Duck hunt
Ngâm Vịnh Phong Ca

Ngâm Vịnh Phong Ca

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3212521

Bình chọn: 8.5.00/10/1252 lượt.

ang, dù chưa

từng tự cao tự đại, nhưng cũng chưa bao giờ thiếu tự trọng, nhưng ở

chung với Dạ Nguyệt Sắc càng lâu lại càng thấy nàng giống như đóa hoa

Cao Lãnh không thể với tới, sống trên vách đá, ẩn mình trong sương,

phong cách cao quý nhưng vĩnh viễn không thể với tới.

Dù xa xôi khó

khăn như vậy, nhưng mong ước của hắn là hái xuống được đóa hoa này, ý

muốn này đã có ngay từ lần đầu tiên gặp nàng.

Hắn cười nhàn nhạt nhìn cô bé kia, cho đến khi nàng phát hiện ra ánh mắt của hắn.

“Lâm công tử, có việc gì vậy?” Trong long Dạ Nguyệt Sắc đã đoán được hắn

muốn hỏi nàng chuyện gì, nhưng tại sao hắn lại nhìn mình như vậy?

Hắn chậm rãi đi vào trong đình, Nguyệt Minh đã sớm đứng thẳng ở một bên mời hắn ngồi xuống. Hắn nhìn lướt qua bàn cờ, thật là ngoài dự kiến phát

hiện ra quân trắng sớm đã binh bại như núi đổ.

“Nàng thua?” Hắn kinh ngạc nhìn Dạ Nguyệt Sắc rồi ngó qua Nguyệt Minh, “Ta nhìn dáng vẻ của nàng còn tưởng nàng là cao thủ.”

“Không còn cách nào khác,” nàng vung tay lên, thế cờ đã loạn. “Ta trời sinh

tính tình tản mạn chưa từng để tâm, tự nhiên không phải là cao thủ đánh

cờ.”

Lâm Vãn Y chỉ cười nhưng không nói, tiện tay cầm lấy một quân cờ bạch ngọc để ở trong lòng bàn tay tinh tế thưởng thức. Bề ngoài nhẵn

nhụi mịn màng, không nhiễm chút ánh sáng màu, đây là ngọc Thanh Hà

thượng hạng.

Lâm Vãn Y không nói, Dạ Nguyệt Sắc cũng không mở miệng,

Nguyệt Minh yên lặng đứng ở một bên, Thương Hải hầu hạ ở ngoài đình,

không khí trong đình nhất thời lâm vào trầm mặc. Qua một lúc lâu Lâm Vãn Y rốt cục mở miệng:

“Quân cờ ngọc Thanh Hà màu trắng, vật này không nên xuất hiện ở dân gian.”

“Đúng.” Dạ Nguyệt Sắc trả lời bình tĩnh thong thả, “Vật này do hoàng cung nắm giữ.”

“Trên đường đi, chuyện ăn mặc chi phí của nàng khiến ta nhớ tới một chuyện.”

Lâm Vãn Y nhìn nàng, ánh mắt đột nhiên sâu không thấy đáy. “Trên giang

hồ gần đây xuất hiện một tổ chức thần bí, tuyên bố chủ nhân chính là hậu duệ của hoàng thất thuộc hoàng triều Cảnh Dung trước kia. Một cô gái tự cho mình là công chúa, tự xưng là ‘Thương Hải di châu’, lôi kéo thế lực giang hồ khắp nơi, xem ra là muốn nhờ thế lực giang hồ lật đổ hoàng tộc Dạ thị. Lần này, hai vị võ lâm minh chủ mới cũ đều bị hại, ngọc Hỏa

Long có thể lấy ra rất nhiều tài phú, hiệu lệnh của giang hồ võ lâm biến mất, vì vậy ta nghĩ, phải chăng tất cả chuyện này có liên quan tới

‘Thương Hải di châu’ kia?”

