ói xong rồi sao? Vừa rồi cô chuyên tâm suy nghĩ quá nên không để ý, Tô Tiểu Đường vội vàng chạy tới.
Phương Cảnh Thâm nhìn về hướng cô gái của mình đang đến, bây giờ đảm bảo cô ấy sẽ không chịu thêm bất cứ tổn thương nào nữa, thế nhưng cô ấy thì sao?
Bây giờ điều anh lo lắng nhất là, hiện tại không phải là lúc thích hợp để nói câu nói đó, mà cô thực sự đã...
Dù sao, dù có thích đậm sau thế nào cũng không thể lãng phí thời gian.
Tình huống này khiến tự tin của anh biến mất, anh bắt đầu lo lắng.
"Đi đường cẩn thận, không cần đi nhanh." Tô Tiểu Đường vẫn mặc áo bông như
trước, so với lần trước gặp anh, vẻ mặt đã bình tĩnh nhiều.
"Không có lời nào khác muốn nói với anh sao?"
Tô Tiểu Đường gãi gãi đầu, suy nghĩ kỹ một lúc lâu mới nghẹn ra một câu, "Năm mới vui vẻ?"
Phương Cảnh Thâm bất đắc dĩ thở dài một hơi, nhẹ nhàng ôm bờ vai của cô.
Tô Tiểu Đường tựa đầu vào vai Phương Cảnh Thâm, nóng bừng, bắt đầu hoa mắt không thể suy nghĩ.
Nhìn hai gò má ửng đỏ của cô, tâm tình Phương Cảnh Thâm mới miễn cưỡng tốt lên một chút, nhẹ giọng dặn dò: "Nhớ mở điện thoại."
"Ừ, nhưng tín hiệu không tốt lắm..."
Phương Cảnh Thâm buông cô ra, không biết từ đâu lấy ra một cái điện thoại nhỏ
xinh, "Anh mua điện thoại mới cho em, dùng cái này đi."
囧, nam thần đi mua cái mới từ lúc nào thế....
"Đưa điện thoại cho anh."
Tô Tiểu Đường ngoan ngoãn giao điện thoại.
Phương Cảnh Thâm đưa lắp sim vào điện thoại mới cho cô, xong nhập số điện thoại của mình.
Tô Tiểu Đường cầm điện thoại, trong lòng bàn tay nóng lên, a, cô hoàn toàn không phản ứng kịp, đột nhiên có số điện thoại của nam thần.
Nhìn dáng vẻ ngơ ngác của cô, Phương Cảnh Thâm nhẹ nhàng nhéo má cô một cái: Anh phải đi rồi."
Tô Tiểu Đường chớp chớp mắt, che mặt, phất tay: "Tạm...tạm biệt..."
Trong lòng Tô Tiểu Đường cảm giác quái lạ ngày càng rõ ràng, thế nhưng không tìm được điểm mấu chốt, mãi không tìm được đáp án.
Phương gia.
Phương Cảnh Thâm trở về việc đầu tiên là bắt đầu tìm đồ.
Phương Cảnh Xán dựa vào cửa nhìn anh: "Anh sao thế, vừa mới xuất viện đã ra
ngoài chạy loạn, một ngày một đêm mới trả về, trở về lại quăng đồ lung
tung, anh muốn tìm cái gì?"
Phương Cảnh Thâm không đếm xỉa tới cậu ta, trong phòng ngủ không tìm được đồ muốn tìm, lại quay người vào kho.
Phương Cảnh Xán làu bàu tò mò đi theo, nhìn trong kho một góc quà tặng, mở một hộp lại một hộp, tất cả đều là quà con gái tặng, ôm tay chế nhạo nói:
"Chậc chậc, thật là nhiều nha, chẳng qua so với em thì ít một chút."
Không tìm không biết, nhìn một cái giật mình, Phương Cảnh Thâm nhanh chóng tìm được vài đôi găng tay, bảy tám khăn quàng cổ.
"Làm gì thế? Anh lạnh sao?" Phương Cảnh Xán nhịn không được hỏi.
Phương Cảnh Thâm nhìn kỹ một chút, tất cả găng tay đều là mua ngoài cửa hàng,
khăn quàng cổ thì có hai cái là tự đan, chỉ là không biết rốt cục cái
nào là của Tiểu Đường đan.
"Ủa? Cái khăn quàng màu xanh nhạt không phải là mẫu mới ba năm trước công ty XX mới tung ra sao? Còn cái màu trắng là khăn số lượng hạn chế của công ty đa quốc gia SA sao, chậc chậc, nghĩ là bỏ đi nhãn mác có thể coi là
tự mình đan sao? Muốn lừa anh thì có thể, nhưng tuyệt đối không thể qua
khỏi mắt ..." Phương Cảnh Xán ở một bên chậc lưỡi.
Bây giờ thì hay rồi, chẳng có cái nào đúng với cái anh cần tìm...
Sắc mặt Phương Cảnh Thâm không tốt thả hết mọi thứ trở lại.
"Rốt cục là anh muốn làm gì thế?" Phương Cảnh Thâm biến mất một ngày một đêm, Phương Cảnh Xán luôn cảm thấy có quỷ.
Phương Cảnh Thâm không đáp, tháo lỏng cà vạt hỏi: "Bố đâu?"
"Thư phòng." Phương Cảnh Xán trả lời.
"Khoảng thời gian này vất vả cho cậu rồi, cảm ơn." Phương Cảnh Thâm vỗ vỗ vai cậu, để lại câu này đi thẳng đến thư phòng.
Mặt trời mọc từ đằng Tây sao? Người này lại trịnh trọng nói cảm ơn với mình.
Phương Cảnh Xán nhìn bóng dáng anh rời đi, cắn cắn môi, sao luôn có dự cảm xấu thế nhỉ? Lại nói, Tiểu Đường vẫn luôn không liên lạc được, thực sự là
phiền lòng.
Thư phòng.
Phương Trạch Minh nhìn thấy con mình đã về thì lo lắng nói: “Cảnh Thâm à, sức
khỏe của con vẫn ổn chứ? Nếu thấy không khỏe ở chỗ nào thì tuyệt đối
đừng cố chịu đựng”.
“Không sao, tất cả đều bình thường”.
“Vậy thì tốt” Phương Trạch Minh gật gật đầu, con mình là bác sĩ nên ông rất yên tâm.
“Gặp Tô tiểu thư chưa?” Phương Trạch Minh dè dặt hỏi.
Nhớ tới câu nói mà con trai nói với mình sau khi tỉnh lại, mãi cho đến lúc
này tâm trạng của Phương Trạch Minh vẫn không thể bình tĩnh nổi, vừa gặp đã yêu gì gì đó, nếu đổi lại là cô gái khác ông sẽ tin, nhưng con bé
Tiểu Đường kia… Giống như lấy quan điểm của đàn ông mà nhìn, sợ là sẽ
rất khó đây.
Nhưng hết lần này tới lần khác thái độ của con trai thật sự rất nghiêm túc
không giống như nói đùa, còn có bà cố của nó ở bên cạnh “châm dầu vào
lửa”, nó mà không đồng ý thì chẳng còn cách nào khác.
“Vâng” Phương Cảnh Thâm gật đầu, không nhiều lời.
Phương Trạch Minh nghĩ đến đứa con kia thì có chút đau đầu, trầm ngâm một lúc
mới mở miệng: “Tuy rằng không biết con tỉnh lại có liên quan đến chuyện
xung hỉ hay không, nhưng con
