Nghe Nói Tình Yêu Sẽ Đến

Nghe Nói Tình Yêu Sẽ Đến

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3210504

Bình chọn: 9.00/10/1050 lượt.

hông thể ích kỷ chỉ sống vì mình.

Một đêm này An Dĩ Nhược ở trong lòng mẹ ngủ rất say, tựa như lúc nhỏ làm nũng ăn vạ nhất định phải ngủ cùng bố mẹ, cô nghiêng đầu, ôm eo mẹ, rốt cuộc ngủ một giấc an ổn nhất trong một tháng qua. Trong mông lung dường như còn mơ thấy một giấc mơ ngọt ngào, trong giấc mơ bố nâng cô trên vai, trêu chọc cô nói: "Tiểu Dĩ Nhược, con lại nặng nữa, phải đổi thành cô bé mập..." Cô cười khúc khích kêu la: "Ba ba gạt người, tiểu Dĩ Nhược rõ ràng không có ăn vụn bánh ngọt, làm sao có thể mập?" Tay bố hơi dùng sức xóc cô lên cao chút, sau đó nở nụ cười, tiếng cười sang sảng. Trong lúc ngủ mớ An Dĩ Nhược nhàn nhạt mê sảng một tiếng "Bố" khóe miệng hơi nâng lên, bật ra nụ cười thõa mãn.

Sáng sớm, cô bị điện thoại đánh thức, đưa tay lần mò, mẹ đã không có ở bên cạnh, hồi lâu mới nhớ tới tối hôm qua trước khi ngủ bà nói sáng sớm phải đi giúp bố, bảo cô xử lý xong chuyện của mình tối hãy đến bệnh viện. Người hiểu cô nhất chính là mẹ, biết cô muốn tự mình vượt qua ngày này, trong lòng An Dĩ Nhược không khỏi dâng lên cảm kích và cảm động.

Uể oải dựa vào đầu giường, trên mặt không có chút hào quang nào, giống như là bị hút hết sức sống, chỉ còn lại tràn đầy mệt mỏi, ánh mắt mù mờ nhìn ra ngoài cửa sổ, mưa vẫn đang rơi, giọt giọt tí tách...

Điện thoại bị bỏ quên vang lên không tha, cô không thể không xuống giường nhận, đầu kia truyền đến giọng nói lo lắng của Mễ Ngư: "Giở trò quỷ gì, di động tắt máy, điện thoại trong nhà cũng không nhận, tớ còn tưởng là cậu chết rồi đấy." Cau mày đem micro ra xa chút, chờ cô ấy im miệng, An Dĩ Nhược mới nói: "Chết cũng không phải dễ, tớ không có phần dũng khí này." Sống tất nhiên có đau khổ, nhưng không có xem nhẹ cái chết.

"Coi như cậu còn có chút khí phách." Mễ Ngư thở dài, đột nhiên nghĩ tới cái gì đó, thấp giọng mắng: "Có phải cậu có bệnh hay không? Tâm trạng không tốt cũng không thể không xem thân thể ra gì, cậu cũng không lo lắng Mục Nham cho là cậu tự sát?" Cổ tay đổ máu, vẻ mặt đờ đẫn, thật sự rất khó tin cô không tự sát, nếu như không phải là hiểu rõ cá tính của An Dĩ Nhược, ngay cả Mễ Ngư cũng sẽ hiểu lầm cô vì chịu không nổi kích động mà coi thường mạng sống của mình.

Nhớ tới ngày đó Mục Nham chạy tới bệnh viện thì ánh mắt thâm trầm, An Dĩ Nhược im lặng. Cho rằng cô tự sát? Có lẽ, cũng không có gì không tốt.

