xoay sở hơn
nhiều……"
Tính đường khác.
Thì ra lúc nàng nghĩ bọn họ
không còn khả năng nào nữa, thì sẽ giết đứa bé nhanh như vậy, cắt đứt liên hệ,
chuẩn bị để tính đường khác sao.
"Tần - Vũ - Lâu
-----"
Hắn nghiến răng gọi lên cái tên
đã khiến hắn từng thương nhớ biết bao ngày.
Vừa đến Cung Cảnh Hoa, nhìn
thấy mẫu hậu, Lam Tranh liền khóc òa, bổ nhào vào trong lòng nàng: "Hu hu
hu…… Tần Khải Canh giết chết con của con rồi, …… hu hu hu, làm sao bây
giờ?"
Hoàng hậu Vương thị nhìn thấy
Lam Tranh khóc đến đau lòng, biết là có chuyện lớn, vội lấy khăn ra lau nước
mắt cho hoàng nhi, hỏi kỹ sự tình. Lúc biết Huệ vương phi có thai, trong lòng
bà cũng rất vui mừng. Nhưng lại nghe sau khi về nhà không lâu thì sinh non,
liền đau lòng không nguôi.
"Sao lại nói là lỗi của
Tần thị lang?" Nguyên nhân dẫn đến sinh non rất nhiều.
"Chính là hắn, chính là
hắn. Hắn đã từng nói, muốn Vũ Lâu rời khỏi con, trở về bên Tấn vương." Hai
mắt Lam Tranh mờ nước, khóc thút thít.
Đánh rắn phải đánh dập đầu, Lam
Tranh biết, dù cho Tần Khải Canh có thực sự gây ra chuyện Vương phi sinh non,
mẫu hậu cũng sẽ không trách phạt lão. Nhưng nếu nói lão có tâm tư khác, phản
bội Hoàng hậu, muốn quay về tìm Tấn vương, thì lão nhất định sẽ hết đường. Diệt
trừ Tần Khải Canh, Tần thị cũng coi như xong.
"Hắn nói như thế thật
sao?"
"Vâng." Lam Tranh xoa
mặt: "…… Hắn nói Tấn vương tốt hơn con…… Nói là Tấn vương có tiền đồ hơn
con…… Hu hu hu……." Cửu ca, ai bảo ngươi có ý đồ với Vũ Lâu, ta nhất định
phải lôi ngươi xuống bùn.
Hoàng hậu nghe thấy mấy lời ấy,
tối sầm mặt mũi. Tấn vương là người được Hoàng Thượng thương yêu nhất, mọi
người đều biết, khi hắn xuất chinh Liêu Đông có chiến công, mấy ngày trước đã
được phong thưởng rất nhiều, thế lực trong triều ngày càng lớn mạnh, chẳng lẽ
Tần Khải Canh thấy gió đổi chiều, muốn phản bội bà, quay về dưới trướng Tấn
vương?
Nhưng mà, chỉ sợ Lam Tranh lại
nghi ngờ vô căn cứ, cũng không thể coi là thật, điều duy nhất có thể xác định
là Huệ vương phi sinh non thôi.
Việc này vẫn cần phải điều tra
lại rồi định đoạt sau.
Nàng lau nước mắt cho Lam
Tranh, an ủi: "Tranh nhi, đừng khóc nữa, mẫu hậu làm chủ cho con, nhất
định sẽ tra ra manh mối, giờ con phải đón Vương phi hồi phủ đã……" Dù là vì
nguyên nhân gì, thì nữ nhân khi mất đi đứa bé đều cần phải được quan tâm.
Lam Tranh làm ra vẻ khó xử, bĩu
môi không nói gì. Hoàng hậu thấy kỳ quái, đang định hỏi thì có thái giám bẩm
báo: "Bẩm Hoàng hậu nương nương, Thái tử điện hạ cầu kiến."
Hoàng hậu cũng thấy lạ, không
biết Tĩnh Thần tới làm gì: "Truyền vào."
"Vâng."
Lam Tranh ghé vào vai mẫu hậu
khóc đến nước mắt giàn dụa thầm nghĩ, tin tức của Tứ ca vẫn tinh thông như vậy.
Thân thể Độc Cô Tĩnh Thần đã
hồi phục hơn nhiều, nhưng đi vào đại điện vẫn ho khụ khụ hai tiếng. Hoàng hậu
sai người đem ghế cho hắn ngồi. Hắn vừa ngồi xuống, nhìn Lam Tranh nước mắt
lưng tròng liền nói: "Thập đệ, sao thế? Ai bắt nạt đệ à?"
Lam Tranh vùi đầu vào ngực
Hoàng hậu: "Là Tần Khải Canh, vì hắn, mà con của đệ và Vũ Lâu……"
Độc Cô Tĩnh Thần nghe xong có
vẻ kinh ngạc: "Sao ta lại nghe nói, đứa bé trong bụng Huệ vương phi không
phải là con của Thập đệ, mà là……"
"Tĩnh Thần, con có ý
gì?" Hoàng hậu lạnh cả người: "Chẳng lẽ việc này còn có ẩn
tình?"
"Ta nghe Phương thái y
nói, hình như ngày Huệ vương phi mang thai có vấn đề, theo ngày được chẩn đoán,
thì lúc đó Thập đệ đang ở trong cung của ta……"
Lam Tranh nói: "Phương
Bàng chưa bắt mạch cho Vũ Lâu, bắt mạch cho Vũ Lâu là hai y quan khác."
Hoàng hậu lập tức phát hiện có
nội tình: "Vì sao mà chỉ bắt hỉ mạch, lại cần đến ba đại phu? Tranh nh