Lamborghini Huracán LP 610-4 t
Nghe Nói Tình Yêu Sẽ Đến

Nghe Nói Tình Yêu Sẽ Đến

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327150

Bình chọn: 10.00/10/715 lượt.

, ngay sau đó lại cong môi cười, cho ra câu trả lời cực kỳ khẳng định, "Cô ấy sẽ không."

"Tại sao? Cậu là bạn trai của cô ấy, chẳng lẽ cô ấy không sợ cậu gặp phải nguy hiểm?" Đàm Tử Việt khó hiểu, "Trừ phi cô ấy không yêu cậu."

Lông mày từ từ giãn ra, ánh mắt lộ ra đặc biệt dịu dàng, Mục Nham mỉm cười, "Cô ấy càng yêu tôi thì sẽ càng tôn trọng sự lựa chọn của tôi."

Đàm Tử Việt đang muốn phản bác, lại nghe anh nói, "Dĩ Nhược rất dũng cảm, bất kể là đối với tình yêu hay là đối với thế sự. Cô ấy sẽ không mở miệng yêu cầu tôi vì cô ấy mà rời khỏi cảnh đội, bởi vì cô ấy biết tôi ngoại trừ yêu cô ấy, cũng yêu nghề nghiệp của tôi. Cô ấy đã lựa chọn tôi, thì khẳng định đã chuẩn bị tốt việc chấp nhận tất cả của tôi, bao gồm thân phận cảnh sát."

Cho nên, mặc dù lo lắng an toàn thân thể của anh, An Dĩ Nhược cũng chỉ là thành kính xin bùa bình an, chưa từng có đưa ra bất kỳ yêu cầu gì vì tình yêu sâu lắng của anh đối với cô, chưa từng có.

Khi đó Đàm Tử Việt cũng không hiểu vì sao Mục Nham lại nắm chắc như vậy. Cho đến hôm nay, nhìn An Dĩ Nhược dịu dàng vén lên chăn mỏng, thuần thục mà giúp Mục Nham mát xa chân bị đạn bắn làm tổn thương. Đàm Tử Việt không thể không thừa nhận, quả thực cô và Hà Thư Tuệ không giống nhau.

Hai người phụ nữ cùng yêu Mục Nham, nhưng phần yêu này lại khác hẳn. An Dĩ Nhược yêu rất sâu nặng, hơn nữa là được xây dựng trên sự tôn trọng và hổ trợ, cô có dũng khí cùng Mục Nham trải qua bất kỳ nguy hiểm không thể biết trước được, giống như ở chuyện của Cố Dạ, cô đã lựa chọn cùng anh sóng vai chiến đấu.

Mục Thịnh đã từng nói, không có An Dĩ Nhược nhử dụ, Cố Dạ tuyệt đối không thể ở vị trí tự loạn chỉ trong thời gian ngắn ngủi như thế. Cho dù Mục Nham bố trí chu đáo chặt chẽ hơn nữa, muốn một lần bắt được nói thì dễ làm mới khó làm sao. Về vấn đề này, người con gái nó yêu không có một mực chịu sự che chở của nó, mà là ngoài dự dự đoán của mọi người đi vào ván cờ.

Người phụ nữ như vậy, đáng để Mục Nham liều mạng.

"Có cô chờ đợi, Đại Mộc sẽ tỉnh." Trước khi rời đi, Đàm Tử Việt vẻ mặt nặng nề nói.

An Dĩ Nhược nở nụ cười, khóe mắt lướt qua một ánh sáng lóng lánh, không coi ai ra gì mà dán sát gò má vào Mục Nham, nhẹ giọng nỉ non, "Anh ấy đương nhiên sẽ tỉnh, tôi chờ anh ấy đây..."

Lúc này An Dĩ Nhược đã có một loại nhận thức nào đó, đó chính là:

Khi bạn yêu một người, bạn sẵn lòng dùng một đời đi chờ đợi.

