à cốc đội trưởng, càng không nghĩ tới cô sẽ trở thành lão bà của người
anh em. Chuyện này thật không hay!
Anh cầm cảnh phục vào chung
cư, bởi vì anh uống rượu nên anh đem xe cảnh sát để lại trong cục. Đi
dạo lên lầu, móc cái chìa khóa định mở cửa vừa ngẩng đầu lên, anh mới
phát hiện ra còn có một người ngồi xổm ở cửa nhà mình.
Thượng Tâm ôm đầu gố mơ mơ màng màng ngủ thiếp đi, bị người đẩy một cái mới
thức tỉnh, vừa ngẩng đầu lên nhìn thấy Thiệu Phi Phàm, cô liền dụi mắt
đứng lên, có chút oán trách nói "Làm sao anh trở lại trễ như thế, tôi
đều chết đói rồi."
"Làm sao cô ở chỗ này?" Thiệu Phi Phàm mở cửa cho cô vào nhà, có chút kinh ngạc hỏi.
Thượng Tâm ngồi vào trên ghế sa lon, cong môi nói "Anh cho rằng tôi muốn tới
nơi này sao, nếu không thì tôi cũng không ngồi chồm hổm ở cửa nhà anh
đợi một buổi chiều!"
Này oán giận của cô có chút không
giải thích được, Thiệu Phi Phàm không hiểu ra sao, chỉ là nhìn mắt của
cô sưng lên, khuôn mặt nhỏ nanh còn bẩn thỉu, biết chắc là đã xảy ra
chuyện. Nghĩ tới cô mới vừa kêu"Đói bụng" , anh liền để xuống cảnh phục, đi tới phòng bếp nấu một bát mì trứng gà cho cô. Đợi cô ăn no, mới bắt
đầu hỏi rõ ràng.
Thượng Tâm vừa nghĩ mình bị ông nội
đuổi ra khỏi nhà, cô liền uất ức vừa đỏ mắt, liền đem uất ức mình nói
cho Thiệu Phi Phàm. Thiệu Phi Phàm vừa nghe, không ngừng than thở.
Chuyện này xác thực không tốt, sợ là Thượng thủ trưởng cũng giận đến
không nhẹ.
Nói Thượng Tâm đôi câu, nhìn nha đầu này làm
bộ đáng thương anh cũng không dám nói nặng, "Được rồi, hôm nay cô ngủ ở
đây một đêm, ngày mai tôi đưa cô về trường học, sau đó nhận sai với ông
nội cô. Trước cô neen đi tắm nước nóng, nhìn cô bẩn như vậy này."
Thượng Tâm rên một tiếng, cũng đàng hoàng quay đầu vào phòng tắm.
Thiệu Phi Phàm suy nghĩ một chút liền cầm điện thoại lên gọi đến nhà họ
Thượng nói "Thượng Tâm đang ở nhà cháu, sáng mai cháu sẽ đưa cô ấy trở
về trường học." Lời này mới vừa nói xong, bên kia liền kêu lên.
"Thiệu Phi Phàm, cậu mà làm chuyện bất chính với Tâm Tâm nhà ta, lão tử ta liền cắt của cậu. . . . . ."
Thiệu Phi Phàm đem
điện thoại ra xa lỗ tai, cho đến khi bên kia đổi giọng nói anh mới để
điện thoại gần sát lại, âm thanh Hạ Hâm Hữu rất mềm mại nhưng không mất
đi uy nghiêm "Tiểu Thiệu, cậu hãy khuyên Tâm Tâm, đứa nhỏ này bị chúng
ta làm hư rồi, ông nội nó vừa nói như vậy chắc sẽ khóc một
ngày."
"Tôi biết rõ." Thiệu Phi Phàm dừng
một chút mới nói: "Người yên tâm." Anh thật không biết gọi như thế
nào"Bá mẫu" anh không kêu ra miệng được, bây giờ gọi"chị" lại không
hợp.