Khi Dạ Nguyệt Sắc nghe đến hoàng triều

Cảnh Dung liền có chút kinh ngạc, dù sao tiền triều đã bị tiêu diệt hơn

hai trăm năm, bây giờ đột nhiên lại có người thuộc gia tộc này muốn phục quốc, không biết chuyện này Tiêu Lăng Thiên có biết không. Khóe mắt

nhìn lướt qua Nguyệt Minh, thấy nàng trầm tĩnh như nước không có một

chút vẻ mặt kinh ngạc, liền biết chuyện này sợ là đã sớm được Tiêu Lăng

Thiên nắm trong lòng bàn tay.

“Lâm công tử nói với ta những chuyện

này, chẳng lẽ cho rằng ta chính là “Thương Hải di châu”?” Nàng nhếch nhẹ khóe môi, mang theo một chút châm chọc.

“Không. Ta biết không phải

nàng.” Lâm Vãn Y cười phủ nhận, “Mặc dù có bị mê muội trong thoáng chốc, nhưng ta tin tưởng không phải là nàng.”

“Sao? Ngươi làm thế nào biết không phải là ta? Chẳng lẽ ta không giống một vị công chúa?”

“Ở trong mắt ta, nàng giống một tiên nữ hơn.” Thế này coi như là thổ lộ

sao, hắn thật không ngờ tới mình sẽ nói ra lời như thế. “Dù không có bất kỳ chứng cớ nào, nhưng ta tin trực giác của mình.”

“Quá tự phụ không phải là một chuyện tốt, tuy nhiên trực giác của ngươi là đúng. Ta có

thể nói cho ngươi biết, ta không phải là cái gì “Di châu” kia, ngược lại cha của ta là quan lớn trong triều đình. Lúc này, ta ở đây hoàn toàn là đúng dịp do ngươi tạo thành.”

Trực giác nam nhân cũng thật chuẩn, để báo đáp lòng tin, Dạ Nguyệt Sắc tiết lộ một chút thân phận của mình.

Phụ thân của nàng đúng là quan lớn trong triều đình, trên danh nghĩa là

cao nhất, nàng không có nói dối.

“Nhưng chẳng lẽ không còn ai đáng

chú ý nữa sao?” Nàng cố ý, quét ánh mắt qua sương phòng Bạch Phi Loan,

coi như là cho hắn một cái gợi ý nho nhỏ.

Nụ cười của Lâm Vãn Y lúc

này có chút bí hiểm: “Rất nhiều người, rất nhiều chuyện đều đang điều

tra, không có âm mưu nào không có kẽ hở, ta cũng không gấp gáp.”

Chẳng lẽ hắn đã phát hiện? Dạ Nguyệt Sắc còn tưởng rằng hắn đã bị sắc đẹp làm cho thần trí bất tỉnh, có thể giữ vững lý trí ở trước mặt người đẹp như vậy, danh tiếng của Lâm Vãn Y rốt cuộc cũng không phải tự nhiên mà có.

“Chẳng qua là những ngày gần đây có thể sẽ không tiện, mong tiểu thư bỏ qua.”

Lâm Vãn Y có chút xin lỗi. Dạ Nguyệt Sắc vốn là ra ngoài du ngoạn, nhưng bởi vì đồng hành cùng hắn mà bị vây ở chỗ này.

“Mấy ngày này thì

không sao, chỉ là ngày tế phong thần ta muốn đi ra ngoài xem hội hoa

xuân.” Đây không phải là thỉnh cầu, chỉ là thông báo.

“Tiểu thư thoải mái là tốt rồi.” Lâm Vãn Y đương nhiên có thể ra nghĩ biện pháp làm được.

Gật đầu, Dạ Nguyệt Sắc đứng dậy kết thúc cuộc nói chuyện lần này, nàng còn có việc muốn hỏi Nguyệt Minh.

Nhìn hình dáng uyển chuyển của nàng đi xa, L