Sáng sớm gió nhẹ thổi phất qua chậu hoa linh lan trên bệ cửa sổ, cánh hoa lay động rơi xuống mấy giọt sương trong suốt, không khí trong lành tràn ngập mùi hương nhàn nhạt.

An Dĩ Nhược cẩn thận tưới nước cho hoa, đi đến bệnh viện với Mục Nham như thường lệ.

Ba năm qua, cô đã quen với cuộc sống chờ đợi như vậy. Song, lúc đi ra khỏi nhà cô vẫn không biết, kế tiếp phải đối mặt, lại là biến chuyển số phận một lần nữa.

Khi xe thuận lợi chạy vào đường phố, di động của An Dĩ Nhược vang lên, hiển thị cuộc gọi đến là bác sĩ điều trị của Mục Nham.

"An tiểu thư, mời cô lập tức tới bệnh viện. Thân thể của Mục Nham đột nhiên xuất hiện dấu hiệu suy yếu trầm trọng, tôi sợ cậu ấy..."

Trong nháy mắt đó, An Dĩ Nhược xụi lơ trong chỗ ngồi. Cô nhắm mắt lại, trong lòng có thứ gì đó đột nhiên bị phá hủy, ầm vang một tiếng, vỡ nát.

Bầu không khí đột nhiên trở nên mỏng manh, giống như là có người dùng sức bóp chặt cổ của cô, hít thở nhất thời khó khăn.

Không biết là làm thế nào lái xe đến bệnh viện, chỉ biết là lúc đến Mục Nham đã được đẩy vào phòng mổ, mà hai ông bà Mục cũng đã đến đây. Tiếng khóc của má Mục vang vọng ở trong hành lang mênh mông vắng vẻ, chói tai và bén nhọn.

An Dĩ Nhược cảm giác được khí lạnh tràn qua toàn thân xuyên thấu vào trong tim, giống như đặt mình ở hầm băng, trong nháy mắt cô bị đông cứng lại, hoàn toàn không thể hít thở.

"Mục Nham..." Tuyệt vọng và thâm tình bật gọi ra khóe miệng, An Dĩ Nhược nắm chặt hai tay, nắm chặt lấy giống như là nắm giữ sinh mạng của anh, chỉ sợ vừa buông tay, tất cả tình yêu thương sẽ theo gió mất đi.

Lời nỉ non xuôi chảy ở trong không khí phá thành mảnh nhỏ, có loại cảm giác thế giới sụp đổ chỉ trong phút chốc.

Đáy lòng đau đớn cuối cùng cũng bức ra giọt nước mắt, trong khoảnh khắc, nước mắt cô đã rơi như mưa.

Ba năm qua, cô giống như một đứa trẻ yếu ớt dè dặt cẩn trọng mà hít thở, cô muốn đặt cược nửa đời sau này, cô là liều lĩnh như vậy, chỉ vì có thể thắng được đánh cược này. Chẳng lẽ như vậy cũng không được sao?

Chờ đợi của cô, tình yêu của bọn họ, rốt cuộc vẫn là không đổi được tính mạng của anh, cuối cùng vẫn phải đi sao?

Đau đớn dữ dội cuồn cuộn mà đến, cả người cô bị bao phủ ở trong bầu không khí lạnh lẽo tuyệt vọng, tim bị nghiền nát triệt để, đau đến không có sức kêu gào.

An Dĩ Nhược suy sụp quỵ xuống, thì thầm lời nhỏ vụn, "Mục Nham, em nên làm cái gì bây giờ?"

Yếu đuối như vậy.

Mềm yếu như vậy.

Ký ức giống như mảnh vụn hiện ra trong đầu. Đã từng lúng túng và gặp gỡ ngoài ý muốn, môi ấm áp của anh như lông vũ lướt qua môi của cô, mềm mại mà chạm vào khiến trái tim người ta sợ đến mức suýt nữa nghẹt thở. Ngày trước, trong chung sốn