cũng liệu sự như thần.”
Dạ Nguyệt Sắc liếc nhìn nàng một cái, không ngờ vị thị nữ địa vị cao nhất nội cung này cũng học được cách vỗ mông ngựa.
“Ta chỉ cảm thấy tất cả đều quá trùng hợp, một mỹ nữ tuyệt thế bán
mình chôn cha bị ác bá đùa giỡn, một vị thiếu niên hiệp khách hành hiệp
trượng nghĩa ra tay cứu giúp. Thẳng thắn mà nói, một đoạn kịch không có
sáng ý như thế thật sự không làm người ta hoài nghi cũng khó.”
“Chỉ, chỉ là như vậy?” Nguyệt Minh lắp bắp, nàng còn tưởng tiểu thư nhà mình là ký tài phá án trời sinh chứ.
Dạ Nguyệt Sắc còn chưa nói tiếp, bỗng nhiên Thương Hải đưa hai tay dâng lên một ống trúc nhỏ:
“Tiểu thư, chủ nhân đưa tin tức tới.”
Tin tức của Tiêu Lăng Thiên? Có lẽ chuyện lần trước đã điều tra ra
được. Dạ Nguyệt Sắc nghiêng mình nhận lấy ống trúc, mở ra, lấy ra một tờ giấy nhỏ từ bên trong, chỉ thấy trên đó viết: không có Bạch Phi Loan
này, Thành Tư Nguy trúng độc bỏ mạng, cẩn thận suy xét. Rất nhớ.
Dựa lại vào ghế, Dạ Nguyệt Sắc nhấp một ngụm trà. Quả nhiên là một
màn kịch, xem ra rõ ràng là diễn cho Lâm Vãn Y xem, làm xong việc lập
tức giết Thành Tư Nguy diệt khẩu, như vậy mục đích của cô ta hẳn là theo Lâm Vãn Y vào Tụ Nghĩa sơn trang. Chỉ là, vào Tụ Nghĩ sơn trang, giết
Bạch Kính và Tiển Thanh Ngọc vì cái gì?
Quên đi, quên đi, không nghĩ nữa. Dù sao đây cũng là chuyện giang hồ, nàng chỉ xem trò vui là được rồi. Ngón tay mơn trớn trên hai chữ nhỏ,
“rất nhớ”, nàng khẽ nở nụ cười, người kia nói nhớ nàng.
Rất nhanh thôi, lại là một lễ tế Phong Thần nữa, lễ tế Phong Thần lần này, hắn không có ở đây, bên cạnh nàng.
Thời tiết Lam thành thật sự là kỳ lạ, sáng sớm và chiều muộn thì tràn
ngập sương mù, còn vào ban ngày mặt trời lên cao sáng rực rỡ chiếu khắp
nơi.
Bởi vì án mạng xảy ra tại Tụ Nghĩa sơn trang cho nên tất cả
khách tới nơi này tạm thời không được rời đi, Dạ Nguyệt Sắc ở trong căn
nhà nhỏ tại Tùng Lam viện, thấy chẳng có chuyện gì, khi lòng không tham
thì tự nhiên thanh thản. Trong Tùng Lam viện có một phòng bếp, Nguyệt
Minh thấy Tụ Nghĩa sơn trang chuẩn bị đồ ăn thô sơ, muốn tự mình xuống
bếp chuẩn bị bữa trưa cho Dạ Nguyệt Sắc. Tiểu Cát đi theo Lâm Vãn Y lo
chuyện, chỉ còn Bạch Phi Loan ở một mình trong sương phòng. Đôi khi nàng muốn tới nói chuyện, Thương Hải, Nguyệt Minh lập tức làm ra vẻ “người
lạ chớ tới gần”, nàng cũng thức thời mà thôi.
