m khảo già nhất được thay mặt trinh trọng tuyên bố đọc kết quả. Nghe ông nói một vài câu chào hỏi, thể lệ rồi bla bla gì đấy. Tôi chả còn tâm trí mà nghe, chỉ mong đọc kết quả sớm sớm cho tôi nhờ.
Giải khuyến khích, giải ba, hai, nhất, tất cả…chả có cái nào thuộc về tôi.
Tôi biết trước rồi!
Nhưng vẫn rất buồn!Giá như tôi đã có thể làm được tốt hơn…sau những gì tôi cố gắng nổ lực, không có một điều gì dành cho mình cả, diễn biến tâm trạng phức tạp, tôi nản chí, chả còn muốn làm một cái gì nữa. Nếu tất cả chỉ có thể, năng lực của tôi chỉ đến thế, tôi sẵn sàng chấp nhận, nhưng tôi đã có thể làm được hơn rất nhiều như thế nữa…rất là hận đời khi mọi cố gắng cuối cùng cũng thành công cốc.
- Và…có một bản thiết kế rất độc đáo, sáng tạo được chúng tôi đánh giá cao, chúng tôi quyết định sẽ dành giải thưởng triển vọng cho kiến trúc sư Vũ Bảo Khánh, và cậu cũng sẽ được nhận vào làm việc trong công ty…
Mọi người vỗ tay, tai tôi ù đi. Bộ có thằng nào tên giống mình nữa không nhỉ? Hay là đang buồn quá lại hóa điên.
Nhưng khi nghe ban giám khảo thông báo số thứ tự, tên bản thiết kế, tôi mới thực sự tin. Cảm giác này thực sự còn vui hơn cả nghe tin mình được giải nhất đấy ợ. Không có gì rồi lại đạt được mọi thứ. Tuyệt vời như chính bản vẽ của tôi vậy.
Lâu lắm rồi mới cảm thấy vui đến như vậy! Cung hỷ cung hỷ!
Tôi lao ra khỏi phòng với một trạng thái hứng khởi, bố tôi đứng dậy đón tôi khi vừa thấy tôi bước ra. Chưa kịp để bố hỏi tôi đã vội vàng dơ cái giấy chứng nhận lên và thông báo:
- Giải triển vọng, con thành công rồi, con thành công rồi bố ơi, bố về trước đi nhé? Con đi đây có chút việc đã.
Nói rồi tôi chạy như ma đuổi, giây phút tôi chờ đợi cả tháng nay rồi. Bắt taxi vội vã đến trường em, rồi lại chạy nhanh lên lớp học. Tiết cuối cùng rồi, may mà còn kịp chưa tan tầm. Chưa biết sẽ nói những gì với em nhưng ít nhất bây giờ tôi có đủ tự tin để đứng trước em như một thằng đàn ông đích thực rồi.
Ghé mắt qua cửa sổ để tìm dáng em. Nhìn quanh quất chả thấy em ngồi ở đây cả. Bình thường em hay ngồi với nhỏ Thùy, hôm nay chỉ thấy Thùy ngồi một mình. Em nghỉ học sao? Có chuyện gì xảy ra em mới bỏ học không đến trường, còn lại, việc học hành của em quan trọng với em giống như chính gia đình của em vậy…phải có chuyện gì đó thực sự quan trọng em mới bỏ học như vậy chứ. Nhờ một nhỏ ngồi gần cửa sổ gọi Thùy ra dùm để hỏi chuyện. Thùy nhìn ra qua khung cửa sổ. Tôi đang hí hửng cười toe thì em nó lạnh lùng nguýt dài một phát dài hàng chục cây số. Ợ, quê không đỡ được.
Đúng lúc kết thúc bài, giảng viên ra về. Tôi chạy lại phía cửa đợi Thùy ra.
- Này…_Thùy bơ tôi mà đi thẳng, tôi cứ phải chạy theo.
- Gì?
- Nói chuyện với anh chút.
- Em với anh quen nhau hả?
- Anh là bạn của…Vy mà_mắc mớ gì tự nhiên gét người vậy nhỉ?
- Thôi được rồi, em cũng có chuyện cần hỏi anh. Mình đi.
Chúng tôi ngồi ở quán cà phê cạnh trường. Gọi nước xong, tôi quay sang hỏi luôn:
- Sao hôm nay không thấy Vy đi học hả em?
- Nó nghỉ hai ngày nay rồi_Thùy lơ đãng trả lời.
- Vy làm sao mà lại nghỉ học đến 2 ngày vậy?
- Anh quan tâm tới chuyện đó làm cái gì?
- Anh…chỉ muốn biết tình hình của Vy…Vy không chịu liên lạc với anh.
- Làm sao Vy không muốn liên lạc với anh? Vì anh làm chuyện có lỗi với nó, vậy sao còn quan tâm tới nó? Cả tháng này chả thèm liên lạc, tự nhiên hôm nay lại chạy tới đây lẻo mép, anh không biết xấu hổ hả?
- Có những chuyện em không thể hiểu nổi đâu_tôi quấy cốc cà phê nhìn xa xăm_không phải cái gì cũng có thể giải thích được. Vì anh không thể giải thích nên bây giờ anh mới phải như thế này…
- Cái gì cũng có nguyên nhân của nó cả, đừng có ngụy biện.
- Anh không ngụy biện, nếu em yêu rồi em sẽ hiểu mà thôi.
- Yêu mà làm khổ nhau vậy thì yêu làm gì?_Thùy lạnh lùng trả lời
- Làm sao biết trước được, tình yêu mà…đâu phải cứ muốn thế nào là được thế đâu.
- Cái gì cũng do mình cả thôi. Nếu không yêu thì quên đi, làm khổ nhau làm gì cho thêm chua chát.
- Nếu mà quên được thì đâu còn là tình yêu. Thực sự bây giờ anh còn yêu Vy nhiều lắm, anh không bỏ cuộc đâu, những lỗi lầm anh gây ra, anh sẽ chịu trách nhiệm, anh hiểu Vy đang rất đau khổ, anh chỉ muốn để Vy bình tĩnh suy nghĩ lại tất cả, anh sẽ thuyết phục, anh hi vọng Vy sẽ tha thứ, anh nghĩ rằng trong lòng Vy vẫn còn có chút tình yêu.
- Vy có kể qua mọi chuyện cho em…
- Vy kể hết rồi sao?_tôi hơi bất ngờ_chắc em cũng nghĩ anh là một thằng đàn ông khốn nạn...
- Quá khốn nạn.
Tôi mỉm cười, không muốn nói gì nhiều. Thùy im lặng săm soi tôi.
- Em không có ý định nói gì với anh cả, nhưng đứng trên phương diện em, em nghĩ anh cần phải biết một số điều.
- Em nói đi_tôi ngước lên nhìn thẳng vào mắt Thùy
- Thực ra, em đứng ở ngoài cuộc, em thấy có một chút gì đấy vô lý trong chuyện này. Vy nói rằng, nó nhận được một cuộc điện thoại của một đứa con gái, bảo rằng có chuyện cần giải thích về tất cả những gì nó nhìn thấy, mọi chuyện chỉ là hiểu lầm và anh không phải là người như vậy, người đó hi vọng anh không biết gì về cuộc gọi đó. Vì nó còn yêu anh rất nhiều, nó tin anh khô
