, nên khi thấy bụng mình bị rạch một đường dài ngoằng như thế bà hoảng sợ gần chết, sau đầy tháng con bà phải tĩnh
dưỡng ngót nghét một năm bà mới hồi phục tinh thần được chút đỉnh. Trong khoảng thời gian đó, Tần Uẩn vừa bận rộn công việc vừa chăm sóc cho cô
vợ còn yếu đuối hơn thường ngày từng li từng tí một, ấy vậy mà ông vẫn
kiên quyết đặt chiếc nôi của Tần Tống cạnh giường ngủ của hai người, dù
ngủ hay thức vẫn một lòng một dạ chăm lo cho con, trong khi Trương Ngọc
Phác thì ngủ mê man chẳng biết trời đất gì luôn. Mỗi ngày ông đều quan
tâm từng bước trưởng thành dù là nhỏ nhặt nhất của con trai.
“Cháu nội tôi hôm nay đầy tháng rồi nhỉ!” Tần Uẩn bây giờ đã không còn cái vẻ nghiêm nghị của lúc trước, ông mỉm cười hiền từ, hỏi: “Hai đứa định thế nào?”
“Chúng con chẳng muốn tổ chức linh đình gì cả, chỉ mấy
người trong gia đình sum họp rồi ăn bữa cơm thôi.” Tần Tống ngắm gương
mặt đang ngủ hết sức ngô nghê của con trai, bất giác nở nụ cười.
“Ừm, vậy cũng tốt… Phác Ngọc, giúp anh lấy thứ đó ra đây!”
Trương Phác Ngọc đáp lời rồi quay đi, một lúc sau bà cầm một bì văn kiện dày
từ trong thư phòng ở ngay cạnh đi ra. Tần Tống bế lấy con trai, Tần Uẩn
đón xấp giấy tờ từ tay vợ, lấy ra một chiếc hộp trang sức be bé màu đỏ
cũ kỹ, bên trong là một chiếc vòng cổ khảm đá mắt mèo cực kỳ tinh xảo,
dường như là đồ vật đã nhiều năm tuổi, các góc cạnh được mài nhẵn bóng.
“Cái này là do con trai trưởng, cháu đích tôn của nhà họ Tần chúng ta truyền từ đời này qua đời khác, bố và Tần Tống khi còn bé đều đã từng đeo.”
Tần Uẩn vừa nói vừa ra hiệu cho Trương Phác Ngọc lấy vòng cổ đeo vào cho Ngoan Ngoan, ông gọi Hàn Đình Đình lại gần, đặt xấp giấy tờ trong tay
mình lên tay cô: “Đình Đình, cái này cho con!”
Đó là mười phần
trăm cổ phần của Tần Thị. Tất cả cổ phần có trong tay Tần Uẩn được chia
làm ba, khi Tần Tống tiếp quản Tần Thị ông đã giao cho anh một phần, một phần thuộc về Trương Phác Ngọc, phần còn lại ông đặc biệt để dành cho
Hàn Đình Đình.
“Không phải vì con sinh cháu nội cho nhà chúng ta mà bố tặng quà cho con đâu. Đây là thứ mà bố đã dự định là sẽ cho con
từ trước rồi. Tần Tống nó bất trị lắm, mặc dù đối với con thực tình là
rất tốt nhưng không có gì đảm bảo cả, sau này chắc chắn cũng sẽ có lúc
nhất thời hồ đồ. Cái này cho con, dù thế nào con cũng không phải e dè gì nó cả!” Tần Uẩn cười nói.
Hàn Đình Đình nghe vậy sững người, Tần Tống ở đằng sau khẽ đẩy cô một cái: “Em nhận lấy đi!”
Lúc đó cô mới giơ tay ra nhận, giọng nói có chút run rẩy: “Con cảm ơn bố!”
Ra khỏi cửa, Tần Tống thở một hơi dài sườn sượt: “Con trai cưới vợ rồi như bát nước đổ đi mà… Bà xã, sao em lại giỏi giang thế cơ chứ! Mọi người
ai cũng yêu quý em hết! Lần này bố anh đã giúp em phong tỏa con đường
phong hoa tuyết nguyệt mấy chục năm sau này của anh rồi!”
Hàn
Đình Đình phì cười, cô bế con trai đang ngủ say, nhịn cười liếc sang Tần Tống: “Ồ, thì ra nếu như trong tay em không nắm giữ cổ phần để bắt thóp anh thì anh sẽ tìm cơ hội ở bên ngoài “nhất thời hồ đồ” sao?”
“Anh nào dám chứ!” Tần Tống cười nịnh nọt, rướn người hôn Đình Đình. Anh ép
cô vào vách tường ngoài hành lang, mút môi cô, dịu dàng lấy lòng: “Làm
gì có ai đáng yêu hơn Đình Bảo nhà ta kia chứ…” Hai người ép chặt vào
nhau khiến Tần Ngoan Ngoan đang ngủ say trong lòng Đình Đình thấy khó
chịu, không hề khách khí òa khóc “oa oa oa”. Đình Đình bừng tỉnh, đỏ
bừng mặt nhéo anh một cái rồi vứt Tần Tống lại, bế con chạy thẳng về
phòng. Tần Tống ở phía sau tức đến nỗi giậm chân bình bịch.
***
Thực ra, trừ những lúc tranh sủng với con trai thì Tần Tống cực kì thương
con, anh rất tự hào kiêu hãnh vì con. Hôm đầy tháng, bạn bè thân hữu kéo đến đầy nhà, Hàn Đình Đình mới sinh được một tháng nên không tiện đứng
lâu, suốt cả ngày hôm đó Tần Tống tự tay bế Ngoan Ngoan cho hết người
này xem đến người kia ngắm.
Năm thiếu gia còn lại của Lương Thị
đều có mặt, Tần Tống là người đang tạm dẫn đầu, năng suất nhất trong mấy anh em, thế nên càng kiêu căng ngạo nghễ trước mặt bọn họ, chẳng coi ai ra gì cả.
Kỷ Nam thấy bộ dạng điên khùng đó của Tần Tống thì
toàn thân bứt rứt, quay đầu nói với Lý Vi Nhiên đang đứng cạnh: “Cậu
xem, cái miệng nó sắp ngoác ra đến tận mang tai rồi kìa!”
Lý Vi
Nhiên gật đầu: “Cô phải thông cảm cho cậu ấy, cái kẻ trẻ con ấu trĩ như
vậy lại đột nhiên được thăng chức lên làm bố, chẳng vui mừng đến phát
điên mới là lạ đấy!”
Tần Tống nghe thấy vậy liền ngoảnh đầu lại, nhướng mày nói: “Mấy người bị vợ quản nghiêm ngặt không đủ tư cách nói
chuyện trước mặt tôi!”
Đại boss có tật giật mình, cho dù có giả
chết vẫn bị trúng đạn, liền tức tốc tham chiến: “Cái kẻ mới sinh được có một thằng con trai đã vui mừng quẫy đuôi như thế này cũng chẳng có tư
cách nói chuyện trước mặt tôi.” Cách đây không lâu, bào thai sinh ba của nhà Đại boss đã đồng tâm hiệp lực ức hiếp đôi tiểu uyên ương nhà Trần
Ngộ Bạch và Lý Vi Nhiên.
Tần Tống ngửa mặt lên trời cười lớn:
“Người mất cả bảy năm trời ròng rã mới được lên chức bố thì làm gì có tư cách nói chuyện trước mặ