Lâm Vãn Y bên này cũng
luôn bận rộn, hắn nhận sự ủy thác, cùng Mạc đại tiên sinh, Nam Cung
Tuấn, Sa Lãng trại chủ trại Thiên Thủy và Tiêu Ti Vân cung chủ Bích Lạc
cung điều tra án mạng lần này. Sau khi cẩn thận xem xét hiện trường án
mạng một lần nữa, mọi người nhất trí cho rằng bọn họ đã bị thuật nhiếp
hồn nào đó khống chế mới có thể tự vẫn. Đồng thời bọn họ cũng phát hiện
tương đối rõ ràng mục đích của hung thủ, đó chính là ngọc Hỏa Long được
các minh chủ võ lâm lưu truyền nhiều thế hệ đã không còn.
Ngọc Hỏa
Long thật ra là một ấn tín. Các môn phái võ lâm hàng năm sẽ giao ra một
số tiền nhất định dùng để duy trì chuyện trong giang hồ, để mọi việc
được hoạt động bình thường, số tiền này được minh chủ võ lâm giám sát và lưu giữ trong ngân hàng tư nhân, chỉ có thể dùng ngọc Hỏa Long làm ấn
tín do minh chủ nắm giữ mới có thể lấy ra. Vì vậy, bước đầu bọn họ phán
đoán mục đích của hung thủ là khoản tiền khổng lồ này, hung thủ sử dụng
thuật nhiếp hồn lên hai vị minh chủ, khiến bọn họ nói ra nơi cất giữ
ngọc Hỏa Long, sau đó ép họ tự sát, như vậy, việc đầu tiên là phải phái
người đến ngân hàng tư nhân giữ lại người đến lấy tiền.
Sau khi giao
phó xong, năm người bọn họ bắt đầu điều tra những người tình nghi. Đầu
tiên mục tiêu được hướng đến những người lai lịch không rõ ràng, theo lẽ thường, ba chủ tớ Dạ Nguyệt đều nằm trong số đó.
Đây là khách do Lâm Vãn Y đưa đến, cho nên nhiệm vụ điều tra Dạ Nguyệt Sắc không còn nghi
ngờ gì là rơi xuống đầu hắn. Mặc dù Lâm Vãn Y từng vì lời đồn lưu truyền trên giang hồ mà sinh ra chút nghi ngờ đối với thân phận của Dạ Nguyệt
Sắc, nhưng khi hắn nhìn thấy ánh mắt thản nhiên đến gần như lạnh lùng
của Dạ Nguyệt Sắc thì theo bản năng lại loại bỏ ý nghĩ của mình.
Như
một loại trực giác, đó không phải là nàng, một nữ tử như vậy, nhàn nhạt
nhìn mọi việc trên thế gian, chưa từng đem bất cứ việc gì giữ trong
lòng. Nói nàng che dấu tâm tư ẩn núp ở nơi này để lấy tính mạng người
khác, hắn, không, tin.
Thời điểm Lâm Vãn Y bước vào Tùng Lam viện, Dạ Nguyệt Sắc đang ở tại Sắt Phong đình đánh cờ cùng Nguyệt Minh. Ngón tay sáng nhẹ nhàng đặt xuống quân cờ trắng bằng ngọc, phát ra tiếng “keng”
rất nhỏ rơi vào trong lòng Lâm Vãn Y.
Hắn đột nhiên cảm thấy không
cất bước nổi, cô bé ngồi ở nơi đó trong thoáng chốc xa xôi như một giấc
mộng không thể chạm tới được. Giống như bạch ngọc lộ ra luồng sáng mỏng
manh, mày nhăn tinh tế, như thiên nga tao nhã vươn cổ, sống lưng thẳng
tắp. Nàng chỉ là một thiếu nữ, lại có thể cao tới mức không thể chạm
đến, ánh mắt nhàn nhạt nhìn qua, liền khiến hắn rơi vào hư ảo rời khỏi
thực tại.
Hắn là quân tử như ngọc, tế nguyệt phong qu
