i,
rốt cuộc là có chuyện gì? Mau nói cho mẫu hậu biết."
Lúc này Lam Tranh mới ấm ức
khóc: "Bọn họ đều nói, con của Vũ Lâu, không phải của con…… Hu hu hu, con
không tin…… bọn họ lừa con…… hu hu hu……"
Tĩnh Thần không chút bối rối
nói: "Đệ đã cảm thấy bọn họ gạt đệ, sao còn đuổi Vương phi của đệ về nhà
mẹ đẻ."
"Là vì, vì nàng đánh
ta!" Lam Tranh lộ ra tội nàng động thủ với thân vương.
"Nàng đánh con? Nàng dám
đánh con sao?" Hoàng hậu kinh hoảng hô to: "Nàng ta thật quá to
gan!"
Lam Tranh nói: "Con chỉ
hỏi nhiều một chút về chuyện đứa bé…… Nàng liền tát con một cái." Nói
xong, vội lắc đầu: "Nhưng mà không đau. Thật sự không đau, không đau như
lúc trước."
Không đau như lúc trước? Hoàng
hậu nghe xong, oán hận nói: "Thì ra không phải lần đầu tiên."
Trong đầu bà đã lờ mờ hiểu rõ
chân tướng sự việc, Huệ vương phi Tần thị bất kính với phu quân, không tuân thủ
nữ tắc. Cấu kết với Tần vương, sau khi bị nghi ngờ, quay lại nhà mẹ đẻ, lại tự
tay giết chết con mình từ trong trứng nước, tiêu diệt chứng cứ. Hành vi của
nàng ta rất có thể là do cha nàng ta sai khiến, vì Tần Khải Canh muốn nàng ta
rời khỏi Huệ vương, quay sang nương tựa Tấn vương.
Tuy cũng có thể sinh non là do
sơ sảy ngoài ý muốn, nhưng tranh đấu trong cung nhiều năm, Hoàng hậu thà tin
rằng tất cả đều là do ác tâm của con người xếp đặt.
Thật hay cho một đôi cha con
vong ân phụ nghĩa.
Dựa vào Vương thị, Tần thị mới
có ngày hôm nay, giờ lại dám quên đi ân huệ của chủ nhân, nếu đã vậy, đừng
trách bà không khách khí.
Thái tử thấy mẫu thân tức giận,
lập tức bỏ đá xuống giếng: "Ta nghe nói, khi Tấn vương đưa Tần Viễn Địch
từ trong ngục ra để đi sung quân, có gặp Huệ vương phi. Xem ra bọn họ vẫn có
liên hệ." Tuy rằng trước kia, trong chuyện gây tổn thương cho Huệ vương,
hắn, Tần Khải Canh, và Tấn vương là đồng phạm, nhưng hiện giờ, Tần Khải Canh đã
bắt đầu hối hận, muốn thoát khỏi tay hắn, thế lực Tấn vương lại quá lớn mạnh,
đều phải diệt trừ.
Lam Tranh còn chưa biết chuyện
này, lúc nghe xong, trong lòng thầm tức giận, thì ra nàng và Tấn vương thực sự
có liên hệ. Bây giờ phải lấy lui làm tiến, hắn nói với Hoàng hậu: "Không
đâu, không đâu. Đứa bé trong bụng Vũ Lâu là của con mà, không phải của Cửu ca
đâu, hu hu hu hu……. Nàng sẽ không phản bội con đâu……"
Hoàng hậu nhìn Lam Tranh mà đau
lòng, hắn gặp chuyện không may bị biến thành như vậy, bà là mẹ, tuyển Vương phi
cho hắn, lại làm hắn càng khổ sở hơn. Rõ ràng là Vương phi không tốt, mà hắn
vẫn còn cho là nàng tốt.
"Tranh nhi, đừng khóc nữa,
có mẫu hậu đây, tuyệt đối sẽ không để người ta bắt nạt con." Nói xong hai
mắt bà cũng đỏ lên.
Độc Cô Tĩnh Thần chậm rãi hỏi:
"Mẫu hậu định xử lý Tần gia thế nào?"
"Tần Vũ Lâu không bảo vệ tốt
huyết mạch của Hoàng thất, phế truất phi vị." Hoàng hậu kiên quyết:
"Loại nữ nhân như thế làm sao xứng đáng với Tranh nhi, đương nhiên không
thể giữ lại." Uổng công lần trước bà nói chuyện với nàng ta, thấy nàng ta
hiền lành động lòng người, giờ thì có lẽ cả bà cũng bị nàng ta mê hoặc rồi:
"Còn Tần gia, bản cung sẽ trình lên Hoàng thượng, để phụ hoàng ngươi hạ
chỉ, tước quan vị của Tần Khải Canh, biếm làm dân thường, đuổi ra khỏi kinh
thành, không có thánh chỉ không được tự ý bước vào kinh thành nửa bước."
"Con không cho Vũ Lâu đi……
con không cho Vũ Lâu đi……" Nàng đi rồi, hắn làm sao tìm nàng tính sổ được.
"Tần thị mang tội, tạm
nhốt trong phủ suy nghĩ."
Đối với cách xử trí này, Lam
Tranh cũng coi như là vừa lòng, không ầm ĩ nữa, chỉ lau nước mắt, tính xem nên
chỉnh Vũ Lâu thế nào.
Độc Cô Tĩnh Thần cũng coi như
vừa lòng, mặc dù Tần Vũ Lâu tạm thời ở lại kinh thành, nhưng cũng đã bị phế phi
vị, đời này cũng coi như bị hủy, sẽ không còn uy hiếp gì với hắn được nữa.
Đương nhiên, quan trọng nhất
là, mất đi Tần Vũ Lâu, Huệ vương Độc Cô Lam Tranh vô cùng đau khổ, chiêu này đủ
ác rồi.
"Mẫu hậu, vậy còn Tấn
vương?"
Nàng phải xử lý Tần Vũ Lâu,
nhưng vì thể diện của hoàng thất, cũng không thể dùng tội danh dâm tà, càng
không thể lôi ra việc nàng ta câu kết với Tấn vương được.
"Tấn vương…… Cứ từ từ, sớm
muộn gì cũng có cách đối phó hắn!"
Hôm nay, bọn thị nữ thấy Huệ
vương điện hạ đều ở trạng thái hóa đá, chống má, ngồi ngẩn ngơ không nhúc
nhích.
"Vương gia…… À……"
quản gia nhỏ giọng đến gần, muốn bẩm báo nhưng cũng không biết nên thông báo
người tới kia như thế nào, chỉ lắp bắp: "…… Vương, không, Tần…… Tần Vũ Lâu
cầu kiến." Mọi người đều biết Hoàng thượng hạ chỉ trừng phạt Tần gia, phế
truất phi vị của Tần Vũ Lâu.
Quả nhiên là nàng đến. Hắn mở
to mắt, nhìn quản gia, khiến quản gia sợ hãi: "…… Điện hạ?"
Lam Tranh vỗ bàn đứng lên:
"Nói ta bị bệnh, không gặp."
"Cái này……"
"Nhanh lên."
"Vâng."
Chờ quản gia đi ra, Lam Tranh
gọi một thị nữ đến: "Lát nữa nhìn thấy Vương phi xông vào, ngươi thay bản
Vương ngăn lại một chút……" Thị nữ kia chưa bao giờ ở gần Vương gia nói
nhiều như thế, thẹn thùng gật đầu: "Nô tỳ nhất định sẽ làm tốt."
Lúc này đã loáng thoáng nghe
được tiếng quản gia ngăn cản truyền đến: "Ngươi k