"Tớ lắm mồm rồi." Hồi lâu không nghe thấy giọng nói của cô, Mễ Ngư ảo não, lúc này không nên nhắc tới bất cứ người đàn ông nào, bất kể là Tịch Thạc Lương, hay là Mục Nham, đều là đề tài mẫn cảm An Dĩ Nhược không muốn chạm đến, suy nghĩ một chút, cô do dự hỏi: "Cái đó, tớ là muốn nói có cần tớ đưa cậu đi hay không, tớ có xe." Càng muốn không để lại dấu vết, càng là lạy ông tôi ở bụi này[1'>, lời vừa ra khỏi miệng, đầu kia điện thoại của cô đã hung hăng khinh bỉ nhìn mình.

[1'> Nguyên văn “Thử địa vô ngân”: ở đây không có bạc. Trong dân gian có câu truyện: Có anh nọ đi giấu bạc, sợ lộ, sau khi chôn xong, anh ta cắm cái bảng ghi “ở đây không có ba trăm lạng bạc”. Hàng xóm là Lý Tứ thấy thế bèn đào lên lấy số bạc, sau đó viết vào mặt sau tấm bảng “Lý Tứ nhà đối diện không hề ăn trộm.”

"Không cần." An Dĩ Nhược quả quyết từ chối, theo bản năng quay mặt qua, "Một mình tớ có thể." Hôm nay, cô không muốn gặp bất kỳ ai, kể cả Mễ Ngư thân thiết cũng không có lời nào để nói.

"Tớ chỉ đưa cậu đi, không..." Mễ Ngư là thật sự lo lắng cô sẽ chịu không nổi, muốn đi cùng cô.

"Thật sự không cần." Biết cô ấy lo lắng cho mình, An Dĩ Nhược an ủi: "Mễ Ngư, khó khăn nhất cũng chống nổi, tớ có thể." Cô đã hứa với mẹ sẽ nỗ lực để mình hạnh phúc, vậy thì, từ hôm nay trở đi, kết thúc vốn có nghĩa là bắt đầu, cô muốn tự mình đứng lên.

Lúc xuống đầu, Tịch Thạc Lương đậu xe ở ven đường, cô cố mở to mắt, chần chờ sau đó vẫn là đi về phía của anh. Thấy cô đi tới, anh dập tắt thuốc mở cửa xe cho cô, cô im lặng không nói lên xe, trên đường đi, hai người không có bất kỳ trao đổi gì, bất kể là ngôn ngữ, hay là ánh mắt.

Mắt anh nhìn thẳng phía trước lái xe, cô lặng lẽ ngồi ở ghế sau, ánh mắt vô tình chạm đến gò má của anh, sau đó, lại từ từ quay đi.

Vốn chỉ có hai mươi phút lái xe, anh lại kéo gần bốn mươi phút. Cùng một đường, cùng một người, đã là tâm trạng khác nhau. Lúc xe dừng lại, tay Tịch Thạc Lương nắm chặt tay lái, sau một lâu nói không ra lời, làm như đang giãy giụa. An Dĩ Nhược nhìn bóng lưng cương trực của anh, cô vươn tay nhẹ nhàng đẩy cửa xe ra.

Nhân viên làm việc giương mắt nhìn sự trầm mặc của hai người, cau mày hỏi: "Đều suy nghĩ kỹ chưa?"

Tịch Thạc Lương không nói, An Dĩ Nhược khó khăn gật đầu.

"Vậy ký tên đi." Làm như đối với hiện tượng kết hôn lại ly hôn chớp nhoáng thế này coi như không thấy gì, nhân viên làm việc đưa ra hai văn bản màu xanh.

Ánh mắt khóa chặt ở trên hai văn bản màu xanh ấy, tim An Dĩ Nhược bỗng dưng sít chặt, nỗi đau lại trào lên lần nữa. Trước đó không lâu bọn họ vừa mới tràn đầy khát khao đi tới nơi này nhận giấy hôn thú, thì cách không tới một tháng, bọn họ tới nơi này lần nữa, lại là đến ly hôn.

Sao lại trở thành như vậy?

Cố


Lamborghini Huracán LP 610-4 t