80s toys - Atari. I still have
Nam Thần Biến Thành Cún

Nam Thần Biến Thành Cún

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327355

Bình chọn: 10.00/10/735 lượt.

bé quả thật đã giúp chúng ta rất nhiều,

người cũng không tệ, là cô gái tốt…”.

Dứt lời ông dừng một chút: “Ngoại trừ việc đó, trong khoảng thời gian này

cũng may là nhờ có Cảnh Xán, vì chuyện của con mà chạy tới chạy lui giữa công ty và bệnh viện”.

Phương Cảnh Thâm nhíu mày, ừ, đúng thế, chẳng qua cũng không làm trễ nãi việc anh bí mật tán gái đấy chứ.

“Con biết, vất vả cho nó rồi. Người ngoài đều cảm thấy bố giao toàn bộ công

ty cho em trai là không công bằng, nhưng họ lại không biết nhờ có nó,

con mới có thể làm chuyện mình thích, từ trước đến nay con rất may mắn

vì có người em trai này” Phương Cảnh Thâm xúc động nói.

Đối với việc Phương Cảnh Thâm lên tiếng nói lời yêu thương với em trai

mình, Phương Trạch Minh tỏ vẻ rất cảm động rất hài lòng, vì thế ở dưới

bầu không khí này nói ra vấn đề mà mình thực sự muốn nói tới.

“Hơn nữa, Cảnh Xán dường như cũng thích vị Tô tiểu thư kia, con thấy thế nào?”.

Phương Cảnh Thâm không trả lời, mà hỏi lại: “Vừa vào thì thấy bố dường như rất phiền não, công ty có chuyện gì sao?”

“A, còn không phải chi nhánh công ty ở bên Đức sao… Không biết nên cử ai đi đây, con có nghĩ ra người nào thích hợp để cử đi không?”.

Tuy rằng Phương Cảnh Thâm không hỏi đến chuyện của công ty như thế nào,

nhưng không phải cái gì cũng không biết, Phương Trạch Minh cũng thường

xuyên thảo luận vấn đề này với anh, anh cũng không bài xích việc này cho lắm.

“Người được chọn thích hợp nhất dĩ nhiên là Cảnh Xán, người khác đi chỉ sợ

không chịu nổi áp lực thôi” Phương Cảnh Thâm nghiêm túc mà trả lời.

“Còn công ty bên đây?” Phương Trạch Minh trầm ngâm.

“Ở đây có Tổng giám đốc Vương, sẽ không có chuyện gì đâu, Cảnh Xán ở bên

kia nhiều nhất là ba tháng, chờ cho công việc của công ty mới ổn định là có thể về rồi” Vẫn với giọng điệu giải quyết việc chung, hơn nữa anh đã nói được thì chắc chắn là được.

Phương Trạch Minh thở dài một tiếng gật đầu: “Vậy đợi đến hết năm nữa rồi bảo nó đi một chuyến…”.

Nói xong ý nhìn con trai trưởng một cách sâu xa, tình anh em gì gì đó, đều là mây bay…

Cảnh Xán, không phải bố không giúp anh, anh thích ai chẳng được, không nên

thích cùng một người con gái với anh của mày, hơn nữa ai cũng có thể

nhìn thấy, người ta đây là “lưỡng tình tương duyệt” , đau dài không bằng đau ngắn...

***

Sau khi tuyết lớn mấy ngày liên tiếp, thì thời tiết trở nên tốt hơn, nơi

nơi đều là nắng vàng rực rỡ, Tô Tiểu Đường vừa giúp bà ngoại làm bánh

trôi thịt xong, liền đặt ghế dựa ngồi dưới gốc cây mai vàng ở sân sau

phơi nắng, Thịt Viên ngửi được mùi thịt trên người cô thì phe phẩy cái

đuôi đi xung quanh lớn tiếng kêu gào, Tô Tiểu Đường cầm di động trong

tay, nét mặt ngẩn ngơ, căn bản không chú ý tới nó.

“Đừng làm ồn nó nữa, mày có làm ầm ĩ nữa cũng phí công thôi, cái linh hồn bé

nhỏ của cô chủ mày căn bản không ở đây, anh mang mày đi kiếm đồ ăn…” Anh họ ôm con rồi dắt nó đi hoàn toàn xem nhẹ dáng vẻ đáng thương của Thịt

Viên.

Tiếng chuông gió vang lên, Tô Tiểu Đường rốt cuộc ngừng ngẩn người, luống cuống tay chân mà nhìn tin nhắn trên di động.

[Ăn cơm trưa xong chưa?'>

Một câu thăm hỏi rất bình thường, lại làm cho cô cắt cắt xóa xóa hơn mười

lần cuối cùng mới soạn một tin nhắn hồi âm đầy đủ rồi gửi đi.

[Giúp bà ngoại nấu ăn, gói bánh sủi cảo, chiên bánh trôi,…. Vừa làm vừa ăn, đã ăn no rồi.'>

[Ha ha, nhất định là ăn rất ngon'>.

[À, cũng tạm, gia đình anh có làm gì không?'>

[Không có, năm mới đặt cơm ở khách sạn…'>

[Khi tôi trở về sẽ mang cho anh một ít nhé?'>

Tô Tiểu Đường gửi xong câu này thì bắt đầu hối hận, chẳng qua cô cảm thấy

câu nói kia của Phương Cảnh Thâm xem ra dường như có chút cô đơn, nhất

là chuỗi dấu chấm lửng, có vẻ lạnh lẽo buồn tẻ, dù sao cơm tất niên ăn ở khách sạn cũng không có mùi vị của năm mới.

Nhưng mà, nghĩ đi nghĩ lại, có phải đầu óc cô có vấn đề rồi không? Trong nhà

tùy tiện làm thì sao có thể so với tay nghề nấu ăn danh tiếng ở khách

sạn chứ, nam thần làm sao thích những thứ này, hơn nữa lời nói của mình

có làm cho nam thần nghi ngờ rằng cô cố ý tạo cho mình cơ hội ở chung

hay không?

[Được ^_^'>

Đang hối hận không thôi, nam thần hồi âm một chữ “Được”… Còn bỏ thêm một cái khuôn mặt tươi cười.

Mọi chuyện trước đây dường như đều là do tự cô nghĩ, thật ra Phương Cảnh Thâm là một người rất dịu dàng thân thiết đấy chứ.

Tô Tiểu Đường bắt đầu nhớ lại những chuyện đã xảy ra trong mấy ngày gần

đây, nhất là sau khi Phương Cảnh Thâm tỉnh lại, đầu tiên là giúp mình

giải vây, sau đó là ngủ lại, trong lúc đó cử chỉ lại rất thân mật, sau

khi đi còn thường xuyên gửi tin nhắn cho mình, lời nói mờ ám giống thật

mà như giả, tất cả đều làm cho cô lúng túng.

Là do cô suy nghĩ quá nhiều phải không? Tuy lúc làm người chỉ biết nhau

được một ngày, nhưng dù sao linh hồn của nam thần cũng ở chung với mình

mấy tháng, thái độ như vậy cũng không tính là quá trớn phải không?

Sau khi Tô Tiểu Đường nghĩ thông suốt mới phát hiện mình làm việc rất theo

cảm tính, cần gì nghĩ sự việc đến mức phức tạp như thế, coi như bạn bè

bình thường ở chung là được rồi.