ư đương nhiên không phải
nghi phạm, ta biết, chỉ là tình hình bây giờ rất đặc biệt, nếu tiểu thư
đi, chúng ta không tiện đối phó với những người khác. Vì vậy nhờ ngươi
về nói với Tô tiểu thư một tiếng, nói rằng tại hạ hiện giờ bận rộn, xin
tiểu thư trì hoãn lại vài ngày trước, sau khi xử lý mọi chuyện ở đây,
tại hạ sẽ tới xin lỗi nàng, được không?”
Khóe miệng Thương Hải mang theo một tia cười lạnh nhìn mọi người đang ngồi ở đây, uy nghi của quan nội thị tứ phẩm không khống chế được mà
bộc phát: “Lời này ta tất nhiên sẽ bẩm báo lại, nhưng ta có một việc
phải nói cho các vị trước. Nếu tiểu thư nhà ta đã muốn đi, chỉ sợ các vị giữ cũng không được. Cáo từ!”
Trong lòng bực bội sự vô lý của bọn họ, Thương Hải bỏ lại những lời
này rồi xoay người bỏ đi không quay đầu lại, để lại một phòng đầy người
liếc mắt nhìn nhau.
“Khí thế thật lớn,” Nam Cung Tuấn nhíu mày nhìn về phía Lâm Vãn Y,
“Lâm huynh, hắn ta không giống một hạ nhân. Bọn họ đi cùng Lâm huynh,
không biết rốt cuộc bọn họ là ai?”
“Vị tiểu thư này,” Lâm Vãn Y ngừng lại một chút, ngoại trừ tên của ba người, hắn không biết gì cả, sau khi suy nghĩ một chút, hắn đáp: “Nàng
là một người bạn ta quen trên đường, chỉ tiện đường mới tới đây thôi.”
“Nói vậy ngươi cũng không biết lai lịch của nàng ta?” Người lên tiếng là chưởng môn phái Tây Lăng, Mạc đại tiên sinh, “Người tên Thương Hải
kia xem ra võ công cũng không kém khí thế, vậy lại chỉ là một hạ nhân,
xem ra tiểu thư này lai lịch không đơn giản.”
Trên giang hồ, Mạc đại tiên sinh đức cao vọng trọng, nói ra những lời như vậy xem ra đã nghi ngờ nhóm Dạ Nguyệt Sắc. Lâm Vãn Y liền trả lời:
“Vị Tô tiểu thư này phẩm hạnh cao quý ung dung, không rành chuyện giang
hồ, có lẽ là thiên kim nhà quan, tại hạ tin chuyện này không liên quan
đến nàng.”
“Nhà quan?” Mạc đại tiên sinh nhăn mặt cau mày. Giang hồ và triều
đình từ trước tới nay luôn đi một con đường riêng, nước sông không phạm
nước giếng, chuyện này nếu thật sự dính dáng đến một vị thiên kim nhà
quan thì cũng phiền toái.
“Lâm công tử có biết nàng ta là tiểu thư nhà ai không?”
“Chuyện này tại hạ chưa từng hỏi tới.”
“Vị tiểu thư này nghe vẻ có chút không tầm thường, Lâm công tử vẫn
nên tìm hiểu lai lịch của nàng ta cho rõ ràng. Nếu thật sự nàng ta chỉ
tình cờ đi qua là tốt nhất, nếu không phải,” Mạc đại tiên sinh nhìn Lâm
Vãn Y, trong ánh mắt mang chút ý tứ khó hiểu, “Không biết Lâm công tử có nghe về lời đồn “thương hải di châu” trên giang hồ gần đây không?”
““Thương hải di châu”? Ngài nói nàng là…?” Lâm Vãn Y thầm giật mình,
hắn chưa từng nghĩ tới khả năng này, nhưng nhìn hành động cử chỉ của
nàng đều giống như là…
Lâm Vãn Y vẫn nhớ lần đầu tiên khi hai người gặp nhau ở miếu Phong
Thần, khi đó nàng mang theo một đôi mắt ngập nước, đụng thẳng vào ngực
hắn, vì vậy, trong vô thức, hắn vẫn cho rằng mặc dù Dạ Nguyệt Sắc có
chút lạnh lùng kiêu ngạo nhưng vẫn có lúc yếu đuối, trong sáng, là một
cô nương nhỏ làm người ta yêu mến, chưa bao giờ hắn liên hệ nàng với tin đồn bí hiểm trên giang hồ gần đây. Hôm nay, có Mạc đại tiên sinh nhắc
nhở, hắn mới ý thức được mình không biết gì về lai lịch của nàng. Hắn
cười khổ một cái trong lòng, đây có tính là bị sắc đẹp làm mờ mắt không?
Trong Tùng Lam viện, Dạ Nguyệt Sắc ngồi dưới một gốc cây thông lớn,
chậm rãi thưởng thức trà hạt thông, cầm mấy quả thông trong tay đùa
nghịch một con sóc nhỏ trên cành thông cách đó không xa. Nhìn con sóc
nhỏ lúng liếng đôi mắt nhìn theo hướng mấy quả thông chuyển động, nàng
nhẹ mỉm cười, hoàn toàn không vì lời hồi báo của Thương Hải mà tâm tình
không vui.
Nguyệt Minh lại cười lạnh một tiếng: “Chính chủ không tìm, lại tới
tìm chúng ta. Lâm Vãn Y kia tự tìm phiền toái lại muốn kéo cả tiểu thư
nhà chúng ta vất vả theo.”
Ánh mắt đảo qua Bạch Phi Loan đang khiếp sợ đứng dưới hành lang nói
chuyện với Tiểu Cát, Dạ Nguyệt Sắc khẽ cười nói: “Tức giận làm gì, có
kịch miễn phí cho chúng ta xem, chúng ta cứ yên tâm xem là được. Ta thấy Tụ Nghĩa sơn trang này phong cảnh rất đẹp, cứ ở lại chỗ này tới hết lễ
tế Phong Thần rồi tính.”
Nguyệt Minh đưa tay giúp Dạ Nguyệt Sắc rót trà, theo ánh mắt của nàng cũng liếc Bạch Phi Loan một cái, bỗng nhiên cúi đầu hỏi một câu bên tai Dạ Nguyệt Sắc:
“Tiểu thư, xem ra tám phần là cô ta làm. Người nói xem rốt cuộc vì sao cô ta lại làm cho hai người kia tự sát?”
Lời này của Nguyệt Minh phải nhắc tới sự kiện sáng nay. Sáng nay, từ
bóng người bọn họ nhìn thấy và sự xác nhận của ám vệ, đó chính là mỹ
nhân nghiêng nước nghiêng thành Bạch Phi Loan ở cách đó không xa, ngay
sau đó lại nghe tin vụ tự sát ly kỳ của Bạch Kính và Tiển Thanh Ngọc. Ám vệ lặng lẽ xâm nhập hiện trường, xác nhận thời gian hai người kia chết
là rạng sáng nay. Như vậy, vị mỹ nhân mượn sương mù che dấu hành tung
này đã trở thành nghi phạm số một. Dĩ nhiên, chuyện này chỉ giới hạn
trong chủ tớ mấy người biết.
“Sao ta biết được, ngươi nghĩ ta là thần tiên chắc?”
“Nhưng không phải tiểu thư đã nghi ngờ cô ta ngay từ đầu sao? Dù người không phải thần tiên thì