Hạ Hâm Hữu cũng không so đo anh gọi như thế nào"Trời tối
rồi, để nó ở lại chỗ cậu đi, chỉ là sẽ quấy rầy cậu nghỉ
ngơi."
"Không quấy rầy, cần phải vậy. Ngày mai tôi sẽ đưa cô ấy đến trường học, trường học sẽ không để tâm, mọi
người yên tâm. Chỉ là. . . . . ."
"Ông cụ chúng ta sẽ khuyên."
Thiệu Phi Phàm thở nhẹ một hơi, chỉ sợ thủ trưởng nghiêm túc, để nhà trường
cho Thượng Tâm chịu huấn luyện, không khai trừ cô thì cũng sẽ phạt nặng
cô.
Sau khi Hạ Hâm Hữu nghe được Thiệu Phi Phàm nói không cần lo
lắng "Yên tâm" tâm bà mới buông xuống, nói đơn giản mấy câu lại nói cảm
ơn rồi mới cúp điện thoại. Sau khi xong bà liền trừng chồng mình bên
cạnh một cái, bà thật cảm thấy nhức đầu. Từng người một đều không cho bà yên tâm, ban ngày mới vừa nhận được điện thoại của mẹ chồng nói Tâm Tâm về nhà, còn chưa chạy về tới nhà, lại nhận được tin tức Tâm Tâm bị ông
cụ đuổi ra ngoài, bà bảo tài xế vượt mấy cái đèn đỏ để về nhà, quả thật
nhìn thấy chồng mình cùng với ông cụ.
Một quân lệnh như núi.
Một người sốt ruột vì con gái.
Bà cũng không phản ứng gì đối với hai cha con, mắt lớn trừng mắt nhỏ. Ông
cụ trái tim không được khỏe, Hạ Hâm Hữu chỉ đành phải lôi kéo Thượng
Trạm Bắc, trước hết để cho ông câm miệng.
Nghe rõ chuyện đã xảy
ra, trước hết Hạ Hâm Hữu cho người đi tìm Tâm Tâm, biết được cô đến nhà
Thiệu Phi Phàm, mới bắt đầu phê bình lão công mình không hiểu chuyện.
Bên này còn chưa có phê bình xong, điện thoại Thiệu Phi Phàm liền gọi
tới, ai biết Thượng Trạm Bắc nhận điện thoại liền rống lớn, đem phát
tiết chỗ bị tức ở ông cụ lên Thiệu Phi Phàm.
Thật là xấu hổ. Thiệu Phi Phàm có một người cha vợ như vậy, thật đúng là xui xẻo.
Không chỉ có Hạ Hâm Hữu nghĩ như vậy, Thiệu Phi Phàm cũng nghĩ như vậy. Cúp
điện thoại, anh liền suy nghĩ, một cực phẩm tiểu tức phụ(chính là cô vợ
nhỏ đó), lại thêm một cực phẩm cha vợ, làm sao anh lại xui xẻo như vậy!
Vẫn là câu nói kia—— đây là anh trêu ai ghẹo ai?
Bất đắc dĩ, khi Thượng Tâm từ phòng tắm thò cái đầu đầu làm bộ đáng thương
hỏi "Thiệu Phi Phàm, anh có áo ngủ hay không?" Thời điểm này, anh còn
phải bận rộn lo lắng, từ trong tủ quần áo lấy ra một cái áo T-Shirt cho
đại tiểu thư làm áo ngủ.
Thượng Tâm tắm xong, ăn uống no đủ, lại
bị Thiệu Phi Phàm khuyên giải giáo dục một phen, cũng hiểu ra sai lầm
của mình, không hề tức giận với ông nội nữa. Gác chân ngồi ở trên ghế sa lon, mắt to chăm chú không biết lại đang nghĩ cái gì.
Thiệu Phi
Phàm c